Chương 18

Chết tiệt! Đây là cái quái gì vậy? Đây là thứ mà một điệp viên (dự bị) phải đối phó sao?

Đi nhầm phim trường rồi!

Khoảnh khắc nhìn rõ kẻ tấn công, da đầu Brian tê dại, không nhịn được mà chửi thề trong lòng. Cùng lúc đó, adrenaline của cậu tăng vọt, mắt không chớp mà rút súng ra, bắn một phát vào cái miệng đang xé ra thành năm cánh của con quái vật



“Vì một số lý do, tôi không bao giờ đánh giá thấp trẻ con.” Sam Owens chậm rãi nói: "Nghiên cứu của phòng thí nghiệm tuyệt đối không thể để lộ cho người nước ngoài. Tuy nhiên, nếu anh cho rằng họ không nguy hiểm, vậy thì hãy rút bớt một số nhân lực, nhưng vẫn phải đảm bảo họ luôn nằm trong tầm giám sát của chúng ta, có vấn đề gì không?”

Tuy trong lòng không cho là vậy, nhưng đặc vụ vẫn đáp: “Không vấn đề gì, thưa ngài.”



Lúc nổ súng, tay của Brian đã run lên.

Không còn cách nào khác, jump scare¹ chính là thứ khó đề phòng như vậy, dù bạn có tâm lý vững vàng đến đâu, đến lúc giật mình thì vẫn sẽ giật mình.

(1. Jump scare: Một kỹ thuật thường được sử dụng trong phim kinh dị và trò chơi điện tử để hù dọa khán giả bằng cách xuất hiện đột ngột một hình ảnh hoặc sự kiện đáng sợ.)

Nhưng khi viên đạn ra khỏi nòng, con quái vật đã ở rất gần cậu, gần đến mức Brian có thể nhìn thấy rõ đôi chân ngắn như chân ếch và cái đuôi thon dài của nó. Vì vậy, mặc dù cậu đã thể hiện không tốt trong thực chiến, phát súng này vẫn trúng mục tiêu.

Chỉ nghe một tiếng "cạch".

Con quái vật rơi xuống bãi cỏ, không động đậy nữa.

Brian đứng ngây người tại chỗ, vẫn duy trì tư thế giơ súng bằng hai tay, lòng bàn tay và sau lưng đều đẫm mồ hôi lạnh. Vài giây sau, Cobain liên tục hỏi lớn trong tai nghe "Cậu có sao không", nhịp tim của Brian lúc này mới dần ổn định trở lại.

Cậu đầu nặng chân nhẹ, lảo đảo đi về phía trước vài bước, cẩn thận đưa chân đá vào sinh vật đó một cái, sau khi xác nhận nó đã thực sự chết, cậu cởϊ áσ khoác ra bọc lấy xác con quái vật, nhặt nó lên khỏi mặt đất.

Ngay cả khi cách một lớp quần áo, cảm giác trong tay vẫn như đang nắm một cục động vật lưỡng cư trơn tuột.

Brian lại cảm thấy hơi tê dại. Cậu dùng một tay xoa mạnh lên má, hỏi Cobain: "Anh có nghĩ đằng sau Phòng thí nghiệm Quốc gia Hawkins có thể là Tập đoàn Umbrella² không?"

(2. Tập đoàn Umbrella (Umbrella Corporation): Một tập đoàn hư cấu trong loạt trò chơi và phim kinh dị Resident Evil, chịu trách nhiệm tạo ra các loại virus biến con người và động vật thành những sinh vật đột biến hung dữ (zombie, v.v.).)

Cobain từ lúc nghe thấy tiếng súng đã vô cùng căng thẳng, sau khi nghe thấy giọng nói của cậu mới thở phào một hơi lớn, rồi mới nhận ra điều Brian đang nói:

"Tập đoàn Umbrella? Phản ứng đầu tiên của cậu sau khi gặp nguy hiểm là phim kinh dị à!"

Brian mặt vô cảm: "Đó là vì anh không biết tôi đã gặp phải thứ gì."

Hai mươi phút sau, Brian trở về nơi ở của mình, đưa xác con quái vật cho Cobain xem: "Lúc đó nó trốn trong thùng rác ở sân, đợi tôi đến gần liền lao vào mặt tôi."

Cobain nắm lấy gọng kính, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào thứ đó một lúc lâu.

Sau đó anh ta khô khan, dùng giọng điệu công việc hỏi: "Lẽ nào Tập đoàn Umbrella còn sản xuất cả Alien³ nữa à?"

(3. Alien: Sinh vật ngoài hành tinh trong loạt phim khoa học viễn tưởng kinh dị cùng tên, nổi tiếng với vòng đời ký sinh và ngoại hình đáng sợ.)

"..."

Dù sao đi nữa, hai người đã đi đến thống nhất, thứ giống như Facehugger⁴ này tuyệt đối không phải là một loài sinh vật bình thường trên Trái Đất. Cobain lập tức chụp ảnh báo cáo lên cấp trên, còn Brian thì đã bình tĩnh lại một chút, ngồi trên ghế sofa cầm cuốn sổ ghi chép của mình đăm chiêu.

(4. Facehugger: Giai đoạn đầu tiên trong vòng đời của Alien, có hình dạng giống nhện, nhiệm vụ của nó là bám vào mặt vật chủ và cấy phôi vào cơ thể họ.)

Mãi đến khi Cobain cuối cùng cũng trao đổi xong với chuyên gia sinh học người Anh vừa vội vã chạy đến bên màn hình, và thực hiện các loại xét nghiệm theo yêu cầu của đối phương, bao gồm xác nhận lại dấu hiệu sinh tồn ("Rất nhiều loài lưỡng cư sẽ giả chết trong lúc nguy cấp. Con quái vật này trông hơi giống cóc đúng không? Hành vi giả chết của cóc rất phổ biến. Lời khuyên của tôi là nếu các vị không muốn bị nó tấn công lén, thì nên cố gắng bắn bồi thêm."), lấy máu ("Tiếc là thiết bị xét nghiệm máu di động vẫn đang được nghiên cứu, nhưng tôi tin rằng đến lúc đó các điệp viên ngoại tuyến như các vị sẽ được sử dụng đầu tiên."), thu thập tế bào biểu bì, v.v.

Sau đó, anh ta cho xác con quái vật vào một chiếc túi niêm phong vô trùng, gập laptop lại, gọi: "Brian."

Brian ngẩng đầu: "Chú Ash?"

Cobain không sửa lại cách xưng hô của Brian: "Brian, những lời tiếp theo tôi chỉ nói một lần."