Chương 226 - 227

Mọi người đều hồi hộp không biết danh hiệu Vương tử phi này sẽ rơi trúng gia tộc nào.

Mai Truyền Kỳ và Phong Tĩnh Đằng so với mọi người còn khẩn trương hơn, hai người lo lắng tiểu Vương tử sẽ nói ra cái tên của Mai Nguy Hiểm.

Từ khi con trai bọn họ trở thành truyền nhân lão tổ tông Mai gia, đã gây ra rất nhiều chú ý rồi, lần này nếu được tiểu Vương tử tự mình thông báo trở thành Vương tử phi, chỉ e là sẽ có nhiều kẻ gây bất lợi cho đứa nhỏ.

“Bản Vương là đại hoàng tử của chính thê Đế Vương Gehida tinh cầu thế hệ thứ 30 Lam Uy・Osenigus, dựa theo truyền thống trong Vương thất, mỗi thành viên của hoàng gia đều chỉ có thể lấy một thê tử, hơn nữa còn phải được đối phương tự nguyện thì chúng tôi mới có thể được lấy về.”

Biểu tình Lam Uy vô cùng nghiêm túc, nếu không phải bề ngoài chỉ là một đứa trẻ, ai cũng đều cảm thấy hài tử trước mắt chính là một người trưởng thành, ngữ khí vô cùng trầm ổn.

Không hổ danh là hoàng thân quốc thích, còn tuổi nhỏ mà đã phi phàm như thế, phong thái, cốt cách đều từ nội tâm phát ra, ăn sâu vào xương tủy, khiến người không thể khinh thường.

“Trước khi bản Vương đến Diroya tinh cầu, cũng đã chọn được Vương phi hoàn hảo cho mình….”

Mọi người vừa nghe, một trận ồ lên, ngay cả Yaan trung tướng cũng cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng khi nghĩ đến hành động gần đây của tiểu Vương tử, trong lòng ít nhiều đã có thể đoán ra tiểu Vương phi được chọn là ai.

“Chỉ là, ba vợ tương lai lại không đồng ý mối hôn sự này……”

Mọi người đều đoán ra Vương tử phi được chọn rốt cuộc là đứa nhỏ nhà nào.

“Này, mấy người nói xem, có thể nào là Mai gia tiểu tiểu thiếu gia không, chính là truyền nhân của lão tổ tông, Mai Nguy Hiểm ấy?”

“Tôi cũng cảm thấy có khả năng, bằng không, tiểu Vương tử vừa đến Diroya tinh cầu sao đã lựa chọn ở chỗ Mai gia rồi.”

“Tôi còn nghe mấy đứa nhỏ được đưa đến bồi tiểu Vương tử nói là tiểu Vương tử thích nhất cùng Mai gia tiểu tiểu thiếu gia chơi, Vương phi chắc hẳn là Mai gia tiểu tiểu thiếu gia đó.”

Mai Truyền Kỳ nghe được âm thanh bàn tán xung quanh, giơ tay day day thái dương đang phát đau, bỗng nhiên đập bàn, tức giận nói: “Rốt cuộc là cái tên đầu đất nào thế!! Một cuộc hôn nhân tốt như mơ thế này mà lại không đồng ý, hắn có biết tiểu Vương tử tôn quý như vậy sẽ trở thành con rể của mình không hả? Có đứa con rể như vậy là phúc khí cả đời đấy, về sau chính là quốc trượng của Gehida đấy, thế mà dám cự tuyệt hôn sự này, đúng là cái đồ hết thuốc chữa.”

Phong Tĩnh Đằng: “……”

Mai Nguy Hiểm: “……”

Phong Tĩnh Đằng vừa nhai vừa đè thấp âm thanh nhắc nhở “Thân ái à, đừng mắng quá đáng nha, mấy tên đầu đất trong miệng em đang nói là chúng mình đó.”

Mai Truyền Kỳ: “……”

Mai Nguy Hiểm: “……”

“Nếu con trai chúng ta mà được chọn, tôi nhất định từ trong mơ cười tỉnh.” Mai Truyền Kỳ yên lặng trong lòng bồi thêm một câu, nằm mơ cười tỉnh, nhưng không có nghĩa là đồng ý cuộc hôn nhân này.

Người chung quanh nghe được Mai Truyền Kỳ nói, hoài nghi phía trước đã bị bọn họ vứt đến lên chín tầng mây.

“Tôi cảm thấy hẳn không phải là Mai gia tiểu tiểu thiếu gia đâu, mọi người nghĩ mà xem, người ta là tiểu Vương tử, làm sao lại muốn có một người ba vợ mất mặt như thế, đúng không?” (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)

“Cũng đúng, mấy người nhìn bộ dạng muốn làm ba vợ tiểu Vương tử của hắn kìa…” Người đó cười nhạo: “Chỉ bằng hắn, quả thực si tâm vọng tưởng.”

“Bất quá, Mai đại thiếu gia nói cũng đúng, rốt cuộc là cái tên đầu đất nào lại không muốn cùng Gehida vương thất kết thân gia?”

Đầu đất Mai Truyền Kỳ: “……”

Đầu đất Phong Tĩnh Đằng: “……”

Đầu đất nhi tử Mai Nguy Hiểm: “……”

Trên đài Lam Uy tiếp tục nói: “Hơn nữa, Vương tử phi vẫn còn nhỏ, không hiểu Vương tử phi nghĩa là gì……”

Mọi người chửi thầm: Cậu cũng có lớn hơn là mấy đâu!

“Cho nên, Bản Vương muốn đợi sau khi trưởng thành xác nhận lại chuyện về Vương tử phi, mới lần nữa lại tuyên bố.”

Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng thở phào một hơi, tương đối hài lòng với biểu hiện đêm nay của Lam Uy, tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại để tâm đến chuyện sau này, không liều lĩnh đem Vương tử phi là ai nói ra.

Trên đài, Yaan trung tướng thông báo: “Đây là lần đầu tiên vương thất Gehida chọn vương tử phi ở tinh cầu khác, mà tiểu Vương tử không công bố tên họ Vương tử phi, cũng là vì để bảo hộ tốt Vương phi tương lai, kế tiếp, hy vọng mọi người thoải mái chơi đùa nhé.”

Tuy mọi người có chút không hài lòng việc tiểu Vương tử không công bố người được chọn làm Vương tử phi là ai, thế nhưng nghĩ đến không công bố kỳ thật cũng là một chuyện tốt, thừa dịp tiểu Vương tử còn chưa rời khỏi Diroya tinh cầu, để đứa nhỏ nhà mình ở cùng tiểu Vương tử được lâu hơn, bồi dưỡng tình cảm, nói không chừng tiểu Vương tử sẽ đổi ý chọn lại Vương tử phi thì sao.

Bọn họ đều nghĩ như thế, trong lòng thoải mái rất nhiều.

Sau khi Lam Uy cùng Yaan trung tướng đi xuống, kìm nén xúc động muốn đi tìm Mai Nguy Hiểm, cho đến khi yến hội kết thúc, tiễn khách nhân rời khỏi Mai gia. Rồi mang theo Vương miện dành cho Vương phi mà mẫu hậu giao cho, cùng Yaan trung tướng đi về hướng Mai Truyền Kỳ và Phong Tĩnh Đằng.

Mai Truyền Kỳ nhìn vương miện khảm rất nhiều đá quý, dưới ánh đèn vô cùng lung linh, lấp lánh, hỏi: “Tiểu Vương tử, đây là……”

Lam Uy nói: “Đây là thứ mẫu hậu muốn bản Vương giao cho Vương phi.”

Mai Truyền Kỳ định cự tuyệt, Yaan trung tướng lập tức nói: “Tôi biết hai vị không nỡ gả con đến tinh cầu xa xôi, tôi hy vọng hai vị có thể cho tiểu Vương tử chúng ta một cơ hội, nếu về sau Nguy Nguy có ý trung nhân khác, tiểu Vương tử sẽ lấy lại vương miện, nhưng nếu Nguy Nguy cũng thích tiểu Vương tử, hai vị hẳn sẽ không phản đối, phải không?”

Mai Truyền Kỳ và Phong Tĩnh Đằng cùng nhìn nhau.

Nếu nhi tử cũng có tình cảm với tiểu Vương tử, bọn họ đương nhiên không phản đối, huống chi Yaan trung tướng đã nói hợp tình hợp lý như vậy, bọn họ cũng không thể phản bác được gì.

Mai Truyền Kỳ lại nghĩ đến lời Pohl đã nói, nếu không cho tiểu Vương tử một cơ hội, nhỡ đâu tiểu Vương tử lại sống cô độc cả đời còn lại thì sao?

Cậu thật sự có chút không đành lòng.

Lam Uy thấy hai vị nhạc phụ đều không nói gì, cao hứng đem vương miện đưa đến trước mặt Mai Nguy Hiểm “Nguy Nguy, đây là mẫu hậu cho em.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)

Mai Nguy Hiểm nhìn vương miện lấp lánh tỏa sáng, phụng phịu: “Tại sao lại không phải thẻ tín dụng điểm chứ? Nó có thể đổi sang thẻ tín dụng điểm hông~?”

Yaan trung tướng: “……”

Phong Tĩnh Đằng: “……”

Mai Truyền Kỳ phát cáu vỗ vào gáy nhóc con: “Con muốn nhiều như vậy để làm gì hả?”

Tài khoản đứa nhỏ đều có hai trăm triệu tín dụng điểm, thế mà lại còn muốn thêm nữa.

Mai Nguy Hiểm chu chu miệng nhỏ nói: “Ba ba, con đang tiết kiệm chi phí nghiên cứu mà.”

“Con đang nghiên cứu cái gì mà yêu cầu lắm vậy?”

Mai Nguy Hiểm thần bí hì hì cười: “Hiện giờ chưa thể nói được.”

Lam Uy sợ ba vợ lại muốn xuống tay với Vương phi nhà mình, liền nhanh chóng ngăn cản: “Ba vợ, xin đừng đánh Nguy Nguy nữa, Bản Vương về sau sẽ nỗ lực kiếm tiền để đưa kinh phí cho Nguy Nguy nghiên cứu.”

Mai Truyền Kỳ nói: “Tiểu Vương tử, cậu đừng có mà đối tốt với nó như vậy, sẽ chiều quá sinh hư đấy.”

Phong Tĩnh Đằng khoác vai, cười nói: “Anh cũng tốt với em lắm mà sao không thấy em hư hỏng gì vậy nhỉ?.”

“Anh có đối tốt với tôi à?”

“Không phải sao?”

“Vậy nhờ anh ngày mai đem thẻ tín dụng của anh chuyển sang tên tôi nhé.”

“Không thành vấn đề, nhưng giờ anh yêu cầu một cái khen thưởng.” Phong Tĩnh Đằng vừa nói xong liền hôn lên môi Mai Truyền Kỳ.

Lam Uy xem đôi nhạc phụ tình thương mến thương, tay đặt trên vai Mai Nguy Hiểm: “Nguy Nguy, Bản Vương ngày mai cũng chuyển hết tín dụng điểm sang cho em sử dụng.”

Dứt lời, liền cúi đầu hôn lên đôi môi phấn nộn của Mai Nguy Hiểm.

Yaan trung tướng sửng sốt.

Hai vị nhạc phụ đại nhân tương lai thấy được, liền nhanh chóng tách hai đứa nhỏ ra: “Tiểu Vương tử, cậu đang làm gì vậy?”

Lam Uy đạm nhiên nói: “Học cha vợ hôn môi bạn lữ của mình á.”

Mai Truyền Kỳ tức giận trừng mắt về phía Phong Tĩnh Đằng: “Anh xem, đều dạy hư hài tử rồi, về sau đừng ở trước mặt tụi nó làm mấy cái hành động thân mật này nữa.”

Phong Tĩnh Đằng sao chấp nhận được, đành trừng nhìn Lam Uy: “Tiểu Vương tử, khi người lớn đang thân thiết, phải lập tức quay đầu đi, không được xem, có biết không?”

Lam Uy nghiêm túc trả lời: “Bản Vương vừa rồi đã lập tức quay đầu đi, không hề xem.”

Nhóc xác thật không có nhìn, chỉ là hôn Vương phi thôi mà.

Phong Tĩnh Đằng bất đắc dĩ vỗ trán.

Yaan trung tướng buồn cười ra tiếng: “Tiểu Vương tử, trước khi trưởng thành không thể hôn Vương phi”

Lam Uy hỏi lại: “Vậy sau khi lớn là có thể hôn sao?”

Mai Truyền Kỳ lập tức sửa lại cho đúng: “Phải sau khi kết hôn xong mới có thể hôn.”

Lam Uy nhăn mày: “Nhưng mà biểu ca bọn họ còn chưa kết hôn mà đã được hôn môi bạn lữ rồi.”

“Đó là Gehida tinh cầu, còn ở đây muốn hôn thì phải đợi kết hôn xong mới có thể.” Mai Truyền Kỳ trắng trợn lừa gạt. (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)

Lam Uy không quá tin tưởng vị ba vợ này: “Thật vậy chăng?”

“Đúng vậy.” Mai Truyền Kỳ dùng sức gật gật đầu.

Trong lúc một lớn một bé đang xác nhận giai đoạn thích hợp để hôn, Mai Nguy Hiểm đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Vương tử, ngày mai nhất định nhớ đem tín dụng điểm chuyển sang cho em đó nha.”

“Được.” Lam Uy lại cúi đầu hôn lên môi Mai Nguy Hiểm, sau đó trịnh trọng hướng hai vị nhạc phụ đại nhân giải thích: “Đây không phải hôn môi, đây là khen thưởng.”

Mai Truyền Kỳ: “……”

Phong Tĩnh Đằng: “……”

Yaan trung tướng: “……”

Sau khi Mai Nguy Hiểm cùng Lam Uy chìm vào giấc ngủ, Phong Tĩnh Đằng lại ở Mai gia tuần tra một vòng, xác định mọi chuyện đều ổn thỏa, mới trở lại phòng hỏi Mai Truyền Kỳ về chuyện thân thể con mình hôm nay sao lại không thoải mái.

Mai Truyền Kỳ liền đem chuyện của Bàng Vinh Lợi nói cho Phong Tĩnh Đằng: “Nguy Nguy một mực khẳng định Bàng Vinh Lợi chính là tên thượng tướng đã nói chuyện cùng Văn Khải Khang, nhưng mà, Bàng thượng tướng lại là cấp dưới trước đây của lão tổ tông, có mối quan hệ thân thiết với Mai gia, sao lại muốn bắt đứa nhỏ để nghiên cứu chứ.”

“Lòng người khó dò, vẫn nên gọi điện hỏi lão tổ tông một chút, nói không chừng, mối quan hệ giữa Bàng thượng tướng cùng Mai gia, cũng chưa chắc hữu hảo như em thấy.”

“Tôi biết.” Mai Truyền Kỳ nhìn nhìn thời gian, đã là hai giờ sáng, nghĩ nghĩ một hồi, quyết định gọi cho lão tổ tông.

Thông tấn khí vang lên vài tiếng, mới thấy đối phương tiếp nhận, nghe ở đầu bên kia truyền đến ngữ khí bất mãn: “Mai Truyền Kỳ, tốt nhất là con có chuyện quan trọng cần nói với ta.”

Phong Tĩnh Đằng thì thầm với Mai Truyền Kỳ: “Chúng ta khẳng định là quấy rầy đến chuyện tốt của lão tổ tông rồi.”

Mai Truyền Kỳ trừng anh một cái, trực tiếp cùng lão tổ tông nói về Bàng Vinh Lợi.

“Bàng Vinh Lợi?” Lão tổ tông nhíu mày, ngữ khí có chút không quá tin tưởng: “Xác định chuyện đó là hắn làm?”

“Nguy Nguy chỉ là thông qua giọng nói với bóng người mà xác nhận, cũng không loại trừ khả năng người khác dịch dung thành Bàng thượng tướng.”

Lão tổ tông trầm mặc một lát, mới nói: “Mà cũng có thể chính là hắn, việc này con cứ để yên đó, ta bảo Chấn Đông theo dõi hắn xem sao.”

Mai Truyền Kỳ có muốn quản cũng không được, đối phương chính là thượng tướng, hiện giờ cậu không có năng lực đi tiếp xúc với người có cấp bậc thượng tướng được.

Lão tổ tông cúp máy, An Tư bên cạnh lập tức hỏi: “Bàng Vinh Lợi, làm sao vậy?”

Lão tổ tông liền đem chuyện Mai Truyền Kỳ nói kể lại cho An Tư: “Chuyện nghiên cứu hơn hai trăm năm trước, Bàng Vinh Lợi có biết, hơn nữa, phụ thân hắn cũng là một thành viên trong viện nghiên cứu đó, chẳng lẽ hắn muốn tiếp tục làm nghiên cứu của phụ thân sao?”

An Tư nghe đến nghiên cứu hơn hai trăm năm trước, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.

Lão tổ tông vội ôm người vào lòng, an ủi nói: “Đừng lo lắng, trận nổ đó đã khiến mọi tư liệu nghiên cứu cùng nhân viên trong đó nổ thành bột phấn, tuyệt đối sẽ không lưu lại bất kỳ nguy cơ nào khiến người khác phát hiện thân phận của em.”

An Tư đẩy ông ra: “Người đừng an ủi em, nhất định có người hoài nghi em chưa chết, nếu không, người cũng sẽ không đẩy Nguy Nguy ra, làm truyền nhân của người.”

Mai Phi Trần lại lần nữa kéo người vào lòng: “Em đừng lo lắng, ta nhất định sẽ không để Nguy Nguy xảy ra việc gì.”

An Tư đem mặt chôn vào ngực đối phương, không nói chuyện nữa.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, lần lượt từng người đưa đứa nhỏ vào ở Mai gia, hơn nữa, số lượng còn nhiều hơn trước, mặt ngoài là nói làm bạn với tiểu Vương tử, trên thực tế ra sao, mọi người đều biết rõ.

Mai Truyền Kỳ lại tiếp tục sự nghiệp bảo mẫu hàng ngày, tuy nhiên lần này tương đối nhẹ nhàng hơn nhiều, bởi vì bọn nhỏ đều phải đi học, chỉ có cuối tuần hoặc là tan học mới trở lại Mai gia bồi tiểu Vương tử chơi, hơn nữa, bọn nhỏ cũng không còn vì tranh đoạt tiểu Vương tử mà vung tay đánh nhau. (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)

Những ngày tháng thế này trôi qua thật nhanh, bất giác tiểu Vương tử đã đến Mai gia được ba tuần, cùng Mai Nguy Hiểm quan hệ ngày càng tốt, cơ hồ là như hình với bóng, đến cuối tuần lại càng khăng khít hơn, mỗi phút mỗi giây đều dính vào nhau.

Thế nhưng cuối tuần này, bởi vì Cố Quân Thanh sinh, Mai Nguy Hiểm muốn đến thăm em gái, nhóc chỉ có thể bỏ lại tiểu Vương tử, cùng ba ba đi đến bệnh viện.

Mai Truyền Kỳ dẫn đứa nhỏ vào phòng cao cấp của bệnh viện đệ nhất, liền thấy Tả Nguyệt cùng Cố Thiếu Đình đang chơi đùa với hài tử, Lôi Tử Hàng ngồi bên giường đút Cố Quân Thanh uống nước.

“Ông ngoại, bà ngoại, cháu đến thăm em bé nè.”

Mai Nguy Hiểm đi vào phòng bệnh, liền hưng phấn kéo váy Cổ Nguyệt, ồn ào muốn xem em gái.

Tả Nguyệt đành ngồi vào vào ghế, để Mai Nguy Hiểm có thể thấy được rõ ràng một ít: “Nguy Nguy, em con mới vừa ngủ, đừng đánh thức bé, bằng không lại khóc đấy.”

Mai Nguy Hiểm nhìn làn da nhăn nheo của em gái, nhíu mày lại: “Sao em gái lớn lên một chút cũng không giống ma ma vậy.”

Tả Nguyệt cùng Cố Thiếu Đình cười nói: “Em con lớn lên sẽ giống cha bé.”

Mai Truyền Kỳ đi qua nhìn hài tử trong lòng Cổ Nguyệt, cười nói: “Lớn lên thật đúng là giống Lôi Tử Hàng, nhìn cái mũi cùng miệng này, giống y hệt Lôi Tử Hàng, về sau khẳng định là một đại mỹ nhân đây.”

Lôi Tử Hàng nghe được lời này phi thường cao hứng, cười khẽ ra tiếng.

Mai Truyền Kỳ nói: “Mẹ, Lôi Tử Hàng cùng Quân Thanh hài tử đều có, có phải nên tổ chức đám cưới cho hai người không?”

Tả Nguyệt cùng Cố Thiếu Đình đáy mắt lộ vẻ kỳ quái, cảm thấy đề cập chuyện này với con rể cũ, thật là có chút không được tự nhiên, đặc biệt vừa rồi nhìn thấy Mai Truyền Kỳ xuất hiện trong phòng bệnh, trong lòng kinh ngạc không thôi, không ngờ Mai Truyền Kỳ lại chạy tới thăm con họ chứ.

“Đúng là nên làm thôi.” Lôi Tử Hàng nói.

Cố Quân Thanh có chút ngượng ngùng rũ mi: “Hài tử đều đã sinh, cần thiết thì làm, dù sao chúng ta cũng đã đăng ký kết hôn, làm hay không cũng không sao cả.”

“Như vậy sao được, Lôi gia chúng ta cũng không thể bạc đãi em.”

Tả Nguyệt thấy Lôi Tử Hàng không để ý đến việc có tổ chức đám cưới trước mặt Mai Truyền Kỳ hay không, liền thoải mái nói: “Các con nếu muốn tổ chức đám cưới cũng phải đợi hài tử đầy tháng, còn không thì cùng tiệc trăm ngày của đứa nhỏ rồi làm chung một thể, thế nào.”

Lôi Tử Hàng nói: “Đều nghe theo mẹ.”

“Việc này còn phải thương lượng với bên thông gia, không thể chuyện gì cũng để bên nhà gái tự chủ được.”

“Vâng.”

Mai Truyền Kỳ thấy bọn họ trò chuyện vui vẻ, liền vươn tay đến đứa nhỏ trong ngực Tả Nguyệt: “Mẹ, để ba ba ôm con gái một chút nào.”

“Cái gì mà con gái của ba ba hả, đừng gọi lung tung thế chứ.” Tả Nguyệt tức giận trừng cậu, nhưng vẫn là đem đứa nhỏ thả vào tay của cậu.

Mai Truyền Kỳ cười nói: “Con trai con gọi con là ba ba, gọi Quân Thanh là ma ma, vậy con gái của Quân Thanh, cũng chính là em gái của thằng bé, gọi con là ba ba thì cũng giống nhau thôi, huống hồ, đứa nhỏ này gọi Lôi Tử Hàng là cha, cũng không xung đột với người ba ba này, có đúng không, con gái bảo bối ~?”

Lôi Tử Hàng không ngại việc này, coi như nữ nhi có thêm một người ba ba. (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)

Tả Nguyệt nói: “Nói như vậy, Nguy Nguy cũng có thể cùng giống em nó kêu Lôi Tử Hàng là cha sao?”

Lập tức, không khí trở nên có chút cổ quái.

Cố Quân Thanh cùng Lôi Tử Hàng nhìn nhau, không nói lời nào.

Cố Thiếu Đình ho nhẹ một tiếng.

Mai Truyền Kỳ cười nói: “Chỉ cần con trai con nguyện ý gọi Lôi Tử Hàng là cha, con cũng không ngại.”

Mai Nguy Hiểm không cao hứng đô đô cái miệng: “Bà ngoại, cháu đã có cha rồi.”

Tả Nguyệt trầm mặt không nói thêm nữa.

Cố Quân Thanh nhìn Tả Nguyệt, biết trong lòng bà vẫn có ý định đem Mai Nguy Hiểm từ trong tay Mai Truyền Kỳ mang về Cố gia nuôi dưỡng.

Lúc này, hộ sĩ đi đến, đưa em bé quay lại phòng sơ sinh.

Hài tử vừa đi, Tả Nguyệt lập tức mở miệng nói: “Truyền Kỳ, nhân dịp mọi người đều ở đây, có một số việc vẫn nên nói rõ ràng một chút.”

Cố Quân Thanh biết Tả Nguyệt muốn nói cái gì, nhanh chóng hô một tiếng: “Mẹ.”

Tả Nguyệt không thèm để ý đến con gái, nói thẳng: “Truyền Kỳ, tôi không biết cậu đã ở đâu trong suốt nửa năm vừa rồi, chính là cậu không quan tâm đến Nguy Nguy, cậu thấy vậy mà được à? Nếu thực sự không muốn nuôi nó nữa liền đem Nguy Nguy giao cho chúng tôi đi, chúng tôi nhất định có thể nuôi dưỡng Nguy Nguy thật tốt.”

Mai Truyền Kỳ chau mày: “Mẹ, chuyện này chúng ta nói sau đi.”

“Không được, hôm nay nhất định phải nói cho rõ, cậu nói hơn nửa năm nay đưa con trai đến lão tổ tông huấn luyện, là huấn luyện kiểu gì? Cậu có còn để Cố gia chúng tôi vào mắt nữa không? Chúng tôi muốn gặp Nguy Nguy, còn phải đợi sự đồng ý của lão tổ tông, mới có thể đem Nguy Nguy về nhà được mấy ngày.” Cổ Nguyệt càng nói càng giận.

“Mẹ cũng biết hài tử Mai gia đến bảy tuổi sẽ phải đưa đến chỗ lão tổ tông huấn luyện mà, huống hồ Nguy Nguy lại còn là truyền nhân của lão tổ tông nữa, Nguy Nguy ở đó cũng thuận tiện cho việc huấn luyện.”

“Huấn luyện, huấn luyện, chỉ biết có huấn luyện, cậu nhìn hài tử đã gầy cả người rồi đây này, cậu làm ba ba nó kiểu gì thế hả?” Cổ Nguyệt đứng lên: “Tôi mặc kệ, Nguy Nguy là cháu ngoại của tôi, tôi không thể để nó phải chịu thiệt thòi được, chỉ cần đi theo Quân Thanh đổi thành họ Cố, vậy sẽ không cần đi đến chỗ Mai gia huấn luyện, về sau Nguy Nguy sẽ không trở thành quân nhân, Cố gia sẽ cho Nguy Nguy một cuộc sống tốt đẹp.”

Mai Truyền Kỳ cảm thấy vô cùng khó xử.

Cậu biết Tả Nguyệt cũng chỉ muốn tốt cho Nguy Nguy, nhưng mà Nguy Nguy không phải máu mủ của Cố gia.

Tả Nguyệt thấy Mai Truyền Kỳ không lên tiếng, hòa hoãn ngữ khí: “Nếu không phải nửa năm không thấy cậu, tôi cũng sẽ không tức giận đến vậy, nhìn bên cạnh Nguy Nguy không có cha mẹ chăm sóc, bà ngoại như tôi thật sự đau lòng.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)

Cố Quân Thanh để Lôi Tử Hàng đỡ nàng ngồi dậy: “Mẹ, đừng làm khó Kỳ ca, thật ra Nguy Nguy nó……”