Mai Truyền Kỳ, Phong Tĩnh Đằng, Giản Dực đều chú ý tới ánh mắt của thú nhân tóc đỏ, đáy mắt lộ ra vẻ đề phòng.
Bất quá, trên người thú nhân tóc đỏ không có sát khí, bọn họ cũng không ngăn cản hắn, chỉ đứng yên tại chỗ xem hắn định làm gì.
Thú nhân tóc đỏ đứng phía trước Mai Truyền Kỳ, dùng mũi ngửi ngửi.
Người này cũng có hương vị giống với Giản Dực, quan hệ hai người hẳn không tồi, có thể Giản Dực nhiễm mùi từ người này.
Thú nhân tóc đỏ chuyển sang Phong Tĩnh Đằng, nghi hoặc đánh giá Phong Tĩnh Đằng, tiếp theo, ngửi ngửi trên người hắn, sau đó lại nhìn Mai Truyền Kỳ bọn hon, đáy mắt hiện lên vẻ khó hiểu.
Phong Tĩnh Đằng nhíu mày.
Thú nhân tóc đỏ thật sự quá cao, bọn họ đứng cạnh hắn, thật sự giống như một đứa trẻ, áp lực vô cùng.
Giản Dực cùng thú nhân tóc đỏ phát sinh quan hệ, cũng không sợ thú nhân tóc đỏ nổi điên, trực tiếp hỏi: “Anh ngửi ngửi gì đấy?”
Mai Truyền Kỳ hỏi: “Hắn nghe hiểu được lời chúng ta nói sao?”
Giản Dực cũng không chắc chắn: “Có thể nghe hiểu được một phần, chỉ cần chúng ta nói chậm một chút, dùng từ không cần quá phức tạp, hẳn anh ta có thể hiểu được.”
Phong Tĩnh Đằng thấy thú nhân tóc đỏ không có địch ý, liền nói: “Chúng ta ngồi xuống trước đã.”
Giản Dực trực tiếp đẩy thú nhân tóc đỏ ngồi xuống.
Lúc này, thông tấn khí của Mai Truyền Kỳ vang lên.
Mai Truyền Kỳ thấy con mình gọi đến, liền bắt máy: “Con trai, con có chuyện gì sao?”
“Ba ba và cha đi đâu rồi? Sao lại không đưa con đi học.” Mai Nguy Hiểm làm nũng hỏi.
Vừa rồi rời giường không thấy cả ba ba và cha, cho rằng bọn họ đã trở về quân đội, liền nhanh chóng gọi điện hỏi.
Thú nhân tóc đỏ ngồi ở đối diện, lỗ tai phi thường nhanh nhạy, thông tấn khí không mở loa ngoài nhưng lại có thể nghe rõ thanh âm, lỗ tai hơi hơi động, mở miệng nói ra một chữ: “Nửa……”
Kế đó, hắn không biết dùng ngôn ngữ Diroya nói tiếp như thế nào, trong lòng trở nên rối rắm.
“Nửa cái gì?” Giản Dực ngồi ở bên cạnh nghi hoặc nhìn hắn.
Thú nhân tóc đỏ lắc đầu, nhìn chằm chằm vào Mai Truyền Kỳ.
Mai Truyền Kỳ dặn dò Mai Nguy Hiểm nhờ lão tổ tông phái người đưa nhóc đến trường, liền vội cúp máy, sau đó nhìn Giản Dực hỏi: “Dực, tối qua cậu đã đi đâu? Bọn tôi đã đi tìm cậu suốt một đêm.”
Tối hôm qua, sau khi bọn họ rời khỏi nhà hàng Noãn Dương liền đi đến viện nghiên cứu SDP, trên đường không ngừng gọi cho Giản Dực nhưng không thấy nghe máy. Về sau nghe lén được thú nhân Ti Kiếm Đường đang nghiên cứu đã chạy trốn, trùng hợp lại vào đúng thời gian Giản Dực rời đi.
Cậu lo lắng Cảnh Dực gặp bất trắc, liền vội đến chung cư hắn thường ở, nhưng đối phương lại chưa về nhà, bọn họ lại không dám công khai phái người đi tìm, đành phải liên lạc với những người khá thân với Giản Dực, còn đến những nơi hắn thường đi, nhưng cũng không tìm được.
“Hôm qua khi rời khỏi viện nghiên cứu SDP, tôi liền gặp được anh ta.” Giản Dực chỉ chỉ người bên cạnh: “Sau đó, tôi bị anh ta đưa đến một nhà xưởng bỏ hoang.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)
Phong Tĩnh Đằng nhìn vết xanh tím trên cổ Giản Dực, nhanh chóng dời mắt.
“Đêm qua không lẽ cậu bị hắn……” Mai Truyền Kỳ chỉ chỉ vào cổ Giản Dực.
Giản Dực cũng không che giấu, hào phóng nói: “Bị anh ta làm cả đêm.”
Mai Truyền Kỳ không khách khí cười ha ha: “Dực, cậu cũng có ngày hôm nay.”
Cậu vẫn luôn biết Giản Dực về phương diện kia đều là công, không ngờ có một ngày sẽ biến thành thụ.
Giản Dực bị bạn tốt cười đến có chút ngượng ngùng, cầm lấy gối ôm trên ghế ném qua: “Cười gì hả, cái tên này nhất định là bị Ti Kiếm Đường hạ thuốc, bằng không, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.”
“Giữa đường có biến thân không?” Phong Tĩnh Đằng đột nhiên hỏi.
Giản Dực tức khắc nín thinh.
Mai Truyền Kỳ ngẩn người, lập tức, liền minh bạch câu này của Phong Tĩnh Đằng là có ý gì, nhìn bộ dáng như ngậm tăm của Giản Dực, lập tức còn cười to hơn lúc nãy.
Cậu cười nghiêng ngả trên người Phong Tĩnh Đằng: “Phong Tĩnh Đằng, anh cũng quá xấu rồi.”
Lúc này, lại có thể nghĩ ra chuyện thú nhân biến thân khi nào.
Phong Tĩnh Đằng mỉm cười ôm Mai Truyền Kỳ đang rung cả người, hôn lên đôi mắt muốn cười chảy ra nước mắt.
Mai Truyền Kỳ ôm cái bụng cười đến phát đau: “Dực, từ giờ không cần tưởng tượng nữa, tự mình có thể cảm nhận tư vị được cùng dị thú làʍ t̠ìиɦ rồi nha.”
Giản Dực cắn răng nói: “Đôi phu phu hai người có phải đặc biệt cố tình đến đây để trêu chọc tôi không hả?”
Đột nhiên, một tia lửa vụt qua trước mặt Mai Truyền Kỳ, cậu sợ hãi ngả người ra phía sau, thế nhưng vẫn bị tia lửa đốt cháy mấy sợi tóc.
Phong Tĩnh Đằng sắc mặt trầm trọng, nhanh chóng rút súng ra chĩa vào thú nhân tóc đỏ.
Giản Dực ngẩn ra: “Sao… Sao lại thế này?”
Phong Tĩnh Đằng lạnh lùng nói: “Vừa rồi hắn dùng dị năng.”
Giản Dực chuyển sang nhìn thú nhân tóc đỏ.
Thú nhân tóc đỏ chẳng thèm để ý Phong Tĩnh Đằng đang chĩa súng vào mình, khó khăn phun ra ngôn ngữ của Diroya tinh cầu: “Bọn họ… bắt… bắt nạt… cậu!”
Tuy hắn nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì, nhưng lại biết bọn họ đang giễu cợt Giản Dực.
Thì ra là lo lắng cho mình, Giản Dực phức tạp nhìn thú nhân tóc đỏ.
Mai Truyền Kỳ nhẹ nhàng khụ một tiếng, trở lại chuyện chính: “Dực, cậu tính làm tiếp theo? Gọi bọn tôi đến, hẳn là không muốn đưa người này về phòng nghiên cứu phải không?”
“Ừ, tôi muốn để anh ta lưu lại nơi này, chuyện thế nào về sau tính tiếp.”
Phong Tĩnh Đằng thu hồi súng: “Cậu hiện tại có hai con đường lựa chọn, nếu không đưa về phòng nghiên cứu, thì phải đưa hắn về Thú Nhân tinh cầu, bằng không, hắn ta lưu lại nơi này sẽ mang đến cho cậu rất nhiều phiền toái, với cả hắn cũng không có khả năng trốn ở chỗ này cả đời.”
“Tôi cũng nghĩ như vậy, hiện tại Ti Kiếm Đường chắc chắn đã phái người khắp nơi tìm người, vấn đề là làm sao để đưa anh ta về nhà? Lại không có phi thuyền của Thú Nhân tinh cầu?”
Mai Truyền Kỳ nhíu mày nói: “Tinh cầu của hắn cách chúng ta quá xa.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)
Cậu còn nhớ Phong Tĩnh Đằng có nhắc đến, từ chỗ bọn họ đến Thú Nhân tinh cầu phải mất hơn một tháng lận.
“Ngươi……” Thú nhân tóc đỏ nhìn Mai Truyền Kỳ, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng lại không biết nên diễn tả như thế nào cho mọi người hiểu.
“Muốn nói chuyện gì với tôi hả?” Mai Truyền Kỳ hỏi.
Thú nhân tóc đỏ có chút mê mang, nghe không hiểu Mai Truyền Kỳ đang nói cái gì.
Giản Dực nói: “Cậu đừng nói nhanh quá, anh ta nghe không hiểu đâu.”
Mai Truyền Kỳ nói lại từng chữ, dùng cả tư thế tay để biểu thị, vẫn không thể làm thú nhân tóc đỏ hiểu mình đang nói gì.
Hắn từ bỏ câu thông: “Dực, tôi thấy mấy ngày này trước tiên cậu cứ dạy hắn làm sao nói được ngôn ngữ của Diroya tinh cầu đi, sau đó mới tính đến chuyện đưa hắn đi như thế nào. Bất quá, ngàn vạn lần không được cho người khác phát hiện hắn trốn ở đây, bằng không chính cậu cũng sẽ bị giam đấy.”
“Tôi biết.”
Mai Truyền Kỳ nhớ tới bọn họ còn có nhiệm vụ trong người, cũng không tiện ở đây quá lâu: “Chúng tôi về trước, có chuyện gì nhớ liên lạc nhé.”
“Ừ!”
Giản Dực đứng dậy đưa bọn họ ra cửa, đóng cửa lại, liền thấy thú nhân tóc đỏ liên tục nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, trong mắt có vẻ sốt ruột, tựa hồ muốn hỏi Mai Truyền Kỳ chuyện gì đó.
Hắn an ủi nói: “Bọn họ sẽ đến nữa mà.”
Thú nhân tóc đỏ như là nghe hiểu hắn nói, mới thu hồi tầm mắt.
Hắn nhìn Giản Dực rồi chỉ chỉ chính mình: “Lạc Mông.”
Giản Dực nghi hoặc nhìn hắn: “Lạc Mông? Anh tên là Lạc Mông?”
Lạc Mông gật gật đầu.
Giản Dực đi tới, chỉ chỉ vào mình: “Tôi là Giản Dực.”
Hắn lo Lạc Mông gọi không đúng, lại nói một lần: “Dực, gọi tôi là Dực.”
Lạc Mông gọi tên hắn đúng chuẩn: “Dực.”
Giản Dực vừa lòng cười.
Lạc Mông nhìn hắn cười, bắt chước Phong Tĩnh Đằng vừa nãy hôn Mai Truyền Kỳ, hắn cũng hôn lên khóe mắt Giản Dực một cái.
Giản Dực giật mình, nhanh nói: “Chúng ta không phải bạn lữ, về sau không thể hôn tôi như vậy.”
Nhìn đến vẻ mặt Lạc Mông mê mang, hắn đỡ trán: “Được rồi, chuyện này về sau rồi nói.”
Rời khỏi biệt thự, Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng ngồi trong xe huyền phù, Phong Tĩnh Đằng lập tức nói: “Thú nhân này đã cùng Dực phát sinh quan hệ, muốn đưa hắn rời đi, khả năng có chút khó khăn.”
Mai Truyền Kỳ nghĩ đến thú nhân tóc đỏ che chở Giản Dực, liền hỏi: “Ý của anh là hắn ta có thể sẽ không muốn rời đi?”
“Ừ, nếu hắn ta đem Dực trở thành bạn lữ, về sau chắc chắn canh giữ ở bên cạnh, trừ phi Giản Dực cùng hắn rời đi.”
“Dực đã ở chỗ này mấy chục năm, không có khả năng sẽ cùng hắn rời đi.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)
“Lỡ như, có một ngày hai người ở lâu tình cảm sâu nặng, luyến tiếc thú nhân, sau đó lại lựa chọn cùng hắn rời đi, vẻ bên ngoài của thú nhân cũng không khác là mấy, đối bạn lữ là trung thành tuyệt đối, hơn nữa, lại che chở cho Dực như vậy, sớm hay muộn có một ngày sẽ bị hắn làm cho dao động.”
Mai Truyền Kỳ cảm thấy lời Phong Tĩnh Đằng không phải không có lý, bất quá, cậu lại không thể đưa thú nhân kia đi, chẳng lẽ trơ mắt nhìn hai người họ từ từ phát triển tình cảm?
Phong Tĩnh Đằng không muốn thấy Mai Truyền Kỳ xoắn xuýt, đổi đề tài, cười nói: “Em đừng nghĩ quá nhiều, chúng ta còn phải nghĩ ra biện pháp không cho tiểu vương tử đem con trai chúng ta lừa mất đấy, cuối tuần chính là yến tiệc của Lam Uy tiểu vương tử, sau khi bữa tiệc kết thúc, tiểu vương tử sẽ công bố Vương phi tương lai trước mặt mọi người.”
Mai truyền kỳ cảm giác như lần này mới chính thức giống như con dâu xấu gặp bên nhà chồng, ngoài cảm giác hồi hộp khẩn trương, cậu còn lo chuyện đào binh liệu có khiến cho Cổ đại tướng có ấn tượng xấu về mình hay không.
Cậu bế đứa nhỏ xuống rồi dẫn nhóc đi về phía chỗ đám đông đang ồn ào kia.
Dáng người Cổ Uyên cao lớn, tuy có rất nhiều người vây quanh, nhưng không ngăn được thân thể cường tráng cao gần 2m, Khuôn mặt cương nghị, lông mày dày đen, ánh mắt sắc bén cơ trí, đôi môi gắt gao tản ra khí thế đại tướng uy nghiêm làm người thuần phục.
Mai truyền kỳ đứng bên ngoài, phản ứng đầu tiên liền cảm thấy Phong Tĩnh Đằng cùng Cổ Uyên lớn lên một chút cũng không giống, căn bản sẽ không có người nhìn ra hai người bọn họ có quan hệ huyết thống.
Mai Truyền Kỳ nhìn xung quanh, rất nhanh thấy được Phong Tĩnh Đằng đang nói chuyện cùng Mai Chấn Đông.
Phong Tĩnh Đằng cũng không biết nói với Mai Chấn cái gì, Mai Chấn Đông gật gật đầu dường như đã đáp ứng chuyện nào đó.
Mai Truyền Kỳ mang theo nhi tử đi qua.
Phong Tĩnh Đằng lập tức bế Mai Nguy Hiểm, hôn lên khuôn mặt phấn nộn một cái, liền dẫn Mai Truyền Kỳ đi theo Mai Chấn Đông hướng đến chỗ Cổ Uyên.
“Cổ đại tướng, đã lâu không gặp.” Mai Chấn Đông tủm tỉm cười đi đến trước mặt Cổ Uyên, hướng Cổ Uyên kính quân lễ, sau đó xoay người, nói “Cổ đại tướng, để tôi giới thiệu với ngài một chút, đây là tôn tử Mai Truyền Kỳ, tôn tế Phong Tĩnh Đằng, còn có thái tôn Mai Nguy Hiểm.”
Ánh mắt sắc bén của Cổ Uyên lướt lên người Mai Truyền Kỳ, cuối cùng dừng trên người Phong Tĩnh Đằng, khóe miệng gợi lên ý cười nhàn nhạt, “Tôn tế của Mai thượng tướng thật đáng ngưỡng mộ, tuổi còn trẻ mà đã lên được cấp đại tá, tương lai về sau khẳng định vô cùng rộng mở.”
Mai Chấn Đông cười ha hả nói: “Cổ đại tướng quá khen rồi, hiện tại tuy trẻ tuổi nhưng vẫn chưa thể khen ngợi được.”
Phong Gia Ngạo đang muốn cùng con trai đến chỗ Cổ Uyên bắt chuyện, không ngờ lại thấy một màn như vậy, trong lòng cảm thấy mất mặt, lại buồn bực tới cực điểm.
Điều khiến ông mất mặt chính là con cháu Phong gia thế nhưng lại để Mai gia gia chủ giới thiệu cho Cổ đại tướng nhận thức.
Càng buồn bực hơn là hơn nửa năm không gặp, Phong Tĩnh Đằng thế mà đã lên tới cấp bậc đại tá, chỉ sợ trong vòng hai năm nữa lên đến cấp thiếu tướng không biết chừng, lúc đó năng lực rồi sẽ lấn át cả người ông nội thượng tướng là ông này.
Phong Gia Ngạo nhìn Mai Chấn Đông vì Phong Tĩnh Đằng cảm thấy tự hào, cũng chẳng mặt dày mày dạn mà chen vào giữa bọn họ đành mang theo con trai lặng lẽ rời khỏi.
Cho đến khi tới chỗ không người, Phong Gia Ngạo nhìn Phong Thiên Thành lạnh lùng nói: “Thân làm cha, ngươi có biết con mình đã bao lâu rồi chưa về Phong gia ăn cơm không?”
Phong Thiên Thành vẫn cười ôn hòa như trước nhìn cha mình.
Là ông không gọi con trai trở về nhà ăn cơm sao?
Tất nhiên không phải rồi.
Trong suốt nửa năm vừa rồi, ông đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần chuyện muốn Phong Tĩnh Đằng về thăm nhà, nhưng đều bị người ông nội này của nó tức giận bác bỏ, bảo rằng không muốn nhìn thấy đứa cháu nội làm ông nó xấu mặt này. (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)
Hiện tại cha lại trách mình, cảm thấy thật buồn cười.
Phong Gia Ngạo thu hồi tức giận: “Đợi lát nữa đi kêu nó ngày mai trở lại Phong gia dùng bữa.”
Bên kia, Mai Truyền Kỳ nhìn Cổ Uyên cùng gia gia nói chuyện, không khỏi cảm thấy tủi thân.
Vừa nãy Phong Tĩnh Đằng gọi điện còn tưởng rằng anh muốn dùng thân phận cháu ngoại để giới thiệu bạn lữ cho Cổ đại tướng biết chứ. Thế nhưng dựa vào tình huống hiện giờ, Cổ Uyên cùng Phong Tĩnh Đằng dường như cũng không có ý định ở trước mặt mọi người nói rõ quan hệ của bọn họ.
Mai Chấn Đông cùng Cổ Uyên chỉ trò chuyện đôi câu, liền mang theo Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng rời đi.
Rời khỏi đám đông, Phong Tĩnh Đằng thì thầm bên tai Mai Truyền Kỳ: “Xin lỗi em, anh cùng Cữu bá đã ước định, chờ đến khi anh ngồi vào vị trí thiếu tướng, mới có thể công khai mối quan hệ cậu cháu này, cũng chính vì thế nên mới chưa thể mang em đi gặp ông ấy.”
Mai Truyền Kỳ vừa nghe, nào còn muốn trách cứ Phong Tĩnh Đằng nữa.
Nếu không phải Phong Tĩnh Đằng dùng huân công đổi lấy một năm để mình được ra tù sớm, thì anh đã sớm lên đến vị trí trung tướng rồi, và mọi người cũng sẽ được biết mối quan hệ giữa anh và Cổ đại tướng.
“Cũng không vội, về sau giới thiệu cũng được mà.”
Trong lòng Phong Tĩnh Đằng sao có thể không vội chứ, vất vả lắm mới được cùng người mình thích kết thành bạn lữ, đương nhiên là muốn đem người mang về nhà ra mắt rồi, hy vọng có thể được gia tộc tán thành.
Huống hồ con anh đã lớn như vậy rồi, lại càng muốn mọi người biết sớm hơn, thành ra mới nôn nóng nhờ cậy Mai Chấn Đông đưa người đến trước mặt Cữu bá.
“Tĩnh Đằng.” Một thanh âm ôn hòa từ phía trước truyền tới.
Mai Truyền Kỳ cùng Phong Tĩnh Đằng ngẩng đầu, liền thấy Phong Thiên Thành đang tiến về phía bọn họ với một nụ cười ôn nhu.
Phong Tĩnh Đằng chau mày, nhàn nhạt kêu một tiếng: “Cha.”
Mai Truyền Kỳ cũng đáp lại: “Phong thiếu tướng.”
Mai Nguy Hiểm đang ở trong lòng Phong Tĩnh Đằng, lập tức nở nụ cười ngọt ngào, hô: “Cháu chào Phong gia gia.”
Phong Thiên Thành tiếp nhận hài tử từ Phong Tĩnh Đằng, cười nói: “Hơn nửa năm không gặp, Nguy Nguy lại tăng thêm mấy cân rồi.”
Phong Tĩnh Đằng trực tiếp hỏi: “Cha tìm chúng con có chuyện gì không?”
Phong Thiên Thành cười nói: “Cứ phải có chuyện gì mới có thể tìm đến hai đứa à? Chẳng qua là cảm thấy cha con chúng ta đã lâu rồi chưa gặp nhau, liền tới đây muốn trò chuyện vài câu.”
Phong Tĩnh Đằng trào phúng nói: “Con còn tưởng Phong thượng tướng bảo cha qua đây kêu con trở lại Phong gia chứ.”
“Con đúng là hiểu ông nội quá mà, đúng là ông bảo ta qua đây nói như vậy.” Phong Thiên Thành nụ cười bất biến: “Tuy nhiên, ta lại không muốn con trở lại Phong gia, sau này không cần quay về nữa là tốt nhất.”
Phong Tĩnh Đằng hơi ngẩn ra.
Sau khi nhận tổ quy tông, đây là lần đầu tiên Phong Thiên Thành nói ra như vậy.
Tuy rằng Phong Thiên Thành chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người cha, nhưng dù sao ông cũng là cha của anh, trong lòng vẫn có một vị trí đặc biệt. (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)
Đôi tay Phong Tĩnh Đằng bất tri bất giác mà nắm chặt lại, đạm thanh hỏi: “Cha cũng không chào đón con trở về Phong gia ư?”
Phong Thiên Thành hôn lên má Mai Nguy Hiểm, sau đó đưa đưa nhóc lại cho Phong Tĩnh Đằng: “Chỉ là ta không muốn con trai mình cuối cùng lại trở thành công cụ để cho Phong gia lợi dụng mà thôi, thân làm cha, ta chỉ mong con được hạnh phúc.”
Ông xoa xoa đầu Mai Nguy Hiểm sau xoay người rời đi, trở lại bên người Phong Gia Ngạo.
Phong Gia Ngạo hỏi: “Phong Tĩnh Đằng ngày mai có về không?”
Phong Thiên Thành vẫn như cũ ôn hòa cười: “Nó nói khi nào rảnh sẽ về.”
Phong Gia Ngạo hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Mai Truyền Kỳ quay đầu an ủi: “Thiếu tướng hy vọng anh sẽ không giống như ông, vì gia tộc mà phải hy sinh, từ bỏ hết tất cả mọi thứ mà mình yêu thích.”
Dưới góc độ của người làm cha, cậu có thể hiểu được suy nghĩ của ông, dưới góc độ của người làm con, hắn cũng có thể cảm thông cho tâm trạng Phong Tĩnh Đằng, dù sao anh vẫn luôn khao khát có được tình thương từ cha mình.
“Cha chỉ cần có baba là sẽ được hạnh phúc.” Mai Nguy Hiểm đột nhiên cất tiếng nói.
Mai Truyền Kỳ buồn cười nhéo nhéo mũi: “Nhóc con như con thì biết cái gì!”
“Con trai nói đúng đấy.” Phong Tĩnh Đằng cười ôm Mai Truyền Kỳ, hôn lên môi một cái: “Anh chỉ cần hai người là tốt rồi.”
“Hai người muốn thân thiết thì chờ trở về phòng hẵng thân thiết đi.” Mai Chấn Đông đã rời đi đột nhiên xuất hiện trở lại: “Ta còn muốn giới thiệu cho các chiến hữu khác để Tĩnh Đằng nhận thức.”
Mai Chấn Đông nói lớn như vậy, khiến cho mọi người đều nhìn lại hết về phía này, Mai Truyền Kỳ đỏ mặt đẩy Phong Tĩnh Đằng, giơ tay ôm lấy đứa con: “Tôi dẫn con đi ăn đây.”
“Được, lát nữa anh sẽ qua đây tìm hai người.” Phong Tĩnh Đằng theo Mai Chấn Đông rời đi.
Mai Truyền Kỳ mang theo Mai Nguy Hiểm lấy hai đĩa bánh ngọt trên bàn rồi ra ngoài tìm chỗ ngồi, vừa ăn vừa chờ Phong Tĩnh Đằng tới tìm bọn họ.
Mãi đến khi yến hội sắp kết thúc, Phong Tĩnh Đằng mới tìm được Mai Truyền Kỳ bọn họ, người mới vừa ngồi xuống, Yaan trung tướng liền mang theo Lam Uy tiểu Vương tử đi lên đài, thông qua loa nói lời cảm ơn với mọi người.
“Cảm ơn mọi người đã đến tham gia bữa yến hội này, khiến tôi và tiểu Vương tử đều cảm nhận được sự nhiệt tình của Diroya tinh cầu, trong lòng vô cùng cao hứng.”
Yaan trung tướng ngừng nói một chút, tiếp tục nói: “Lần này chúng ta đến Diroya tinh cầu là có hai mục đích. Một là muốn gia tăng tình cảm cho mối quan hệ liên minh giữa hai tinh cầu, hai là tiểu Vương tử chúng ta muốn chọn một người làm Vương phi ở Diroya tinh cầu, đương nhiên, nếu đối phương cũng nguyện ý, thì Gehida tinh cầu mới có thể cùng Diroya tinh cầu liên hôn được.”
“Kế tiếp, nếu có ai không muốn liên hôn cùng Gehida tinh cầu, xin mời rời ra phía sân bên ngoài, để tiểu Vương tử bắt đầu tuyển chọn Vương phi.”
Mọi người một trận im lặng.
Mang hài tử trong nhà tới tham gia yến hội đã nói lên bọn họ nguyện ý cùng Gehida tinh cầu liên hôn, mà những người không muốn cũng không chủ động ra ngoài, điều này sẽ tổn hại quan hệ tốt đẹp giữa hai tinh cầu.
Yaan trung tướng thấy không có ai rời đi, liền nói tiếp: “Nếu không có người rời đi, vậy Lam Uy tiểu Vương tử sẽ gọi tên người được chọn.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn + Dạ Vũ)
Nói xong, ông liền giao cái loa cho Lam Uy.