Minh Khánh Tông là một tông môn trung đẳng, địa thế cũng không lớn. Tông môn nằm sâu trong rừng U Minh, côn trùng và thú hoang nơi này cũng không ít. Nghe thiên hạ đồn rằng, đệ tử Minh Khánh Tông trên người đều là độc dược, lại rất thích cài cắm đủ thứ bẫy rập trên đời.
Vốn dĩ hai người họ cũng không muốn dây dưa với đám người này, nhưng duyên phận lại để cho hai người gặp phải thứ mà bản thân không muốn gặp nhất.
“Tai của ngươi có vấn đề gì không? Ta đã nói xung quanh đây đều là bẫy mà, sao ngươi không tin ta!” Mặc Duệ Vũ cố gắng vận dụng linh lực chống đỡ mấy dây leo kỳ lạ đang tấn công về phía mình, tức giận gào lên.
Bạch Sơ Vân cầm kiếm lùi ra phía sau vài thước, trực tiếp chém phăng mấy dây leo vướng víu trước mặt mình.
Làm sao mà ta biết chỗ này lại nhiều bẫy tới như vậy. Vừa phá cái thứ nhất xong, cái thứ hai lại nhảy ra. Phiền chết đi được!
Giữa lúc hai người đang loay hoay thoát khỏi vòng vây, từ hư không bỗng xuất hiện một đạo kiếm khí. Kiếm khí màu xanh lam thuần khiết vừa xuất hiện đã đánh lui mấy sợi dây leo kia. Phút chốc sau, trận pháp đã được phá giải hoàn toàn.
Một giọng nói thanh lãnh vang lên từ phía sau hai người: “Hai vị không sao chứ?”
Mặc Duệ Vũ quay người lại nhìn người nọ, hỏi với vẻ đề phòng: “Ngươi là ai?”
Người kia mặc một bộ đồ da thú, thắt lưng đeo một cái hồ lô, trên tay cầm một thanh đoản kiếm. Một tông môn nhỏ như Minh Khánh Tông mà lại có đệ tử tài hoa bậc này cũng rất hiếm có.
“Câu này phải để ta hỏi hai vị mới phải.”
Hắn không nhìn Mặc Duệ Vũ, từ khi xuất hiện tới bây giờ, ánh mắt hắn lúc nào cũng dán lên người Bạch Sơ Vân. Nói rồi, hắn đi tới trước mặt y, ôn hòa nói: “Không biết nên xưng hô với hai vị như thế nào?”
Bạch Sơ Vân bị nhìn chằm chằm trong lòng vô cùng khó chịu, cố gắng nhịn xuống, y vừa thủ lễ vừa nói: “Ta họ Bạch, tên Sơ Vân. Còn người này là Mặc Duệ Vũ.”
“Còn đạo hữu thì sao?” Bạch Sơ Vân hỏi lại.
Hắn cười híp cả mắt, ám muội nói: “Ta là đệ tử thân truyền của chưởng môn Minh Khánh Tông. Ta tên Chu Quảng Sơn. Ngươi gọi ta Quảng Sơn là được.”
Mắt thấy hắn ngày càng áp sát lại gần, Bạch Sơ Vân tinh tế lách người sang một bên. Hành động này của y làm da mặt hắn hơi cứng lại, tay dừng ở trên không trung cũng tự giác rụt về.
Lát sau, hắn lại nói: “Hơn trăm dặm quanh đây, đâu đâu cũng có bẫy rập. Hay là như thế này đi. Ta sẽ vào xin sư tôn của ta cho hai người tá túc một đêm, ngày mai ta sẽ dẫn hai người rời khỏi.”
Bạch Sơ Vân đẩy Mặc Duệ Vũ một cái, thủ lễ nói: “Đa tạ Chu huynh đã tương trợ. Hôm nay gặp được huynh đúng là may mắn của chúng ta.”
Chu Quảng Sơn đỡ tay y lên, cười xòa nói: “Bạch huynh đừng khách sáo như vậy chứ. Huynh gọi ta Quảng Sơn là được.”
Bạch Sơ Vân cũng không đáp lời. Chu Quảng Sơn đi phía trước dẫn đường, hai người chậm rãi đi phía sau hắn.
***
Màn đêm buông xuống, mặt trăng lên cao dần. Mặc Duệ Vũ cẩn thận quan sát xung quanh hết một lượt, xác nhận không có ai mới an tâm mở cửa đi vào.
Phòng Bạch Sơ Vân đã sớm tắt đèn, không có ánh sáng mờ nhạt của mặt trăng bên ngoài cửa sổ thì trong phòng hoàn toàn tối đen như mực.
Mặc Duệ Vũ lấy từ túi trữ vật ra một viên dạ minh châu, ánh sáng của nó vừa đủ để dùng. Gương mặt của Bạch Sơ Vân cũng dần hiện ra trong bóng đêm.
“Ngươi gọi ta qua đây có chuyện gì không?” Mặc Duệ Vũ đặt viên dạ minh châu lên bàn, thấp giọng hỏi.
Bạch Sơ Vân bố trí một kết giới cách âm xong mới an tâm đi vào. Y ngồi xuống bên cạnh gã, thấp giọng: “Ta cảm thấy nơi này có vấn đề.”
Mặc Duệ Vũ thở ra một hơi, bất lực nói: “Không chỉ nơi này có vấn đề. Ở đâu cũng có vấn đề cả. Ta nói cho ngươi nghe, ngay cả đại tông môn như Trùng Vi và Trùng Thủy đều có nội gián của ma tộc thì mấy nơi nhỏ bé, hẻo lánh này hơn phân nửa đều đã bị ma tộc chiếm đóng rồi.”
Bạch Sơ Vân ngẩn người nhìn gã, giống như đã ngộ ra được điều gì. Lát sau, y nói với vẻ suy tư: “Cũng không hẳn là như vậy. Ta thấy chân khí của đệ tử Minh Khánh Tông rất thuần khiết, một chút ma khí cũng không có.”
Mặc Duệ Vũ lắc đầu, thở dài nói: “Vì đây là Minh Khánh Tông nên điều này càng không thể xảy ra.”
Gã ngẩng đầu lên nhìn y, giải thích: “Minh Khánh Tông nổi tiếng bởi độc dược và trận pháp, nên trong cơ thể bọn họ ít nhiều gì cũng tồn đọng lại tạp chất trong quá trình tu luyện. Theo ta thấy, nơi này chúng ta không nên ở lâu.”
Bạch Sơ Vân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, trầm ngâm suy nghĩ. Lát sau, y thở dài nói: “Chúng ta ở lại đây thêm vài hôm đi. Hiện tại chưa thể đi được.”
Mặc Duệ Vũ hơi cau mày lại, khó hiểu hỏi: “Tại sao chứ? Nếu như suy đoán của ta là đúng, vậy chúng ta ở lại càng lâu thì sẽ càng nguy hiểm đấy.”
Bạch Sơ Vân nhìn thẳng vào mắt Mặc Duệ Vũ, kiên định nói: “Lời ngươi nói ta hoàn toàn hiểu được. Nhưng tạm thời chúng ta ở lại đây vài hôm cái đã. Nếu như có nguy hiểm xảy ra, chúng ta vẫn có thể thoát thân được kia mà.”