Khi Tu Nhan vừa xuất hiện, mấy nhóm tiên tu kia cũng bắt đầu hành động. Một loạt bom khói bay loạn về phía Tu Nhan. Một nhóm tầm bảy, tám người trực tiếp đi vào cứu người. Những người khác nhân cơ hội Tu Nhan chưa kịp phản ứng, phát động tấn công.
Chu Phong kiên nhẫn quan sát cục diện. Hắn biết, hiện tại còn quá sớm để ra tay. Nhìn sơ qua, nhóm tiên tu có vẻ chiếm thế thượng phong, nhưng thật chất gã ta đang đợi bọn họ tập trung lại một chỗ.
Như những gì hắn dự đoán từ trước, Tu Nhan bên dưới hơi nghiêng đầu nhìn qua từng tiên tu một. Sau đó, gã ta thong thả cầm cây sáo lên thổi một hơi rõ dài. Cây sáo dài khoảng một gang tay, được làm hoàn toàn bằng xương trắng lạnh lẽo. Âm thanh phát ra chói tai giống như tiếng quỷ hồn đòi mạng, tấn công trực tiếp vào màng nhĩ của tiên tu.
Không đợi người bên cạnh kịp thời phản ứng, Chu Phong bên này đã nhắm ngay vị trí trung tâm mà nhảy vọt xuống. Sương khói bay mù mịt, tiếng sáo kia vang vọng một lúc sau thì im bặt.
Mặc Duệ Vũ nhíu mày nhìn theo bóng lưng của Chu Phong, nôn nóng hỏi: “Chúng ta có nên xuống dưới tiếp viện không?”
Bạch Sơ Vân trầm tư một lúc, lắc đầu nói: “Không cần đâu. Mạng hắn lớn lắm, chưa chết được.”
Hơn một khắc sau, sương khói tan biến hoàn toàn. Từ trên cao nhìn xuống, hai người họ chỉ nhìn thấy nhóm tiên tu đồng loạt ngất xỉu, còn Chu Phong và Tu Nhan đã biệt vô âm tín.
***
Tờ mờ sáng hôm sau, nhà đấu giá Bá Bảo bỗng trở nên náo nhiệt hơn sau nhiều ngày vắng vẻ.
“Cảm tạ các vị tiên hữu! Nếu như lần này không có hai người thì bọn ta coi như xong rồi.” Một nam tử vừa nâng bát rượu lên kính Bạch Sơ Vân và Mặc Duệ Vũ, vừa cảm kích nói.
Mặc Duệ Vũ cầm bát rượu đi qua khoác vai hắn, khách sáo nói: “Trùng hợp thôi ấy mà. Lúc ấy bọn ta vừa đi tới thì nhìn thấy các vị ngất đều ngất đi, trận chiến ác liệt như vậy bọn ta cũng không giúp ích được gì.”
Một nữ tử ngước mắt lên nhìn gã, nghi hoặc hỏi: “Lúc hai người tới thì trận chiến đã kết thúc rồi à? Các ngươi có nhìn thấy Tu Nhan không?”
Nữ tử kia vừa dứt lời, không khí đại sảnh trở nên trầm lặng dần. Mặc Duệ Vũ bỏ cánh tay khỏi vai người kia ra, né tránh ánh mắt của nàng. Bạch Sơ Vân mỉm cười, giải vây giúp gã. Y chắp tay sau lưng, đi lại gần nàng ta, điềm đạm nói: “Lúc bọn ta tới chỉ nhìn thấy các vị đang kiệt sức, ngất lịm đi hết. Nếu như không có người nói thì bọn ta hoàn toàn không biết ở đây đã xảy ra chuyện gì.”
Nữ tử kia nửa tin, nửa ngờ nói: “Là như vậy à?”
Một người khác lại lên tiếng: “Các vị có dự định gì tiếp theo không?”
Bạch Sơ Vân suy nghĩ một lúc, đáp lời: “Ta cũng chưa biết nữa. Còn mọi người thì sao?”
Người nọ đáp lời: “Chắc hôm nay phải từ biệt trước. Tuy rằng lần này không có thương vong, nhưng bọn ta vẫn phải quay về phục mệnh.”
Người ở gần Bạch Sơ Vân và Mặc Duệ Vũ nhất đưa cho mỗi người một tấm lệnh bài, cười nói: “Đây là lệnh bài tùy thân của ta. Nếu như sau này hai người có gặp khó khăn gì thì cứ việc tới Ngọc Dao Môn tìm ta. Chỉ cần giúp được thì ta sẽ tận trách.”
Bọn họ là đệ tử Ngọc Dao Môn? Ngọc Dao Môn cách nơi này cũng không gần, sao bọn họ lại tới tận đây?
Mắt thấy Bạch Sơ Vân đang muốn trả lại, người kia lại nói: “Tiên hữu không cần khách sáo. Nhờ ơn các ngươi nên bọn ta mới bình an vô sự. Chút quà mọn mà thôi. Ngươi cứ nhận lấy đi, biết đâu sau này lại cần dùng tới.”
Bạch Sơ Vân vừa mỉm cười, vừa ôm quyền nói: “Vậy Sơ Vân nhận ơn này của mọi người trước. Sau này phải làm phiền mọi người rồi.”
Khi y vừa nói xong, bọn họ lại cười ồ lên, bầu không khí cũng theo đó mà trở nên náo nhiệt hơn.
***
Mặt trời dần lên cao rồi hạ xuống, buổi tiệc cũng dần tàn. Sau khi tiễn đệ tử Ngọc Dao Môn xong, Bạch Sơ Vân và Mặc Duệ Vũ mới quay lại phòng.
Cửa phòng vừa mở ra đã nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Huyền Túc. Cậu đi tới bên cạnh hai người, gấp gáp hỏi: “Đại sư huynh không có về chung với hai người à?”
Mặc Duệ Vũ lắc đầu, không đáp.
Bạch Sơ Vân quay sang nhìn Huyền Túc, nhẹ giọng nói: “Hắn không có việc gì đâu, ngươi đừng lo.”
Huyền Túc còn muốn nói gì đó, nhưng y lại nói tiếp: “Ngày mai ta sẽ sắp xếp xe ngựa cho ngươi. Ngươi mang Trịnh Khiêm quay về tông môn đi.”
Mắt Huyền Túc đỏ lên, tức giận nói: “Huynh đang nói gì vậy chứ? Đại sư huynh bây giờ sống chết không rõ, đệ làm sao có thể quay về tông môn được. Không phải quan hệ của hai người trước giờ rất tốt à? Giờ huynh ấy xảy ra chuyện mà huynh vẫn ung dung như vậy sao?”
Bạch Sơ Vân đặt chung trà xuống, đứng lên đối mặt với Huyền Túc, khuyên nhủ: “Ngươi bình tĩnh lại đi. Nội tình nơi này chắc phần nào ngươi cũng đoán ra được, đúng chứ? Ở đây nhiều người cũng vô dụng mà thôi.”
Bạch Sơ Vân đưa tấm lệnh bài được tặng trước đó cho Huyền Túc, dặn dò: “Đại sư huynh ngươi đã phó thác ngươi cho ta, hắn không muốn ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Không muốn hắn phiền lòng thì ngươi phải an toàn trước đã. Ngọc Dao Môn nằm trên tuyến đường chính, nếu như trên đường xảy ra bất trắc gì thì ngươi cứ qua đấy tìm bọn họ.”
Mặc Duệ Vũ nói thêm vào: “Ngươi quay về trước đi. Khi nào có tung tích của hắn, ta sẽ báo cho ngươi hay.
Huyền Túc cất tấm lệnh bài vào, gật đầu nói: “Vậy sáng mai đệ lập tức khởi hành.”