Brian học thuộc lòng sách quy tắc một cách cấp tốc, bất đắc dĩ nghĩ thầm - mình cũng đang cố gắng dùng mô hình để lấy lòng Will và nhóm bạn của cậu ta mà.
May mắn là nỗ lực của cậu đã sớm có kết quả. Một trong những người bạn của Will, một cậu bé tóc xoăn tên Dustin, trong giờ ra chơi đã như vô tình đi ngang qua cậu, rồi lại vô tình để ý đến mô hình treo trên quai cặp của Brian, sau đó thốt lên kinh ngạc: “Là viên xúc xắc biến hình của Beholder*, mà còn là phiên bản giới hạn nữa!”
( *Beholder: Một trong những quái vật mang tính biểu tượng nhất trong trò chơi Dungeons & Dragons. Nó là một quả cầu thịt lơ lửng với một con mắt lớn ở giữa, miệng đầy răng nhọn và nhiều xúc tu có mắt ở trên đỉnh.)
“Đúng vậy, lúc thấy nó trong cửa hàng mình đã không nhịn được mà mua.” Brian ngẩng đầu, hỏi cậu bé: "Cậu cũng chơi D&D à?”
“Đúng vậy, mình, Will, Mike và Lucas thường xuyên chơi cùng nhau, chúng mình có đủ bộ module.” Dustin hoàn toàn không hề cảnh giác nói: "Thế nào, có muốn tham gia cùng không? Sau giờ học đến nhà Lucas.”
“Đến nhà tớ đi.” Brian nhiệt tình mời, cậu không yên tâm khi thảo luận bí mật ở địa bàn của người khác, ít nhất trong biệt thự của mình không có máy nghe lén: "Sandwich chú tớ làm ngon lắm.”
Dustin động lòng. Cậu nhanh chóng truyền tin này cho những người bạn còn lại, Brian lại gọi điện thoại cho Cobain ngay trước mặt họ:
“Chú Ash, cháu mời bạn đến nhà chơi tối nay.”
Cobain đang đi tuần tra trong biệt thự, kiểm tra lại từng món vũ khí không nên xuất hiện, đảm bảo chúng sẽ không bị lộ ra ngoài và vẫn có thể sử dụng: “Khi nào?”
“Tan học cháu sẽ về ngay, cháu nhớ sandwich của chú rồi, lát nữa gặp lại, chú Ash.”
Nói xong, Brian cúp điện thoại. Cậu bé tên Mike hỏi: “Cậu sống cùng với chú à? Bố mẹ cậu không ở nhà sao?”
Brian trả lời: “Bố tớ làm việc ở Chicago, mẹ tớ qua đời rồi.”
“Xin lỗi.” Mike lập tức xin lỗi.
“Không sao, tớ quen rồi.” Brian đút điện thoại vào túi.
Thời đại này vẫn chưa có điện thoại thông minh, chức năng của điện thoại khá hạn chế, nhưng cũng là một sản phẩm điện tử đắt tiền. Nhưng hình tượng nhà có điều kiện của cậu đã ăn sâu vào lòng người, Will và nhóm bạn đều không cảm thấy có gì lạ.
Buổi chiều tan học, Cobain lái xe đến đón mấy đứa trẻ về biệt thự. Trên đường, Brian cẩn thận quan sát Will, cảm thấy cậu bé này rất nhút nhát, và thường xuyên có vẻ lơ đãng, dường như không hề mong chờ buổi chơi game sắp tới như lời bạn bè cậu miêu tả.
Giữa đường, Will nhìn chằm chằm vào khu rừng rậm hai bên đường, cử chỉ cơ thể cho thấy cậu đang căng thẳng.
Brian nghĩ đến chuyện cậu mất tích, lẽ nào lúc đó Will đã bị lạc trong rừng?
Cậu ấy có gặp nguy hiểm trong rừng không?
Nhưng mẹ của Will không ngăn cản con trai ra ngoài chơi, điều đó cho thấy những người lớn chủ quan cho rằng mối đe dọa đã được giải trừ...
Nếu đã như vậy, tại sao nữ sinh trung học cũng bị mất tích kia vẫn chưa trở về? Lẽ nào hai vụ án không liên quan đến nhau?
Trong lúc Brian suy nghĩ về những điều này, cậu vẫn phải tỏ ra như không có chuyện gì mà trò chuyện với Dustin và nhóm bạn, khả năng một lúc làm hai việc đã được rèn luyện đầy đủ.
Sau khi đến biệt thự, Cobain đi mở cửa, sau khi vặn khóa, động tác của anh ta hơi dừng lại, rồi như không có chuyện gì mà quay người cho bọn trẻ vào.
Brian nhận ra sự khác thường của anh ta, lùi lại vài bước, thấp giọng hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
“Nhìn đây, và đây nữa... ” Cobain đóng cửa lại, nhanh chóng chỉ cho Brian vài dấu vết: "Có người đã đột nhập vào nhà khi chúng ta không có ở đây để lục soát một phen. Nhưng không cần lo, dù họ là ai, cũng không thể phát hiện ra những thứ không nên phát hiện.”
“Chúng ta bị theo dõi rồi.” Brian nhìn bóng lưng của Will nói: "Rắc rối ở thị trấn Hawkins vẫn chưa kết thúc, và Will Byers, cậu ấy biết rất rõ điều đó.”
Bản thân Brian cũng bị Rối loạn căng thẳng sau sang chấn, vì vậy cậu có thể chắc chắn, biểu hiện của Will suốt quãng đường vừa rồi không chỉ đơn giản là PTSD.
Cobain nói: “Nếu phía cậu không xảy ra chuyện gì bất ngờ, chúng ta sẽ tạm thời không bị lộ. Kế hoạch tiếp theo của cậu là gì?”
“Tôi muốn dụ rắn ra khỏi hang.” Brian bình tĩnh nói ra những lời khá quyết liệt.
—-
Ở một nơi khác, Phòng thí nghiệm Hawkins.
Giám đốc Sam Owens hỏi đặc vụ CIA vừa mới từ biệt thự trở về: “Điều tra có kết quả không?”
“Không có.” Đặc vụ trả lời: "Bằng chứng cho thấy họ chỉ là những người bình thường từ Anh đến. Đứa trẻ đó, Brian Newman, không có dấu hiệu của siêu năng lực - những thanh thiếu niên ở độ tuổi này thường rất khó che giấu tài năng của mình. Hơn nữa, các giáo viên ở trường trung học Hawkins đều nói cậu ta tính cách tản mạn, rất ít khi nghiêm túc nghe giảng trong lớp, còn học sinh thì cho rằng cậu ta vẻ ngoài lịch sự nhưng thực chất kiêu ngạo, coi thường sự theo đuổi của các bạn khác giới trong thị trấn...