Chương 31

Ân Chiết Chi hài lòng nắm lấy cần đàn, nói một tiếng “Đây” rồi đưa cho Thành Bi, nhận thấy ánh mắt nóng rực của ai kia, Thành Bi vội vàng xua tay từ chối: “Cảm ơn hát chính, không cần đâu, không cần đâu! Tôi chỉ đang đùa với đội trưởng thôi.”

Thấy đối phương từ chối không giống như đang giả vờ, Ân Chiết Chi cũng không tiếp tục ép buộc.

Cậu nghiêng đầu trầm ngâm hai giây, tiện tay kéo ghế lại rồi ngồi xuống, chân phải gác ngang lên thanh ngang phía dưới, ngón tay khẽ cử động để làm ấm. Tay trái ấn xuống hợp âm C, rồi gảy vài lần theo nhịp 53231323.

Giải Huyền tựa vào loa guitar, chăm chú nhìn Omega cách đó không xa đang cúi mặt xuống, đối phương cúi đầu gảy đàn, dáng vẻ vừa đẹp vừa yên tĩnh.

Trong khoảnh khắc hoảng hốt, hắn chỉ cảm thấy thời gian đan xen, tựa như quay trở lại những ngày trời trong nắng ấm.

Bảy năm trước.

Lần đầu Giải Huyền gặp Ân Chiết Chi, đối phương vẫn là một thiếu niên xinh đẹp, trầm lặng và ít nói.

Mùa hè năm ấy, vì hắn quá chán mà chỉ biết ngồi vùi trước quầy lễ tân của công ty đĩa nhạc, cầm điện thoại chơi để gϊếŧ thời gian. Thời tiết oi bức, tiếng ve kêu râm ran khắp nơi, hơi lạnh từ điều hòa cũng chẳng thể xoa dịu được sự bực bội của vị Thái tử gia.

Khó khăn lắm mới được nghỉ dài hạn, ban đầu hắn định vùi mình trong phòng tập mới vừa dán xong lớp tiêu âm, nhưng ai ngờ vừa nghe được lệnh của cha mẹ, hắn đã bị lôi đến đây để "trải nghiệm sinh hoạt".

Hắn tìm thấy được vài video biểu diễn guitar hàng đầu, háo hức muốn thử ngay, thế nhưng, vẫn còn tận hai giờ 45 phút nữa mới đến giờ.

Nóng nực, bực bội, nhàm chán, đúng lãng phí thời gian.

Điện thoại rung lên, người anh em tốt gửi cho hắn một tấm ảnh mà hắn đã xem đi xem lại ít nhất năm lần.

Giải Huyền thong thả nhấn nút mở rồi phóng to, trên màn hình, Omega có làn da trắng mịn, dáng vẻ nhút nhát sợ sệt, một kiểu người cực kỳ dễ khơi gợi bản năng bảo vệ của Alpha.

Nhưng trong số những Alpha đó không bao gồm Giải Huyền.

Hắn nhíu mày, lấy tai nghe ra rồi cắm vào, người anh em tốt cười cợt, giọng điệu đầy trêu chọc: “Lại có một Omega bé nhỏ nhào vào lòng cậu, lần này vẫn không có cảm giác gì sao?”

Giải Huyền thật sự không hiểu vì sao đối phương lại có chấp niệm với chuyện làm mai đến vậy.

Từ nhỏ, hắn đã luôn ngưỡng mộ những kẻ mạnh, dù là Omega trời sinh yếu ớt hay Beta không có pheromone, tất cả đều không lọt vào mắt hắn.

Trước khi tuyến pheromone thứ hai phát triển hoàn chỉnh, hắn thậm chí còn khao khát một mối tình AA rực lửa, đáng tiếc, nguyện vọng đó đã chết yểu ngay khoảnh khắc lần đầu tiên hắn ngửi thấy mùi pheromone của Alpha khác.

Theo lời của người anh em nói, Giải Huyền chính là đang phí của trời.