Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Huyền Túc xong, Bạch Sơ Vân mới thả lỏng được một chút. Trước kia y nhìn thấy người khác có sư huynh đệ, tỷ muội đông đúc cũng rất ghen tị. Cũng vì lẽ đó mà hết năm này qua năm khác y nói sư tôn thu nhận thêm mấy đệ tử nữa để y có người bầu bạn.
Nhưng ở chung với Huyền Túc mấy ngày nay, y lại phải suy nghĩ khác đi. Thực ra không có sư đệ, sư muội cũng không tệ lắm. Ngày nào cũng phải lo lắng suy nghĩ cho an toàn của người khác làm y cảm thấy rất phiền, rất mệt mỏi. Y cũng không biết Huyền Túc có an toàn trở về tông môn hay không. Lo lắng cũng vô ích, lúc này y chỉ có thể hy vọng hai người họ bình an vô sự.
“Chuyện thang trời sụp đổ ngươi có biết chưa?” Mặc Duệ Vũ uể oải hỏi, biến cố liên tiếp xảy ra đã hao mòn đi nhuệ khí của gã. Nếu không phải vì trên vai còn trọng trách chưa hoàn thành thì gã đã sớm buông xuôi.
Bạch Sơ Vân nhấp một ngụm trà, bâng quơ nói: “Ta đã sớm biết.”
Mặc Duệ Vũ lại hỏi: “Ngươi có muốn đi cứu hắn không?”
Bạch Sơ Vân lắc đầu, đáp lại: “Chúng ta còn chuyện khác cần phải làm.”
Mặc Duệ Vũ mơ hồ nhìn y trải tấm bản đồ lên bàn. Phủi phẳng phiêu tấm bản đồ xong, y nói: “Ta nghe nói ma tôn rất có khả năng sẽ nhân lúc hỗn loạn này thoát ra ngoài. Việc cấp bách lúc này là phải tìm ra ma tôn trước. Sau đó, tiêu diệt hắn.”
Mặc Duệ Vũ gật đầu tỏ ý đã hiểu, lên tiếng: “Chỗ ma tôn bị phong ấn không phải bí mật lớn lao gì. Nhưng ta cứ cảm thấy, thật ra hắn đã thoát ra từ lâu. Nếu như chúng ta thành công lấy mạng hắn, liệu mọi thứ có trở về quỹ đạo ban đầu hay không?”
Bạch Sơ Vân cầm chung trà lên, ánh mắt không hề rời khỏi tấm bản đồ, nhưng dường như y đang chìm vào một dòng suy nghĩ khác. Một lúc sau, y quay sang nhìn gã, hỏi: “Nếu như ngươi là ma tôn vừa mới thoát ra ngoài thì ngươi sẽ làm gì?”
Mặc Duệ Vũ đưa ngón trỏ lên xoa cằm, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhất định ta sẽ tìm lại thuộc hạ thân cận, củng cố tu vi trước tiên. Ma tôn đã bị phong ấn nhiều năm nay, chắc hẳn tu vi cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.”
Bạch Sơ Vân nở một nụ cười nhạt, tán thành: “Đúng vậy. Với sức của hai người chúng ta thì không có khả năng. Cho nên…”
Mắt Mặc Duệ Vũ sáng lên, nhanh chóng tiếp lời: “Cho nên chúng ta phải tìm trợ thủ trước?”
Bạch Sơ Vân không đáp lời, chuyển chủ đề: “Ngươi xem tấm bản đồ này đi. Hiện tại chúng ta đang ở nơi này, chỗ ma tôn bị phong ấn lại nằm ở Hàn Phong. Để tiết kiệm thời gian, sáng mai chúng ta lập tức khởi hành.”
Mặc Duệ Vũ hơi nheo mắt nhìn tấm bản đồ, gật đầu nói: “Được, không thành vấn đề.”
***
Giữa núi rừng heo hút, một nhóm tiên tu đang truy sát một cặp vợ chồng nọ. Trên tay người vợ còn đang bồng một đứa trẻ sơ sinh.
“Đứng lại đó!”
“Các người đừng hòng chạy!”
“Đứng lại đó cho ta!”
Cặp vợ chồng kia đang hì hục chạy phía trước thì trông thấy Bạch Sơ Vân cùng Mặc Duệ Vũ, hai mắt bọn họ lặp tức sáng lên, bạt mạng chạy tới chỗ hai người.
Người vợ nắm lấy tay áo Bạch Sơ Vân năn nỉ: “Tiên trưởng, chúng tôi bị oan. Chúng tôi không phải ma nhân. Tiên trưởng cứu chúng tôi với!”
Người chồng lập tức kéo tay vợ mình quỳ xuống dưới chân hai người, cầu xin tha thiết hơn nữa: “Cầu xin hai vị tiên trưởng cứu mạng! Chúng tôi cầu xin hai người!”
Mặc Duệ Vũ không kìm lòng được, nhanh chóng bước qua đỡ bọn họ đứng dậy. Gã nói: “Có chuyện gì từ từ rồi nói. Có bọn ta ở đây sẽ không sao đâu.”
Lát sau, nhóm tiên tu kia đã kịp đuổi tới. Bọn họ nhìn về phía Bạch Sơ Vân và Mặc Duệ Vũ với vẻ dò xét. Người đi đầu bước lên nói: “Hai tên ma nhân này bọn ta nhìn thấy trước, theo lẽ thường thì hai người phải giao ra cho bọn ta mới phải đạo.”
Mặc Duệ Vũ nắm chặt chuôi kiếm, bất bình nói: “Ngươi ăn nói kiểu gì vậy? Căn cứ vào đâu mà ngươi nói hai người họ là ma nhân? Ngươi là người tu tiên học đạo mà hà hϊếp kẻ yếu, không hiểu trắng đen như vậy à?”
Tên kia hùng hổ phản bác: “Ta nể tình ngươi cũng là người đồng đạo nên mới nhiều lời như vậy. Ngươi bị đuôi hay sao mà không thấy ma khí trên người bọn họ thế?”
Mặc Duệ Vũ còn muốn nói tiếp thì đã bị Bạch Sơ Vân ngăn lại. Y bước lên thủ lễ với bọn họ, điềm đạm nói: “Không biết các vị nên xưng hô như thế nào?”
Tên kia đảo mắt suy nghĩ hồi lâu, ngắn gọn nói: “Ta là đệ tử Minh Khánh Tông. Ngươi gọi ta Hữu Sơn là được.”
Bạch Sơ Vân cười nói: “Các vị có điều không biết, chuyện là hai người chúng ta vẫn chưa có thu hoạch được gì, chuyến này về lại sợ tông môn trách phạt. Hay là như thế này đi. Bọn ta đổi hai trăm linh thạch trung phẩm thế nào?”
Hữu Sơn giơ lên năm ngón tay, nói: “Ta muốn năm trăm linh thạch thượng phẩm.”
“Được, thành giao.”
Bạch Sơ Vân thoải mái lấy ra năm trăm linh thạch thượng phẩm đưa cho Hữu Sơn. Gã kiểm tra xong bèn cười hề hề nói: “Ngươi biết điều hơn tên kia nhiều.”
Đợi nhóm tiên tu kia đi xa, Mặc Duệ Vũ mới nhíu mày, nói với vẻ khó chịu: “Ngươi cần gì phải làm vậy. Ta không tin hai người chúng ta đánh không lại bọn họ.”
Bạch Sơ Vân vỗ vai gã, trấn an: “Ngươi đừng bốc đồng. Ở đây là địa bàn của người ta, bớt được chuyện nào hay chuyện đó đi.”
Nhân lúc hai người không để ý, cặp vợ chồng kia đã chạy xa được một quãng dài. Nhưng tốc độ của phàm nhân đối với tiên tu cũng chỉ như chuột chạy ngoài đồng.
Bạch Sơ Vân phút chốc đã đứng trước mặt bọn họ. Y nhanh miệng nói: “Đừng sợ, ta sẽ không làm hại các ngươi.”
Y còn chưa nói xong thì cặp vợ chồng kia lại quỳ thụp xuống đất, cầu xin tha mạng.
“Tiên trưởng tha mạng!”
“Tiên trưởng tha mạng!”
“Con chúng tôi còn nhỏ dại, cầu xin ngài hãy tha mạng cho nó.”
“Tôi cầu xin ngài! Tôi cầu xin ngài mà…”
Hết cách, Bạch Sơ Vân đành thi triển thuật pháp đánh tan ma khí trên người bọn họ. Làm xong xuôi hết thảy, y cũng không muốn nán lại lâu, lập tức phi thân rời đi.