Chương 230 - 231

Hai người đi tới biệt thự Giản Dực, cửa vừa mở ra, cả hai không nhịn được hít một hơi thật sâu, mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi.

“Dực, khi nào cậu biết xào rau vậy?”

Mai Truyền Kỳ đi vào phòng khách, liền nghe tiếng xẻng và nồi va chạm vào nhau.

Cậu bước vào phòng bếp, thú nhân tóc đỏ cao to đang cầm cái xẻng nhỏ ra sức xào rau.

Khóe mắt Mai Truyền Kỳ giật giật, yên lặng lui ra khỏi nhà bếp, nhìn Giản Dực hỏi: “Những ngày qua đều là anh ta nấu cơm?”

Giản Dực cười ngồi vào ghế: “Đúng vậy, cậu biết tôi sẽ không làm cơ mà, cho dù có làm cơm, thời điểm công tác bận rộn có khi hai, ba ngày không trở về nhà là chuyện thường xảy ra, Lạc Mông, chính là thú nhân tóc đỏ kia, có thể là do lúc làm đối tượng nghiên cứu, thường thường bị rót uống dịch dinh dưỡng, hiện tại khi uống dịch dinh dưỡng đều phun, chỉ có thể tự nấu cơm.”

Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng ngồi đối diện với hắn: “Khi cậu không có ở nhà, lúc mua đồ ăn, ai phụ trách?”

“Nửa tháng này phần lớn tôi mỗi ngày đều về, nếu không về, tôi sẽ nhờ Liên Dương đặt thức ăn trong nhà hàng giao đến đây, bảo hắn đặt ở gara rồi rời đi.”

Mai Truyền Kỳ trêu chọc nói: “Suy nghĩ rất chu đáo nha.”

Lúc này, Lạc Mông bưng hai đĩa đồ ăn thật lớn từ trong phòng bếp đi ra: “Dực, ăn cơm.”

Hắn đặt đồ ăn lên bàn, ngẩn đầu nhìn lên, thấy có hai người ngồi trên ghế, nhanh chóng lau khô tay, hướng Mai Truyền Kỳ bọn họ đi tới, dùng lễ nghi của Diroya mà Giản Dực dạy hắn, đưa tay phải ra vấn an: “Tỷ, tỷ phu, hai người khỏe!”

Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng đang định đứng lên chào hỏi nghe hắn xưng hô như thế, cả người cứng đờ.

Mai Truyền Kỳ nghi hoặc hỏi: “Anh vừa nãy gọi chúng tôi là gì?”

Lạc Mông hết sức chăm chú gọi lại một lần: “Tỷ, tỷ phu.”

“Ha ha ha! Ha ha ha!” Giản Dực té xuống ghế ôm bụng cười thật to.

Mai Truyền Kỳ tức giận cầm cái gối trên ghế đập về phía Giản Dực: “Cậu dạy anh ta học ngôn ngữ Diroya tinh cầu như vậy đó hả?”

Giản Dực mượn gối ôm, không ngừng cười nói: “Cậu cũng biết tính tôi rồi đấy, không thể nào chân chính đi cứu một người, lúc tẻ nhạt, đành phải dạy một ít điều gì đó thú vị để tiêu khiển mới được.”

Mai Truyền Kỳ trừng hắn một cái, sửa đúng lại cho Lạc Mông: “Anh đừng nghe Dực… Chính là đừng nghe Giản Dực nói lung tung, anh nên gọi tôi là ca.”

Chỉ vào Phong Tĩnh Đằng còn nói: “Gọi anh ấy là ca phu.”

Mai Truyền Kỳ ngẫm lại lại cảm thấy không đúng, bọn họ không có bất kỳ quan hệ thân thích nào, tại sao lại muốn Lạc Mông gọi mình ca, còn gọi Phong Tĩnh Đằng là ca phu.

Bất quá, chỉ là cái xưng hô, liền tùy ý vậy.

Lạc Mông nhìn Giản Dực cười ngả nghiên trên ghế, biết hắn đang chỉnh mình, đáy mắt chợt lóe lên ý cười sủng nịnh: “Ca, ca phu, ăn cơm.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Bốn người ngồi vào bàn ăn, từng chậu từng chậu thức ăn thật lớn khiến Mai Truyền Kỳ líu lưỡi: “Nhiều món ăn như vậy, có thể ăn được hết sao? Tại sao phần lớn đều là thịt a.”

Giản Dực giải thích: “Lượng cơm của Lạc Mông rất lớn, hơn nữa, chỉ ăn thịt, không ăn chay, bao gồm cả cơm.”

Phong Tĩnh Đằng ngồi xuống hỏi: “Lạc Mông học ngôn ngữ của chúng ta, học được thế nào rồi, nghe mới vừa nói xong, cũng khá đạt tiêu chuẩn đấy.”

Lạc Mông nói: “Có thể giao lưu bình thường, thế nhưng, nếu mấy người nói những từ ngữ khó hiểu, tôi cũng không có cách nào lý giải được.”

Mai Truyền Kỳ yên lặng nhìn Lạc Mông lưu loát cắt gọn một miếng thịt thả trước mặt Giản Dực, mà Giản Dực một bộ đã thành thói quen Lạc Mông phục vụ, liền trực tiếp dùng nĩa xiên thịt bỏ vào miệng nhai nhai.

Lạc Mông vô cùng săn sóc, giống như đi guốc trong bụng Giản Dực, biết tiếp theo Giản Dực muốn ăn gì, lập tức đưa món đó bỏ vào chén Giản Dực, chăm sóc vô cùng chu đáo, cơ hồ chờ sau khi Giản Dực ăn xong, hắn mới động đũa ăn.

Có một nam nhân tốt như thế ở bên cạnh, Giản Dực không động tâm mới là lạ đó.

Mai Truyền Kỳ nhìn Phong Tĩnh Đằng bên cạnh vội vàng róc xương cá, tức giận trừng mắt nhìn anh, sau đó, duỗi chân dẫm một cái thật mạnh lên chân anh.

Nhìn thú nhân nhà người ta chăm sóc ôn nhu tới cỡ nào kìa, vô cùng chu đáo, còn bạn lữ nhà mình lại không thể học người ta sao.

Phong Tĩnh Đằng như biết cậu đang suy nghĩ gì, lập tức gấp miếng cá đưa lên miệng cậu: “Nào, lại đây, mở miệng nào, anh đã róc xương hết rồi.”

“Này còn tạm được.” Mai Truyền Kỳ nói thầm một tiếng, cao hứng ăn cá.

Phong Tĩnh Đằng nhìn bạn lữ hài lòng ăn đồ ăn mình đưa, khẽ nhếch miệng cười.

Chẳng trách thú nhân lại thích chiếu cố giống cái như vậy, khi nhìn người mình thích hưởng thụ thành quả lao động của mình, cảm thấy có mệt mỏi đi chăng nữa cũng xứng đáng.

Lạc Mông nhìn hành động của Phong Tĩnh Đằng, ánh mắt hơi sáng.

Trước đây hắn sao lại ngốc như thế, lại cắt thịt đưa đến trước mặt Giản Dực, còn không biết đưa từng miếng vào thẳng miệng Giản Dực a.

Sau khi ăn xong, Mai Truyền Kỳ mới nhìn Lạc Mông nói: “Lạc Mông, anh có lời gì muốn nói với tôi?”

“Tôi ở trên thân thể cậu, đúng rồi, còn có anh ta…” Lạc Mông nhìn nhìn Phong Tĩnh Đằng: “Ở trên người hai người nghe được mùi vị giống cái chân chính, trên người Dực cũng có, thế nhưng, rất nhạt rất nhạt, không cẩn thận ngửi cũng sẽ không nhận ra, điều này nói rõ hắn cùng giống cái kia tiếp xúc không sâu.”

Phong Tĩnh Đằng nhíu mày: “Giống cái?”

“Trên tinh cầu của tôi không có nữ nhân, sẽ không biến thành hình thú, ngoại hình lớn lên khá giống với nhân loại các người, thân hình không cao, tương đối nhỏ con, còn có thể sinh dục, chúng tôi đều gọi bọn họ giống cái.”

Phong Tĩnh Đằng nói: “Tôi hiểu rõ ý giống cái, chỉ là chúng tôi chưa từng tiếp xúc giống cái, cho dù có, chúng tôi cũng không thể phân biệt được ai là giống cái.”

Mai Truyền Kỳ cùng Giản Dực liếc nhìn nhau, trong lòng đại khái đoán ra được giống cái đang nhắc đến là ai.

Lạc Mông cũng không có nản lòng: “Ở trên người cậu có mùi vị của giống cái, rất giống mùi vị của một người bằng hữu của thái gia gia tôi, người đó đã rời khỏi thú nhân tinh cầu cách đây hơn 200 năm, hắn cũng giống như tôi, cũng bị bắt đi, cho nên, tôi muốn tìm hắn.”

“Có phải là anh nhầm lẫn rồi gì không?” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

“Không thể nào, mũi thú nhân chúng tôi vô cùng nhạy bén, có thể ngửi được mùi vị cách mấy ngàn mét, cũng có thể phân biệt được mùi vị dính trên người, không thể nào sai được.”

Mai Truyền Kỳ nghe Lạc Mông nói, càng lúc càng cảm thấy An Tư chính là giống cái mà Lạc Mông nhắc đến: “Anh nói giống cái kia là bằng hữu của thái gia anh, vậy anh có biết tên hình dạng giống cái kia ra sao không?”

“Dung mạo rất đẹp, tóc màu sợi đay, người đó…”

Từ ngữ của Lạc Mông có chút nghèo nàn, hắn hiểu từ không nhiều, nhất thời cũng không biết hình dung giống cái kia như thế nào, trên người lại không có ảnh chụp.

Mai Truyền Kỳ lấy ảnh con mình trong thông tấn khí, đưa Lạc Mông xem: “Anh nói giống cái đó có phải giống đứa bé này không?”

Lạc Mông nhìn kỹ, kích động gật đầu: “Đúng, cơ hồ giống nhau như đúc, bất quá, tuổi tác không nhỏ như vậy.”

Mai Truyền Kỳ lườm hắn: “Đương nhiên không nhỏ như vậy, đây chính là nhi tử của tôi.”

Lạc Mông nghi hoặc: “Nhi tử? Nhi tử là cái gì?”

Phong Tĩnh Đằng giải thích: “Chính là ấu tể.”

Lạc Mông trợn mắt lên, nhìn ảnh chụp, liền nhìn Mai Truyền Kỳ: “Ấu tể của cậu? Tại sao dung mạo lại không giống cậu a.”

Thú nhân không có nhiều suy nghĩ như nhân loại, lòng dạ cũng không thâm sâu bằng nhân loại, nghĩ cái gì sẽ nói cái đó.

Mai Truyền Kỳ không trả lời vấn đề của hắn: “Tôi đại khái biết anh đang muốn tìm ai.”

Phong Tĩnh Đằng hoài nghi bạn lữ của mình làm sao biết người Lạc Mông muốn tìm chính là An Tư, bất quá, anh càng tò mò vấn đề khác hơn.

“Lạc Mông, anh nói anh ngửi được mùi giống cái chân chính, lẽ nào còn có giả giống cái sao?”

Lạc Mông nhìn Mai Truyền Kỳ: “Ca, trên người cậu có mùi vị tương tự với giống cái, nhưng cũng không giống lắm.”

Mai Truyền Kỳ nghe thú nhân cao to gọi mình ca, trong lòng có chút là lạ: “Anh gọi tôi là Truyền Kỳ đi, gọi ca có chút là lạ.”

“Ha ha ha!” Giản Dực liền không khách khí cười thành tiếng.

Lạc Mông lên tiếng, sửa lời nói: “Truyền Kỳ rất có thể là do giống cái cùng nhân loại bên này sinh ra, còn có ấu tể của Truyền Kỳ, ngày đó ta nghe cậu cùng ấu tể trò chuyện, thông qua âm thanh ấu tể, ta có thể phân biệt được ấu tể đó là một bán thú nhân.”

Giản Dực thu hồi nụ cười, trợn mắt lên: “Bán thú nhân? Bán thú nhân gì?”

Mai Truyền Kỳ cũng tò mò nhìn Lạc Mông.

“Bán thú nhân chính là người đó không thể hóa thú hoàn toàn, chỉ có thể biến hóa tay, lỗ tai, mũi, chân thành thú thái, không có dị năng, lực công kích cũng không bằng thú nhân bình thường, thế nhưng động tác lại vô cùng nhạy bén, so với người nơi này càng nhạy bén hơn.”

Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng, Giản Dực vẫn luôn trầm mặc.

Mai Nguy Hiểm quả thật có một đôi tai không thuộc nhân loại, là tai mèo, hơn nữa, động tác cũng giống như Lạc Mông nói, so với người bình thường thì nhạy bén hơn.

Mai Truyền Kỳ nhíu mày lại, hiện tại cậu chắc chắn 100%, An Tư chính là ba mình. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Trong lúc mọi người còn đang im lặng, Lạc Mông bỗng nhìn về phía Phong Tĩnh Đằng, lên tiếng nói: “Còn có anh…”

Phong Tĩnh Đằng nhíu nhíu mày: “Tôi? Tôi thì làm sao?”

Mai Truyền Kỳ nghi hoặc hỏi: “Lạc Mông, anh ấy có vấn đề gì không?”

Lạc Mông rất không xác định nói: “Ca phu…”

“Phong Tĩnh Đằng, gọi tôi là Phong Tĩnh Đằng.” Phong Tĩnh Đằng sửa lại lời hắn.

Lạc Mông tiếp tục nói: “Trên thân thể anh, tôi ngửi được mùi thú nhân nhàn nhạt, thế nhưng, nếu ngửi kỹ thì không giống lắm, rất kỳ quái.”

Mai Truyền Kỳ ngửi ngửi người Phong Tĩnh Đằng, ngoại trừ hương vị độc hữu nam nhân, cậu thật sự không ngửi ra mùi khác: “Phong Tĩnh Đằng, có phải anh từng gặp thú nhân khác? Cho nên, bị dính mùi đi!”

Phong Tĩnh Đằng khẳng định trả lời: “Không có.”

Nếu như gặp phải thú nhân, anh còn có thể phân biệt ra được.

Lạc Mông nói: “Mùi thú nhân phát ra từ trong cơ thể anh, cũng không phải bị lây dính từ người khác.”

Mai Truyền Kỳ cùng Giản Dực kinh ngạc nhìn Phong Tĩnh Đằng.

Phong Tĩnh Đằng nhíu mày.

Mai Truyền Kỳ hỏi: “Phong Tĩnh Đằng, lẽ nào anh là thú nhân đời sau?”

“Không phải.” Lời này là Lạc Mông nói: “Anh ta không phải thú nhân, cũng bởi vì như vậy, tôi mới cảm giác kỳ quái.”

Giản Dực tinh tế suy nghĩ: “Có phải trong cơ thể Phong thượng tá có gien thú nhân hoặc là giữ lại dòng máu thú nhân, nên mới khiến Lạc Mông ngửi được mùi vị thú nhân trên người Phong thượng tá?”

Mai Truyền Kỳ phản bác: “Lạc Mông đều nói Phong Tĩnh Đằng không phải thú nhân, sao có thể có gien hay máu thú nhân chứ.”

“Truyền Kỳ, cậu quên Ti Kiếm Đường nghiên cứu gì sao, hắn có thể dùng gien thú nhân cưỡng ép dung nhập vào trong thân thể nhân loại chúng ta, nếu đúng là như vậy, nhân loại có gien và dòng máu của thú nhân cũng không phải không thể.”

Mai Truyền Kỳ nhíu mày.

Phong Tĩnh Đằng nói: “Tôi khẳng định mình chưa từng bị nghiên cứu.”

Giản Dực giải thích: “Không nhất định là anh, rất có thể là cha mẹ anh, nhắc đến chuyện đời trước, trước đây cũng rất có thể cũng có người cũng làm qua nghiên cứu giống Ti Kiếm Đường.”

Phong Tĩnh Đằng trầm mặc không nói.

Nếu quả thật giống như Giản Dực nói, anh tin tưởng tuyệt đối không phải bên phía cha mình có gien hoặc dòng máu thú nhân, nếu không, cũng sẽ không có Phong Thiên Dĩnh đang cố gắng chèo chống đám người nhà phế vật kia.

Sẽ không phải là bên Cổ gia nắm giữ gien thú nhân chứ?

Mai Truyền Kỳ hỏi: “Phong Tĩnh Đằng, có phải anh nhớ tới điều gì không?”

Phong Tĩnh Đằng lấy lại tinh thần: “Chẳng qua anh chỉ nghĩ cho dù thật sự có được gien thú nhân tuyệt đối không phải Phong gia, còn Cổ gia bên kia, anh cũng không nắm chắc, phải chờ đến khi anh lên vị trí Thiếu tướng, cữu bá mới nguyện ý nói chuyện Cổ gia cho anh biết.”

“Tôi nói với mấy người nhiều như vậy, mấy người có thể dẫn tôi đi gặp giống cái kia không?” Lạc Mông thành khẩn hỏi. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Mai Truyền Kỳ ngại ngùng nói: “Không phải tôi không muốn đưa anh đi gặp người đó, mà là, người đó còn chưa thừa nhận thân phận của mình.”

“Tôi có thể hiểu được nguyên nhân giống cái nhỏ yếu muốn che giấu thân phận của mình, bất quá, chỉ cần người nọ thấy tôi, sau này sẽ không cần che dấu chuyện mình là giống cái nữa.”

Mai Truyền Kỳ chà chà mặt: “Người đó không thừa nhận thân phận của mình, không phải vì nguyên nhân là giống cái đâu.”

Lạc Mông không rõ: “Vậy thì nguyên nhân gì?”

Mai Truyền Kỳ do dự hồi lâu, mới nói: “Trải qua chuyện anh vừa nói, tôi cảm thấy giống cái này rất có thể là ba tôi, thế nhưng, người chưa bao giờ thẳng thắn nói ra chuyện này với tôi, chỉ là dùng thân phận hiện tại ở bên cạnh tôi. Nếu tôi dẫn anh đi gặp người, chẳng khác nào đã vạch trần thân phận, tôi sợ trong lúc nhất thời người đó không thể tiếp thu được, hay là cứ chờ một chút rồi nói sau. Anh cũng đừng lo lắng, hiện tại người đó rất an toàn, có người sẽ bảo vệ người đó.”

Lạc Mông nghe được giống cái kia rất an toàn, cũng không cố ý đến gặp mặt, dù sao hiện tại có rất nhiều người muốn bắt hắn, nếu như ở cùng giống cái, ngược lại sẽ làm hại đối phương.

Giản Dực vẻ mặt kinh tủng nhìn Mai Truyền Kỳ: “Truyền Kỳ, nếu như cậu thật sự là nhi tử của lão tổ tông, vậy tôi sau này chẳng lẽ phải gọi cậu là thái thái thái gia?”

Mai Truyền Kỳ trợn mắt nói: “Cậu dám gọi, tôi dám nhận.”

“Tôi thấy việc này hay là chờ lão tổ tông bọn họ thừa nhận đi há, sau đó tôi gọi cũng chưa muộn, lỡ như cậu không phải nhi tử của ông, chẳng lẽ để cậu chiếm một món hời lớn ư, ha ha!”

Mai Truyền Kỳ tức giận ném gối về phía Giản Dực ném tới: “Tôi thấy dường như cậu có chút hả hê đấy.”

Giản Dực lập tức phủ nhận: “Không có, không có, cậu nghe lầm rồi, cậu tuyệt đối nghe lầm, đúng rồi, việc này tôi có thể nói cùng Quân Tử bọn họ được không?”

Mai Truyền Kỳ một mặt nghiêm túc: “Không được! Giống như cậu vừa nói, chờ lão tổ tông bọn họ thừa nhận thì mới được nói.”

Giản Dực than thở: “Được rồi.”

Không thể lấy thân phận Mai Truyền Kỳ đi dọa Quân Tử bọn họ, dù sao cũng hơi tiếc nuối.

Phong Tĩnh Đằng đứng dậy nói: “Chúng tôi bây giờ còn nhiệm vụ trong người, không tiện ở lâu, Dực, nếu có chuyện gì, hãy truyền tin cho tôi.”

“Được rồi.” Giản Dực đứng dậy đưa bọn họ tới cửa.

Mai Truyền Kỳ ngồi trên xe huyền phù, liền nói: “Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao mình không cần túi thai cũng có thể mang thai được, còn lý do trên đầu Nguy Nguy có tai mèo, thì ra là vì ba của tôi là cái giống cái.”

“Có phải em đã biết An thúc từ lâu là giống cái không? Nếu không, khi Tết, em cũng sẽ không mang Nguy Nguy đến nhà lão tổ tông, để An thúc dạy Nguy Nguy cách thu hồi tai mèo lại.”

Phong Tĩnh Đằng lần nữa vui mừng vì Mai Truyền Kỳ có được thể chất của giống cái, không thì, làm sao mà có được một nhi tử thông minh đáng yêu như vậy.

Mai Truyền Kỳ giải thích: “Sau khi tôi thấy báo cáo nghiên cứu của Ti Kiếm Đường nên mới suy đoán như thế, kỳ thực trong lòng cũng không khẳng định lắm, hơn nữa, chỉ cần nghĩ trong cơ thể mình rất có khả năng có gien khác với người thường, liền cảm thấy khó có thể mở miệng, không biết nên nói với anh thế nào. Cho nên, cũng không phải có ý muốn giấu anh việc An thúc là giống cái đâu.”

Phong Tĩnh Đằng hiểu rõ ý nghĩ của bạn lữ mình, đơn giản là lo lắng mình sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn cậu. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Anh ôm Mai Truyền Kỳ vào lòng, hôn một cái lêи đỉиɦ đầu, cực kỳ nghiêm túc nói: “Truyền Kỳ, em phải biết, anh yêu em, tất nhiên là yêu toàn bộ con người em, trong đó cũng bao gồm gien, máu, lông tóc…”

Mai Truyền Kỳ ngắt lời anh, cười hỏi: “Còn phưn thì sao, anh thích không?” =))))))

Phong Tĩnh Đằng bất đắc dĩ thở dài: “Thân ái, làm sao em có thể phá hoại bầu không khí tươi đẹp như vậy.”

“Anh trả lời trước đi.”

Mai Truyền Kỳ cảm thấy bây giờ mình giống như phụ nữ, thích hỏi những vấn đề làm người khác xoắn xuýt.

“Nếu là phưn, thì đại biểu không ở trong cơ thể em, nếu không còn trong cơ thể em, thì không thuộc gì đó về em, cho nên…”

Mai Truyền Kỳ nhìn Phong Tĩnh Đằng nghiêm túc trả lời vấn đề của mình, liền cảm thấy người này thật đáng yêu, hôn một cái chóc lên môi anh, cười nói: “Tôi cũng yêu anh, bao yêu cả gien, máu, còn có ghèn trong mắt, cớt mũi chưa lấy ra, cùng ráy tai, ha ha!”

Phong Tĩnh Đằng cưng chiều nặn nặn chóp mũi của cậu: “Anh cảm thấy đây là thông báo buồn nôn nhất từ trước tới nay, cũng là thông báo làm cho người cảm thấy cao hứng nhất.”

Phong Tĩnh Đằng nhíu mày: “Không nhất định anh có gien thú nhân gien, dù sao Lạc Mông đối với chuyện này cũng không mấy khẳng định, hơn nữa, đó cũng chỉ là suy đoán của Dực, cũng không biết gien thú nhân này là thật hay giả, việc này còn phải chờ cữu bá nói chuyện Cổ gia cho anh, mới có thể biết chân tướng. Được rồi, chúng ta ở đây nghĩ bậy nghĩ bạ cũng vô dụng, hay là về trước rồi nói sau.”

Mai Truyền Kỳ khởi động xe, trở lại Mai gia.

Dựa theo thông lệ, cuối tuần cả nhà bọn họ đều sẽ đến nhà lão tổ tông ăn cơm.

Đến giờ cơm tối, Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng mang theo nhi tử và tiểu vương tử đi đến biệt thự lão tổ tông.

Bọn họ vừa vào trong viện, hai người lập tức phát hiện hộ vệ bên trong biệt thự vắng đi rất nhiều. Trước đây hộ vệ tuần tra đều là mười người một tổ, bây giờ lại biến thành năm người một tổ, này làm bọn họ không thể không suy đoán có phải là chuyện gì xảy ra rồi không.

Mai Truyền Kỳ vừa vào đại sảnh, liền hỏi: “Lão tổ tông, hộ vệ trong biệt sao lại ít đi vậy?”

Mai Phi Trần từ tốn nói: “Bọn họ đi ra ngoài làm việc.”

Mai Truyền Kỳ thấy lão tổ tông không muốn nói thêm, cậu cũng không tiện hỏi nữa.

Bất quá, lúc ăn cơm, sao không thấy thân ảnh An Tư, điều này làm cậu cảm thấy rất kỳ quái.

Mỗi lần bọn họ đến đây dùng cơm, phần lớn chủ yếu vì có An Tư, mỗi lần An Tư nhìn thấy bọn họ đều sẽ vô cùng cao hứng, chưa bao giờ bỏ lỡ gặp mặt, sao lần này lại không thấy An Tư.

“Lão tổ tông, An thúc đâu? Sao lại không thấy An thúc? An thúc có phải là bị bệnh hay không?”

Mai Phi Trần trừng cậu, “Đừng nói xui xẻo như thế, chẳng qua An Tư cần ra ngoài làm việc, qua mấy ngày nữa sẽ trở về.”

Trong lòng Mai Truyền Kỳ loáng thoáng đoán được An thúc thấy tin tức về Lạc Mông trên tinh võng, nên mới rời khỏi Mai gia.

Hơn nữa, An thúc nhất định cho là với cái mũi nhạy bén của Lạc Mông, nếu như ngửi được mùi giống cái, nhất định sẽ đi ra gặp mặt. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)

Hiện tại An Tư không có trong biệt thự, Mai Truyền Kỳ bọn họ cũng không tiện ở lâu, sau khi dùng cơm xong, liền dẫn hai đứa nhỏ trở về.

P/S by Thỏ: Sa mạc lời với câu ‘tỏ tình’ của Kỳ ca =)))))))