Chương 24

"Chưa."

Brian trả lời, nhân lúc có được khoảng thời gian ngừng chiến ngắn ngủi, cậu dùng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh thò vào cặp sách tìm băng đạn dự phòng.

Đây chính là "điểm bất lợi" của súng tự động hoàn toàn - khi tác chiến ở cự ly gần đến trung bình, người mới rất dễ vô tình bắn hết đạn. Bắn liên thanh sướиɠ một lúc, thay đạn như vào hỏa táng.

Ước gì có thể nhấn R để thay đạn bằng một phím!!

Trong lúc mò mẫm tìm băng đạn của khẩu M4A1 trong bóng tối, Brian đau khổ nghĩ thầm.

Khi cậu khó khăn lắm mới mò được mục tiêu từ ngăn trong của cặp sách, Lucas ở phía trước đột nhiên hét lên: "Max! Trên đầu! Trên đầu cậu!"

Một con Chúa Quỷ không biết từ lúc nào đã lén lút chạy lên nóc xe, lúc này đang cố gắng thò bộ phận miệng hình nụ hoa của mình vào trong xe qua cửa sổ trời không khép lại được.

Max chỉ cách nó chưa đầy một mét!

Ánh trăng chiếu lên lớp da của con quái vật khiến nó đen bóng, Max ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc này không kìm được mà liên tưởng đến gián. Khó mà nói gián và Chúa Quỷ cái nào ghê tởm hơn, cô thuận theo bản năng hét lên một tiếng thất thanh, Lucas dùng sức kéo cô một cái, hai người loạng choạng lùi lại chưa được mấy bước, đã cùng bị một vật dài trên mặt đất làm cho ngã nhào.

"Cứu mạng!" Trong lúc ngã, Lucas vung tay trong không khí: "Địch tấn công! Tớ và Max bị tấn công rồi!"

"Đợi đã!!" Dustin hét lớn: "Cậu vướng phải gậy đánh golf của tớ rồi! Cẩn thận chân - Á á!"

Lúc Lucas ngã đã đè lên đầu gậy đang vểnh lên, thế là dưới tác dụng của nguyên lý đòn bẩy, đầu kia của cây gậy nhấc lên, hung hăng, còn tàn bạo hơn cả Chúa Quỷ, đập vào trán Dustin.

Dustin không kìm được mà kêu lên một tiếng đau đớn, đau đến mức hít khí lạnh liên tục, ôm trán ngồi xổm xuống tại chỗ.

Và lúc này Brian mới nhét được băng đạn mới vào khe. Sự việc xảy ra quá đột ngột, cậu hoàn toàn không nhìn rõ cũng không nghe rõ đã xảy ra chuyện gì, ánh mắt mông lung nhìn quanh một vòng trong khoang xe tối om: "Dustin? Lucas? Max? Các cậu có sao không?"

Người được cậu gọi tên còn chưa kịp trả lời, con Chúa Quỷ ở cửa sổ trời đã thò nửa người vào, cái đầu không có ngũ quan hướng về phía Brian, lộ ra vẻ thèm thuồng:

"GÀO!"

Sợ hãi và tức giận khiến não của Brian trống rỗng trong giây lát.

Trước khi lý trí kịp phản ứng, cậu đã nhanh chóng lao lên, dùng một mảnh vải bẩn thỉu nhặt được trong xe quấn lấy "cánh hoa" trên đầu Chúa Quỷ rồi dùng sức kéo ngược về phía sau, tay kia thì buông khẩu carbine xuống, rút khẩu súng lục từ thắt lưng ra, dí thẳng nòng súng vào thực quản của nó:

"PẰNG! PẰNG! PẰNG!"

Sau ba tiếng súng trầm đυ.c, lực ở tay trái của Brian yếu đi, mảnh vải tuột khỏi lòng bàn tay cậu, cùng rơi xuống đất là cơ thể mềm oặt không còn sức lực của con quái vật.

Cậu vẩy vẩy bàn tay phải đang cầm súng dính đầy thứ dịch cơ thể không rõ tên, có chút bối rối quay đầu lại, thì nghe thấy Dustin nói: "Bọn tớ không sao, Lucas và Max bị gậy đánh golf của tớ làm ngã, tớ cũng bị gậy đánh trúng."

Brian: "..." Hả?

Thì ra không phải bị Chúa Quỷ cắn?

Là khẩu súng của Chekhov² phải không?

Cây gậy đánh golf được đề cập ở phần trước nhất định phải xuất hiện ở phần sau??

(2. Khẩu súng của Chekhov (Chekhov"s Gun): Một nguyên tắc kịch nghệ được đặt theo tên của nhà văn Nga Anton Chekhov, nói rằng mọi yếu tố trong một câu chuyện phải có mục đích. Nếu một khẩu súng được giới thiệu ở chương một, thì nó phải được bắn ở chương hai hoặc chương ba. Ở đây, tác giả đang hài hước áp dụng nguyên tắc này cho cây gậy đánh golf.)

Cậu ôm đầu rêи ɾỉ một tiếng, khó khăn lấy lại tinh thần, đang định phàn nàn...

RẦM! RẦM!

Trên nóc xe lại có hai tiếng động lớn, vài con Chúa Quỷ đã phát hiện ra cửa sổ trời ở phía trên, số còn lại thì vòng ra cửa xe, dùng sức húc vào tấm cửa mỏng manh.

"Xin lỗi!" Dustin hét lớn trong tiếng đập cửa của lũ quái vật: "Tớ không ngờ số lượng của chúng lại nhiều đến thế!"

"Không sao." Brian hoàn hồn, vừa trèo lên cửa sổ trời vừa nói: "May mà thứ tấn công các cậu chỉ là gậy đánh golf, lúc nãy tớ đã hiểu lầm con Chúa Quỷ chui vào... Để tỏ lòng xin lỗi, đợi đến khi trời sáng sẽ chôn xác nó và cây gậy đánh golf cùng nhau nhé."

Dustin: ?

Brian, với tâm trạng có thể đùa giỡn, đã lên đến nóc xe. Cậu cầm súng nhanh chóng bắn một vòng, đợi đến khi những con quái vật đang bám trên vỏ xe bị đẩy lui, cậu cúi người xuống hét vào trong xe: "Chúng ta không thể cố thủ ở đây được! Tìm cơ hội xuống xe!"

Lucas vội vã hỏi: "Xuống xe rồi thì làm sao?!"

"Nhìn kìa!" Max sau khi quét mắt nhìn xung quanh vài vòng thì mắt sáng lên, kéo tay Lucas chỉ về phía góc bãi phế liệu: "Ở đó có một chiếc xe đạp!"

Như Brian đã nói, số lượng Chúa Quỷ quá đông, ở lại trong xe chỉ có con đường chết. Mấy đứa trẻ lấy hết can đảm, dưới sự yểm trợ hỏa lực của Brian, vừa lăn vừa bò chạy đến bên chiếc xe đạp, nhìn kỹ lại...