Năm 2000, tại Kingston, Jamaica.
Gió gào mưa rít không ngừng, tiếng hét của một người đàn ông khàn đặc cố át đi tiếng cánh quạt ầm ĩ:
“Bond... Bond! Mau lên đây!”
Một cánh tay thò ra từ khoang máy bay, nắm chặt lấy tay James Bond, dùng sức kéo anh vào chiếc trực thăng đang bay trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.
“Tốt quá rồi, cuối cùng anh cũng đến kịp. Đã cắt đuôi được đám truy binh chưa? Bằng chứng buôn lậu ma túy đâu?”
“Bằng chứng ở trong người tôi, White.”
Bond căng mặt, đáp gọn lỏn. Năm nay anh ba mươi hai tuổi, phục vụ cho Cục Tình báo Quân đội số 6 (MI6), nhiệm vụ đang thực thi là điều tra hoạt động buôn lậu ma túy từ Jamaica đến Anh. Lúc này, anh đang mặc một bộ áo mưa quân dụng màu xanh lục thùng thình, toàn thân ướt sũng, mái tóc màu nâu cát đẫm nước mưa và bụi bẩn, trong lòng phồng lên một cục, như thể đang ôm một bao cát cỡ lớn.
Đồng nghiệp của anh, điệp viên Fergus White, cúi đầu xuống một cách kỳ lạ, nhìn chằm chằm vào "cục u" bên dưới thắt lưng anh, đang nghĩ xem có phải Bond đã đóng gói luôn cả "hàng" của trùm ma túy mang đi không... thì một cái đầu đầy lông, ướt sũng đột ngột thò ra từ trong lòng Bond, để lộ khuôn mặt non nớt và một đôi mắt xanh xám đầy căng thẳng.
Fergus White giật bắn mình, suýt nữa rút súng: “What the fuck! Cái quái gì vậy? Đứa nhỏ ở đâu ra thế?”
Bond đáp: “Nhặt được.”
“Nhặt được?” Fergus White chết lặng. “Anh nhặt được một đứa trẻ trong hang ổ của trùm ma túy?”
James Bond lộ vẻ bất đắc dĩ.
... Thật không phải là anh thiếu chuyên nghiệp, mà là sự việc xảy ra quá đột ngột, anh đã vô tình bị chú chó con này bám lấy. Khi đó, anh đang ẩn nấp trong một nhà máy đầy những nhà kính và nhà kho để tìm kiếm hồ sơ giao dịch ma túy, đứa trẻ này đột nhiên từ trong góc lao ra, gầy trơ xương, khắp người đầy vết thương, giống như một con thú hoang đi lạc khỏi bầy đàn.
Bond khi vừa nhìn thấy cậu bé còn phản ứng dữ dội hơn cả Fergus ban nãy, suýt chút nữa đã bóp cò, nhưng cậu bé đã nhanh chóng mở miệng, nói bằng tiếng Anh: “Chào ngài, xin hỏi ngài có phải cảnh sát không?”
Bond nắm chặt khẩu súng lục không trả lời. Chẳng đợi anh hỏi, cậu bé đã tuôn một tràng thông tin về mình: “Cháu tên là Brian, Brian Newman, là con của một hộ nông dân gần đây. Bọn buôn ma túy này đã gϊếŧ cha mẹ cháu, đưa cháu đến đây định bắt cháu bán mạng cho chúng. Nếu cháu không nghe lời, chúng sẽ đánh cháu, còn không cho cháu ăn.”
Giọng cậu bé tuy nhỏ nhưng phát âm rõ ràng, giải thích rành mạch lý do tại sao mình lại ở đây, hơn nữa còn rất dũng cảm vạch rõ ranh giới với bọn rắn độc đầu đàn, cho thấy giữa hai bên có mối thù sâu như biển, đánh cược rằng người ngoài như Bond có thể sẽ cứu cậu thoát khỏi đây.
James Bond bất giác nghĩ, đứa trẻ này trông chỉ mới hơn mười tuổi mà đã có đầu óc và lòng can đảm như vậy, xem ra mắt nhìn người của bọn buôn ma túy cũng không tệ.
Nào ngờ Brian Newman thực chất lại là một người xuyên không thời thượng. Ở kiếp trước, cậu đã là người trưởng thành, vừa cùng đối tượng xem mắt xem xong phần đầu tiên trong loạt phim 007 do Daniel Craig đóng chính, “Sòng bạc Hoàng gia”. Vừa bước ra khỏi rạp chiếu phim thì chỉ cảm thấy hoa mắt, giây tiếp theo đã biến thành một cậu bé nước ngoài mười một tuổi. Thế nhưng, ở độ tuổi đẹp đẽ này, cậu không đợi được cú từ trường pháp thuật mà lại nhận được một lệnh truy sát từ bọn buôn ma túy.
Một năm trước, ngay sau khi xuyên không không lâu, Brian vẫn đang trong quá trình thích nghi với môi trường ngôn ngữ mới, đứng giữa vũng máu không ngừng chảy ra từ thi thể cha mẹ mình, cậu chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Trước khi xuyên không, cậu là một người bình thường, chưa bao giờ thấy cảnh tượng tàn khốc như vậy. Người thân buổi sáng còn cười nói với cậu, đến chiều đã máu chảy đầm đìa, còn những hung thủ vũ trang đầy mình thì đứng ngay cạnh hiện trường vụ án, thản nhiên nói thứ ngôn ngữ mà Brian không hiểu.
Nỗi sợ hãi tột độ khiến Brian không thể phản ứng kịp thời, mà thực tế với cơ thể chỉ mới mười một tuổi, cậu cũng chẳng thể làm được hành động kinh thiên động địa nào. Bọn buôn ma túy có tổ chức và có thế lực này cực kỳ ngang ngược, sau một hồi thảo luận ngắn, chúng không chọn gϊếŧ Brian để trừ cỏ tận gốc mà lại đưa cậu về căn cứ, muốn đào tạo cậu thành một con chó bán mạng cho chúng. Thế là những ngày tháng Brian phải vùng vẫy đấu tranh sinh tồn trong vòng vây của một đám tội phạm ngoài vòng pháp luật đã bắt đầu, cho đến một năm sau, James Bond nhận lệnh đến đây điều tra.
Brian lao đến trước mặt Bond, không phải vì nhận ra đối phương chính là điệp viên 007 lừng lẫy trong tương lai – cậu hiện tại hoàn toàn không biết mình đã xuyên không đến nơi nào, ngoại hình của diễn viên và nhân vật trong thực tế cũng không giống nhau, nhận ra được mới là chuyện lạ – mà chủ yếu là vì những ngày tháng khổ cực đấu trí đấu dũng với một lũ buôn ma túy vô nhân tính, cậu thực sự không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa.