Chương 24

“Nên dù họ có muốn dựng chuyện cũng không sao cả… Chỉ là những lời đồn nhảm đó sẽ không bao giờ ảnh hưởng được tình cảm giữa chúng tôi.” Cậu cúi đầu, nở một nụ cười đầy tự tin.

Giải Huyền vừa bật tài khoản phụ quay lại show phát sóng trực tiếp, tình cờ nghe đúng câu này. Trái tim Alpha không khỏi nhói lên từng cơn.

Do giới hạn thời gian, Ân Chiết Chi đã khéo léo tránh được một số chủ đề nhạy cảm, buổi họp báo cũng kết thúc không lâu sau đó.

Sau khi trở lại phòng nghỉ, cậu ngồi xuống sofa, uống một ngụm nước khoáng rồi thở phào nhẹ nhõm.

Mãi đến khi nghe thấy trợ lý gọi, cậu mới uể oải tẩy trang, đeo khẩu trang đen và rời đi bằng cửa sau.

“Không được đâu, Tiểu Ân, khu chung cư hiện tại của cậu không an toàn chút nào!” chị Bùi nghiêm giọng nói. “Công ty đã chuẩn bị một căn hộ cao cấp riêng cho cậu rồi. Đây là thời kỳ đặc biệt, xem như cậu thông cảm cho đoàn đội, dọn qua đó ở đi."

Ân Chiết Chi nhớ lại gần đây các đồng nghiệp với quầng thâm mắt trông như u linh lảng vảng trong công ty. Lời từ chối đã đến đầu môi, nhưng cậu chỉ đành nuốt ngược xuống.

“Khu chung cư mới nằm ở ngoại ô, giao thông thuận tiện, môi trường yên tĩnh, rất thích hợp để sáng tác.” Thấy đối phương cuối cùng cũng chịu nhượng bộ, giọng điệu của chị Bùi mềm mại hơn: “Tất cả những điều này chị Bùi đều đã suy xét kỹ, cậu không cần lo lắng.”

“Cảm ơn chị.” Ân Chiết Chi thở dài, cọ cọ mũi giày xuống đất, do dự hỏi: “Nếu paparazzi từ bỏ việc rình rập, em có thể dọn về lại không?”

“E rằng không được.” Chị Bùi nhíu mày, nghiêm túc trả lời: “Nơi cậu ở đã bị lộ ra, không thể đảm bảo sẽ không có camera chĩa thẳng vào cửa sổ của cậu. Hơn nữa, các thiết bị trong khu chung cư đã quá cũ, hệ thống an ninh chỉ như một cái vỏ rỗng. Là người của công chúng, sẽ không thể tránh khỏi việc bị đào bới chuyện riêng tư.”

“Điều này không chỉ vì lợi ích của đội ngũ, mà còn để bảo vệ sự riêng tư của cậu.” Chị Bùi thở dài: “Là một Omega trong ngành giải trí, cậu càng phải cẩn thận và giữ gìn bản thân.”

Nói đến đây, chi Bùi cũng không kìm được tò mò hỏi: “Nhưng căn phòng đó có gì đặc biệt sao?”

Không có gì đặc biệt.

Chỉ là nơi này là nơi 5 năm về trước, Ân Chiết Chi và Giải Huyền từng sống chung trong một tháng.

Năm năm trước, Ân Chiết Chi sau khi để lại vài lời chia tay mơ hồ thì rời đi, bỏ lại một mớ hỗn loạn như lông gà rụng đầy đất, một năm sau Giải Huyền cũng dọn khỏi nơi ở, trở về tòa chung cư xa hoa mà cha mẹ đã chuẩn bị sẵn cho hắn.

Trong suốt 5 năm, dù Giải Huyền nhiều lần đi qua con đường dẫn về căn phòng đó, nhưng hắn chưa từng quay lại căn phòng nhỏ tràn đầy hồi ức kia.

Tuy nhiên, tiền thuê nhà vẫn được thanh toán đều đặn. Để bảo toàn ký ức về căn phòng như ngày Ân Chiết Chi rời đi, Giải Huyền thậm chí trả gấp đôi giá thuê để giữ nguyên trạng mọi thứ. Chủ nhà từng ngỏ ý muốn bán đứt căn phòng, nhưng hắn chỉ lắc đầu, nói rằng mình chỉ muốn thuê lại.

“Nếu một ngày Omega từng sống chung với tôi tìm đến ông, xin hãy bán lại căn phòng với giá thấp cho cậu ấy đi.” Giải Huyền muốn nói lại thôi: “Còn phần chênh lệch tôi sẽ thanh toán.”

Ban đầu chủ nhà chỉ cho rằng đó là lời nói bâng quơ. Nhưng 5 năm sau, không ngờ Ân Chiết Chi thực sự tìm đến. Omega ngỏ ý muốn mua lại căn phòng.