Trở về phòng, thừa dịp khi không có người, Mai Truyền Kỳ nói với Phong Tĩnh Đằng: “Tôi cảm thấy sau khi An thúc nhìn thấy tin tức của Lạc Mông, liền nói lão tổ tông đi tìm Lạc Mông.”
Phong Tĩnh Đằng nói: “Anh cũng cho rằng như thế.”
“Anh nói xem chúng ta có nên nói chuyện Lạc Mông cho An thúc biết không, miễn cho người như ruồi không đầu đi tìm khắp nơi.”
“Nếu em đem chuyện này nói cho An thúc, chẳng khác nào thông báo chúng ta đã biết ông ấy là giống cái, đồng thời cũng là ba em, sự tình quá đột ngột, anh thấy chúng ta nên cho ông ấy một chút thời gian. Hơn nữa, Lạc Mông cũng không gặp nguy hiểm gì, cứ để ông ấy tìm xung quanh đi, nếu tìm không thấy tất nhiên sẽ quay về Mai gia, còn nếu tìm được thì càng tốt, có thể thông qua Lạc Mông nói cho ông ấy biết, em đã biết tất cả mọi chuyện.”
Lời này không phải không có lý, Mai Truyền Kỳ đành đem việc này áp xuống.
Kế tiếp một tháng, cuối tuần bọn họ đến dùng cơm với lão tổ tông đều không thấy An Tư.
Bọn họ nhìn mặt lão tổ tông vẫn rất bình tĩnh, có thể khẳng định An Tư không gặp nguy hiểm gì, trong lòng liền thả xuống.
Bất quá, sắp tới là tiệc đầy tháng nữ nhi của Cố Quân Thanh và Lôi Tử Hàng.
Hai ngày trước bữa tiệc, Mai Truyền Kỳ mặt dày đưa con mình đến Cố gia ở mấy ngày, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Tả Nguyệt cùng Cố Thiếu Đình, cũng đối đãi Mai Nguy Hiểm như lúc đầu, liền thở phào một hơi.
Ngày ấy, Tả Nguyệt cùng Cố Thiếu Đình khi biết Mai Nguy Hiểm không phải cháu ruột mình, quả thật vô cùng rất khổ sở, mà hài tử là vô tội.
Huống hồ, đứa bé này từ nhỏ đã ở bên cạnh bọn họ, lại thông minh đáng yêu như vậy, mỗi lần đều ngọt ngào gọi ông ngoại, bà ngoại, coi như không phải cháu ngoại, nhưng lại hơn những đứa cháu ruột thịt kia, bọn họ thật tâm yêu thương hài tử.
Cho nên, Tả Nguyệt cùng Cố Thiếu Đình trong khoảng thời gian này cũng đã nghĩ thông suốt, mặc kệ Mai Nguy Hiểm là con ai, Cố gia bọn họ đều xem Mai Nguy Hiểm như cháu ruột mà đối xử.
Sau khi Mai Truyền Kỳ đưa đứa nhỏ đến Cố gia liền rời đi.
Tiệc đầy tháng qua đi, cậu liền đem chuyện Mai Nguy Hiểm là con ruột của Phong Tĩnh Đằng thông báo ra ngoài, bán tin tức cho tổng bộ tin võng, một khi chuyện này được chứng minh là đúng, cậu sẽ được nhận năm triệu tín dụng điểm.
Ngày thứ hai sau khi bán tin tức cho tổng bộ tinh võng, đầu đề đều ghi: MAI GIA TIỂU TIỂU THIẾU GIA LÀ THÂN SINH NHI TỬ CỦA PHONG ĐẠI TÁ, tin này vừa phát ra làm oanh động tất cả mọi người.
Hai tin tức lớn trước đó, chuyện nam nhân tóc đỏ ăn trộm cùng với chuyện dị thú bỏ trốn đều bị ép xuống.
Mai gia cùng Cố gia cũng bởi vì tin này, tất cả người của Mai gia đều bận rộn nghe máy của thân bằng hảo hữu gọi đến hỏi thăm.
Dường như Cố gia cũng đoán ra được là ai thả ra tin này, tất nhiên cũng có chút oán giận cách làm này của Mai Truyền Kỳ. Bất quá, hài tử dù sao cũng là con của Phong Tĩnh Đằng, bọn họ cũng không thể ích kỷ chôn giấu chuyện này cả đời, khiến cha ruột hài tử oan ức.
Mà thông tấn khí Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng đều bị người gọi đến như muốn nổ tung.
Cuối cùng, đành thông báo ra ngoài chờ đến tiệc rượu sẽ giải thích mọi chuyện, mọi người mới từ bỏ ý định dò hỏi chân tướng.
Ngày thứ ba sau khi công bố tin tức, Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng phát thiệp mời cho bạn bè thân thích, mời bọn họ đến nhà hàng Noãn Dương tham gia yến hội. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Sau khi mọi người nhận thiệp mời, trong lòng rất rõ ràng mục đích của bữa tiệc, đều ngầm chuẩn bị một bao lì xì thật to.
Cùng ngày tổ chức yến hội, bạn bè thân thuộc của hai người đều đến nhà hàng Noãn Dương hỗ trợ tiếp đón khách nhân.
Mai Truyền Kỳ thừa dịp nhàn rỗi, lặng lẽ hỏi Phong Tĩnh Đằng: “Người nhà họ Phong sẽ đến sao?”
Phong Tĩnh Đằng cong môi cười: “Ba ngày nay anh đều không nhận tin của bọn họ, sau khi nhận được thiệp, nhất định sẽ đến bữa tiệc để hỏi rõ ràng.”
Mai Truyền Kỳ nghe được Phong gia sẽ đến, ngay lập tức liền vội nhắn tin: Nếu như Phỉ Cẩm đến, tiền lì xì không vượt quá mười triệu tín dụng điểm, không thu, sau khi nhắn tin xong, cậu mới lên tiếng: “Phong Tĩnh Đằng, lần sau trong quân đội cho nghỉ hè, chúng ta cũng làm tiệc cưới đi, miễn cho đêm dài lắm mộng.”
Phong Tĩnh Đằng nghe bốn chữ ‘đêm dài lắm mộng’, nhướn nhướn mày: “Chúng ta đều đã đăng ký kết hôn rồi, chẳng lẽ còn sợ tiệc cưới không làm được sao?”
Mai Truyền Kỳ đàng hoàng nói: “Không phải sợ tiệc cưới không làm được, tôi là sợ tiền lì xì đưa cho Phỉ Cẩm thu lại không đủ a.”
Cậu nghĩ như vậy cũng có nguyên do của nó, hiện tại bọn họ đã đem chuyện bắt cóc đứa nhỏ tra lên người Bàng Vinh Lợi, nói không chừng ngày nào đó cũng sẽ tra được Phỉ Cẩm, sau đó bọn hắn bị trừ quân tịch, hoặc là phát sinh chuyện ngoài ý muốn, vậy tiền lì xì cậu đưa chẳng phải sẽ không thu về được a. Cho nên, cậu cũng không muốn làm ăn lỗ vốn.
Phong Tĩnh Đằng không ngờ bạn lữ nhà mình lại có ý đồ này, buồn cười xoa đầu cậu, “Sau khi nhiệm vụ bảo vệ tiểu vương tử kết thúc, chúng ta phải lập tức quay về đơn vị, Tết lần này không thể về nhà với con, nghỉ hè lần sau có lẽ phải hơn nửa năm, đến lúc đó, chờ anh lên tới Thiếu tướng, lập tức tổ chức tiệc cưới.”
Mai Truyền Kỳ nghĩ đến, đợi sau khi Phong Tĩnh Đằng ngồi vào vị trí thiếu tướng, mới có thể công bố quan hệ giữa mình với Cổ đại tướng, liền đồng ý chờ nghỉ hè lần sau sẽ làm tiệc cưới.
Năm giờ chiều, khách mời lục tục đến.
Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng mang theo nhi tử tới cửa tiếp đón khách mời.
Rất nhiều người đến, không chỉ Mai gia, còn có Phong gia, chỉ trong ngắn ngủi nửa giờ, khán phòng trống vắng trước đó hiện tại đầy người tới lui.
Tới gần sáu giờ, rốt cuộc Phỉ Cẩm và Ti Kiếm Đường cũng xuất hiện, nhìn thấy Mai Truyền Kỳ đứng trước cửa, lập tức cười trào phúng đi tới: “Chúc mừng, chúc mừng hài tử Mai đại thiếu gia cuối cùng cũng được nhận cha ruột.”
Hắn nhìn đứa nhỏ đang đứng bên cạnh ba và cha nó, nụ cười trào phúng càng rõ hơn: “Ta thật không ngờ hài tử xinh đẹp này lại là con của Mai đại thiếu gia một cước đạp lưỡng thuyền sau sinh ra, Mai đại thiếu gia, ngươi thật xác định cha ruột đứa bé này là Phong đại tá sao? Sẽ không qua một đoạn thời, liền tuôn ra tin tức, nhận lầm cha đứa bé?”
Ti Kiếm Đường trầm mặt không nói.
Hắn cùng Mai Truyền Kỳ giao du trong khoảng thời gian này, chưa từng chạm qua Mai Truyền Kỳ, trong lòng tất nhiên biết rõ đứa nhỏ này không phải của hắn.
Thế nhưng, hắn cũng không ngờ trong lúc Mai Truyền Kỳ giao du với mình, lại có con cùng người khác.
Hôm nay hắn đến đây, chính là muốn biết chuyện này rốt cuộc là sao. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Mai Truyền Kỳ nhìn thấy sắc mặt Phỉ Cẩm đột nhiên trở nên khó coi, càng cười tươi hơn: “Rất đáng tiếc, làm Phỉ thượng tá thất vọng rồi, cha ruột của con ta chính là Phong đại tá.”
Phỉ Cẩm hừ lạnh: “Kia tốt nhất, không phải ai cũng thích tiện nghi phụ thân.”
Hắn lấy một phong bao lì xì ra, đưa Mai Nguy Hiểm: “Đây là thúc thúc cho con tiền lì xì, bên trong có mười triệu tín dụng điểm.”
Mấy chữ sau, hắn cố ý gia tăng âm lượng.
Mai Nguy Hiểm nhìn về phía baba, thấy baba gật đầu, mới nhận lấy tiền lì xì.
Phỉ Cẩm cùng Ti Kiếm Đường vừa được Giản Dực mời vào dự tiệc, Tuyên Thừa liền mang theo quà đến chúc.
“Tĩnh Đằng, chúc mừng, chúc mừng, không ngờ Mai gia tiểu tiểu thiếu gia là con trai ruột cậu a.” Hắn nhìn về phía Mai Nguy Hiểm, kinh diễm nói: “Hài tử lớn như vậy rồi sao, thật xinh đẹp a, giống như một tiểu thiên sứ.”
Vốn hắn không dám tới, tựa như lần trước Phong Tĩnh Đằng mời hắn tham gia tiệc sinh nhật của Mai Nguy Hiểm, bởi vì lo chuyện chín năm trước sẽ bị đánh, đành sai người mang lễ vật đến.
Nhưng lần này thì khác, hắn đã kiểm tra ngày sinh của đứa nhỏ, hài tử này rất có thể mang thai trong buổi tối hôm ấy cách đây chín năm, cho nên, Tĩnh Đằng đột nhiên có nhi tử lớn như vậy, bất kể nói thế nào, cũng có một phần nhỏ công lao của hắn.
Xem ở phần nhỏ công lao này, hắn tin Tĩnh Đằng cùng Mai Truyền Kỳ sẽ không đánh mình.
Vi Nghị Kiệt nhìn thấy, cười mắng: “Cam lòng xuất hiện? Tôi còn tưởng cậu đời này không dám xuất hiện trước mặt Tĩnh Đằng ấy chứ.”
“Làm sao có thể.” Tuyên Thừa đưa bao lì xì vào tay đứa nhỏ: “Cháu ngoan, đây là thúc thúc cho cháu tiền lì xì.”
Mai Nguy Hiểm lập tức nói: “Cám ơn thúc thúc.”
“Thật ngoan.”
Nếu không phải cha và ba của hài tử đang theo dõi hắn, Tuyên Thừa thật muốn hôn một cái vào mặt đứa nhỏ dễ thương này. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Phong Tĩnh Đằng để tay lên vai Tuyên Thừa: “Lại đây, tôi có vài lời với cậu.”
Tuyên Thừa cao hứng cùng Phong Tĩnh Đằng đi đến góc không người, còn tưởng Phong Tĩnh Đằng có gì bí mật muốn nói với mình. Thế nhưng sau khi nghe Phong Tĩnh Đằng nói xong, nội tâm như bánh chẻo quắn vào nhau.
Hắn thấy Mai Truyền Kỳ cùng Mai Nguy Hiểm đang đứng phía trước tiếp đón khách mời, liền nhìn xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn Phỉ Cẩm như có như không nói chuyện với Ti Kiếm Đường, nhất thời không biết lựa chọn thế nào.
Phong Tĩnh Đằng cũng không nhiều lời, vỗ vỗ vai Tuyên Thừa, trở lại bên ngoài, tiếp tục cùng bạn lữ của mình nghênh tiếp khách mời.
Tuyên Thừa đứng tại chỗ suy nghĩ hồi lâu mới tiến vào bàn, đi về phía Ti Kiếm Đường, biểu tình trên mặt từ mặt mày ủ rũ đến nhoẻn miệng cười.
Càng đến gần Ti Kiếm Đường, nụ cười càng xán lạn hơn: “Kiếm Đường, đã lâu không gặp, gần đây cậu thế nào rồi?”
Trong nháy mắt Ti Kiếm Đường nhìn thấy Tuyên Thừa, hơi ngạc nhiên, lập tức cao hứng nói: “Tuyên Thừa, sao cậu lại ở đây, ai mời được cậu tới thế?”
Phỉ Cẩm ngồi bên cạnh đương nhiên cũng nhận thức Tuyên Thừa, cười hảo hữu.
Hắn biết bọn họ đã lâu không gặp, tất nhiên có rất nhiều lời muốn tán gẫu, thức thời đứng lên: “Hai người nói chuyện đi, tôi đi chào hỏi một chút.”
Tuyên Thừa cười cười nhìn Phỉ Cẩm đứng lên, sau đó, ôm vai Ti Kiếm Đường ngồi vào một góc hẻo lánh, cười nói: “Tôi được Tĩnh Đằng mời tới a.”
Tĩnh Đằng?
Qua vài giây, Ti Kiếm Đường mới phản ứng được, Tĩnh Đằng này là bạn lữ Mai Truyền Kỳ, Phong đại tá.
“Cậu gọi Phong đại tá Tĩnh Đằng, hai người rất quen thân sao?”
“Đương nhiên, tôi cùng Tĩnh Đằng nhận thức hơn hai mươi năm, vốn chín năm trước còn định giới thiệu cho cậu nhận thức, nhưng đáng tiếc, hai người không có duyên làm bằng hữu, thậm chí còn trở thành tình địch nữa.”
Ti Kiếm Đường nhăn mày không nói.
Tuyên Thừa nhìn sắc mặt lạnh lùng của hắn rồi nói: “Bất quá, muốn nói chân chính không có duyên phận, hẳn là cậu và Mai Truyền Kỳ mới đúng.”
Ti Kiếm Đường nghe hắn nhắc tới Mai Truyền Kỳ, lông mày càng nhíu chặt hơn, nghĩ đến Mai Truyền Kỳ đã là bạn lữ của người khác, hơn nữa còn sinh một đứa con, trong lòng vô cùng khó chịu: “Tuyên Thừa, sự tình đã qua, cũng đừng nhắc lại nữa.”
Tuyên Thừa nhướng nhướng mày: “Cậu đã buông được chuyện Mai Truyền Kỳ?”
Hắn không cho Ti Kiếm Đường cơ hội nói chuyện, tiếp tục nói: “Nếu cậu chấp nhận buông tay Mai Truyền Kỳ, vậy tôi cũng không sợ nói vài lời này với cậu.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Ti Kiếm Đường nghi hoặc nhìn hắn: “Nói cái gì?”
“Còn nhớ chín năm trước không, lúc tôi muốn rời khỏi Diroya tinh cầu đến những tinh cầu khác tìm mỏ năng lượng thạch đó?
“Nhớ chứ.”
“Trước lúc rời đi, không phải tôi đã hẹn cậu ra ngoài tụ họp sao?”
Ti Kiếm Đường hồi tưởng chín năm trước, đúng là có chuyện này.
Lúc đó, trùng hợp Mai Truyền Kỳ và bạn cũng đến khách sạn Tây Á, hắn biết đồng học cũng muốn hợp tác mình với Mai Truyền Kỳ, cho nên liền đồng ý đi.
Tuyên Thừa thấy hắn hồi lâu không lên tiếng, có chút nóng nảy hỏi: “Nhớ chưa?”
Ti Kiếm Đường gật gật đầu: “Tôi nhớ có chuyện này.”
Tuyên Thừa thấy hắn còn nhớ, trong lòng thở phào nhẹ nhõm: “Buổi tối ngày hôm ấy, tôi biết cậu và Mai Truyền Kỳ đều có mặt ở khách sạn Tây Á, cho nên, lặng lẽ cầm thẻ chứng minh của cậu thuê một phòng, vốn định cho cậu thừa dịp Mai Truyền Kỳ uống say, mang người vào phòng, để gạo nấu thành cơm, nhưng thật không ngờ, cậu bởi vì có chuyện nên nửa đường rời đi.”
Ti Kiếm Đường khó tin nhìn Tuyên Thừa: “Cậu…”
Hắn không ngờ Tuyên Thừa vì muốn giúp mình có được tâm Mai Truyền Kỳ, lại thay hắn thuê phòng.
Bất quá, sau khi nghe Tuyên Thừa nói như thế, chuyện đêm đó như một bộ phim điện ảnh tua ngược lại, như mọi chuyện mới vừa xảy ra.
“Tôi nhớ ra rồi, tối hôm đó sau khi rời khỏi khách sạn, cậu có gọi bảo tôi trở lại, còn nói có thuê phòng cho tôi, lúc đó tôi chỉ nghĩ đến việc trong nhà, hơn nữa, cậu chỉ nói có thuê phòng, không nói chuyện khác, cho nên tôi cũng không để tâm đến việc này.”
Tuyên Thừa trợn mắt: “Cũng bởi vì cậu không để tâm đến nó, cho nên đã phát sinh ra sự tình không thể cứu vãn.”
Ti Kiếm Đường nhíu mày: “Sau đó xảy ra chuyện gì?”
“Nói ra cũng khá phức tạp, tối hôm đó, thời điểm tôi và Tĩnh Đằng cùng đi vệ sinh, gặp một nam tử trẻ tuổi đang say rượu, mà nam tử trẻ tuổi này lại chính là Mai Truyền Kỳ, nhưng đáng tiếc, lúc đó tôi cũng không nhận ra cậu ta, mà Tĩnh Đằng bên cạnh liên tục nhìn chằm chằm đối phương. Tôi cho là Tĩnh Đằng coi trọng người này, liền lấy căn phòng lúc trước thuê giúp cậu đưa cho Tĩnh Đằng. Sau đó, hai người bọn họ xảy ra chuyện gì, cũng không cần tôi nhiều lời nữa.”
“Cái gì!” Ti Kiếm Đường nhảy dựng lên, khϊếp sợ trừng Tuyên Thừa.
Không ngờ tối hôm ấy lại còn xảy ra chuyện như vậy.
Người xung quanh như nghe có tiếng tức giận, vội nhìn về phía Ti Kiếm Đường bọn họ, lại thấy không có gì đẹp mắt, tiếp tục uống rượu tán gẫu với người bên cạnh.
Tuyên Thừa nhìn hai mắt Ti Kiếm Đường đỏ lên, không khỏi nuốt nước miếng, hắn sợ Ti Kiếm Đường sẽ giống Mai Truyền Kỳ, không nói lời nào liền cho hắn một quyền. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Bất quá, hắn không thể không bày làm ra tư thái một bộ nhàn nhã, tiếp tục nói: “Chẳng phải cậu nói không để ý đến Mai Truyền Kỳ nữa sao? Cậu gọi lớn tiếng như vậy làm gì chứ?”
Tuyên Thừa kéo Ti Kiếm Đường ngồi xuống: “Tôi nói cậu và Mai Truyền Kỳ không có duyên, nếu không, Tĩnh Đằng cùng Mai Truyền Kỳ tách ra nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn tái hợp lại, lại còn sinh một đứa nhỏ đáng yêu cho Tĩnh Đằng a.”
Hắn thấy Ti Kiếm Đường nắm chặt tay hơn, một bộ muốn đánh người, không khỏi dịch dịch người sang bên cạnh, tiếp tục kiên trì bổ đao về Ti Kiếm Đường.
“Tôi còn nghe Tĩnh Đằng nói, sau đó sở dĩ Mai Truyền Kỳ còn đồng ý giao du với cậu, vì lúc thuê phòng là dùng thẻ của cậu, mà hôm sau Tĩnh Đằng lại có nhiệm vụ khẩn cấp, rời khỏi khách sạn ngay lập tức, khiến Mai Truyền Kỳ còn không biết mình đã lên giường với ai, còn tưởng người đó là cậu, sau đó mới giao du với cậu đấy.”
Sau khi Tuyên Thừa nói xong, hắn không dám nhìn Ti Kiếm Đường nữa.
Kỳ thực hắn thật sự không muốn thương tổn bạn thân hắn, thế nhưng, Phong Tĩnh Đằng nói không phải không có lý.
Nếu năm đó hắn không dùng thẻ chứng minh của Ti Kiếm Đường thuê phòng, cũng sẽ không dẫn đến sai lầm lớn nhiều năm như vậy, cho nên, hắn phải đứng ra làm rõ chuyện hiểu lầm này.
Huống hồ, Ti Kiếm Đường đã cùng Phỉ Cẩm là bạn lữ, đồng thời có hài tử, nên từ bỏ người mình thích, an an phận phận cùng Phỉ Cẩm sống quãng đời còn lại.
Ti Kiếm Đường ngẩn ngơ ngồi trên ghế, không thể tin được những lời Tuyên Thừa nói sự thật.
Cũng không thể tin được sự thật hắn giao du với Mai Truyền Kỳ, tất cả đều do hiểu lầm, hiện tại nhớ lại, cũng là sau đêm đó Mai Truyền Kỳ mới đồng ý chuyện giao du với hắn.
Lúc đó hắn thật cao hứng, cũng không suy nghĩ nhiều, đơn thuần cho là Mai Truyền Kỳ bị hắn làm cảm động nên mới đáp ứng chuyện luyến ái, nhưng, không ngờ chân tướng sự thật lại tàn nhẫn như vậy.
Nói cách khác, Mai Truyền Kỳ cũng không bắt cá hai tay, phát sinh quan hệ với Phong Tĩnh Đằng, là trước khi hai người giao du, là hắn dính ánh sáng của Phong Tĩnh Đằng, mới cùng Mai Truyền Kỳ bên nhau trong quãng thời gian đó.
Ti Kiếm Đường cười khổ.
Thì ra mọi chuyện đều là hiểu lầm, mà hắn lại như một chuyện cười.
“Đường, anh sao vậy?”
Phỉ Cẩm chào hỏi bằng hữu xong trở về thấy Ti Kiếm Đường dường như chịu đả kích rất lớn, vô cùng lo lắng.
Tuyên Thừa thấy Phỉ Cẩm trở về, thở ra một hơi, nói: “Hai người trò chuyện đi, tôi qua chào hỏi bằng hữu một tiếng đây.”
Hắn áy náy nhìn Ti Kiếm Đường, đứng dậy rời đi. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Phỉ Cẩm ngồi vào cạnh Ti Kiếm Đường, cẩn thận nhỏ nhẹ gọi một tiếng: “Đường?”
Ti Kiếm Đường lấy lại tinh thần, đột nhiên đứng lên, ách thanh nói rằng: “Tôi muốn về nhà.”
Phỉ Cẩm sững sờ, nhanh chóng đáp: “Được, chúng ta bây giờ liền về nhà.”
Đây là lần đầu tiên hắn nghe Ti Kiếm Đường mở miệng nói về nhà, trong lòng cao hứng không thôi, ôm lấy cánh tay Ti Kiếm Đường, rời khỏi hội trường.
Ti Kiếm Đường nhìn thấy Mai Truyền Kỳ bên cạnh Phong Tĩnh Đằng cười đến vui vẻ, vội dời mắt, cũng không quay đầu kéo Phỉ Cẩm rời khỏi đây.
Mai Truyền Kỳ nhỏ giọng bên tai Phong Tĩnh Đằng: “Tôi thấy hình như Ti Kiếm Đường có gì đó là lạ.”
Phong Tĩnh Đằng hôn lên khóe miệng cậu: “Sao em có thể trước mặt nam nhân của mình mà nhắc tên nam nhân khác.”
“Cút đê.” Mai Truyền Kỳ tức giận trừng anh.
Sau đó, Tuyên Thừa giả vờ đáng thương đi ra: “Tĩnh Đằng, chuyện cậu nhờ tôi làm, tôi đã làm được, sau này, sau này cậu không thể nhắc lại chuyện năm đó đâu nha.”
Phong Tĩnh Đằng cười vỗ vỗ vai hắn: “Cảm tạ.”
Nhờ Tuyên Thừa nói lại chuyện năm đó cho Ti Kiếm Đường, chính vì muốn đối phương triệt để hết hy vọng với Mai Truyền Kỳ, cũng không muốn Ti Kiếm Đường hiểu lầm Mai Truyền Kỳ đã từng thích hắn.
“Phong Tĩnh Đằng, ngươi có còn để mắt đến người gia gia này hay không?” Một âm thanh lãnh giận từ trong thang máy bên kia truyền tới.
P/S by Thỏ: Thiệt sự làm chương này mình cũng thấy tội thay cho Ti Kiếm Đường, cứ ngỡ mình đã từng được yêu nhưng mọi thứ đều là sự hiểu lầm, để rồi mọi thứ vỡ lẻ ra thì từ ngỡ ngàng ngơ ngác đến bậc ngửa