Chương 26: Tu Nhan xuất hiện

Màn đêm buông xuống, mặt trăng lên cao dần. Ánh sáng dịu nhẹ của nó rọi xuống một mảnh trời nhiều tang thương. Tiếng sói hoang vang dội khắp nơi, quạ bay rợp khắp thành Vạn Kiều.

“Ngươi ra ngoài làm gì vậy?” Mặc Duệ Vũ vỗ vai người bên cạnh, hỏi nhỏ.

Huyền Túc cẩn thận quan sát xung quanh, nói nhỏ như muỗi kêu: “Ta tới giúp mọi người.”

Lời vừa nói xong, bất ngờ có một bàn tay nắm lấy cổ áo cậu từ phía sau. Chu Phong kéo Huyền Túc ra sau, thấp giọng: “Ngươi vào trong đi, lát nữa xảy ra chuyện gì cũng đừng có ra ngoài.”

Ánh mắt Huyền Túc ẩn chứa sự bất an. Cậu hơi cúi đầu xuống, hỏi lại một lần nữa: “Đệ không thể đi cùng mọi người thật sao?”

Chu Phong vỗ vai Huyền Túc, khuyên nhủ: “Bên ngoài quá nguy hiểm, đợi tu vi của ngươi thăng lên rồi nói. Với lại, bọn ta cũng chỉ đi thám thính tình hình, không hề có ý định xen vào trận bạo động lần này.”

Huyền Túc nắm lấy góc áo, ủ rũ nói: “Vậy đệ quay về phòng. Các huynh nhớ cẩn thận.”

Chu Phong gật gật đầu, nhìn thấy Huyền Túc đã vào phòng, đóng cửa lại xong hắn mới yên tâm đi tiếp.

Bên đây, Mặc Duệ Vũ tò mò hỏi Bạch Sơ Vân: “Hai người các ngươi làm hòa rồi à?”

Hiện tại trời đã về đêm nên gã không thể nhìn rõ sắc mặt của y, chỉ nghe thấp thoáng mấy chữ: “Đại địch ngay trước mắt, ta cũng chỉ có thể ủy khuất chính mình.”

Ủy khuất chính mình? Tuy rằng mặt gã không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng đã dậy sóng, bèn âm thầm cười nhạo vị tiên hữu cao ngạo này một phen. Tính tình Bạch Sơ Vân tương đối cao ngạo, gã biết, điều gã không ngờ tới là sự cao ngạo này của y vượt ngoài sức tưởng tượng của gã.

Trong ba người bọn họ, Chu Phong là người có tu vi cao nhất, kinh nghiệm thực chiến cũng phong phú. Vậy mà người này lại nhìn người ta không vừa mắt. Nghe nói hai người bọn họ cùng nhau lớn lên, quan hệ thân thiết, nhưng gã không hiểu vì sao khi gã gặp bọn họ thì biến thành như hiện tại.

Suy nghĩ kỹ, gã lại thấy bọn họ giống như đôi uyên ương hay giận dỗi. Một người hay giận, một người lại ngốc nghếch không nhận ra nguyên do.

Khi gã đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của chính mình, tiếng Bạch Sơ Vân ở đằng xa vọng lại: “Ngươi đứng ngây người ở đó làm gì vậy?”

Mặc Duệ Vũ ngẩng đầu lên nhìn, bóng dáng Bạch Sơ Vân và Chu Phong đã dần khuất sau cánh cửa. Gã lắc lắc đầu, cố gắng đánh bay dòng suy nghĩ linh tinh kia ra xa. Vực dậy tinh thần xong, gã nhanh chóng bắt kịp bước chân của bọn họ.

Ba người dùng ẩn thân phù, yên lặng quan sát trên cây cao. Tiếng sói hú ngày càng lớn, quạ đen bay rợp hết cả một vùng trời. Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua làm người ta không khỏi rùng mình. Kể từ khi trận bạo động đầu tiên nổ ra, dân cư ngày một thưa thớt. Vì để hạn chế tổn thất và thương vong xuống mức tối đa, nhiều thế lực lớn đã bắt tay vào xây dựng hầm trú ẩn cho dân thường, nhưng không phải tất cả thành trấn đều có.

Đa phần, dân thường đều tự bảo vệ mình bằng cách xây rào chắn, khóa trái cửa, hạn chế ra ngoài nhất có thể. Nhìn vào có thể thấy cách này hiệu quả, nhưng thật ra bọn họ chỉ chuyển từ lương thực sang lương thực dự trữ mà thôi. Không có cao thủ bảo vệ, ma nhân muốn lấy mạng bọn họ dễ như trở lòng bàn tay.

Ba người kiên nhẫn ôm cây đợi thỏ, hơn một canh giờ sau vẫn không có chuyện gì xảy ra. Lại đợi thêm một canh giờ nữa, gió cây vẫn thổi xào xạc, cả con đường vẫn vắng hoe, tối om không một bóng người.

Mặc Duệ Vũ gãi gãi cái tay bị muỗi đốt, mất kiên nhẫn hỏi: “Có khi nào hôm nay ma nhân không xuất hiện không? Bây giờ đã là canh ba rồi.”

Chu Phong đè thấp thanh âm xuống, nhỏ giọng: “Ngươi kiên nhẫn thêm một lát nữa đi. Nếu như tới lúc trời sáng vẫn không có chuyện gì xảy ra thì chúng ta bàn bạc lại.”

Lát sau, hai bên đường bỗng xuất hiện nhiều đốm lửa nhỏ, cửa nhà dân đồng loạt mở toang. Con đường vốn vắng vẻ, phút chốc sáng rực cả một vùng trời. Bọn họ cầm đuốc đi ngoài đường, vô hồn và dập dìu như những bóng ma.

Chu Phong nheo mắt lại quan sát, thuận tay đưa cho mỗi người một cái khăn tay, giải thích: “Bọn họ đã trúng tà thuật của ma nhân, tạm thời mất đi ý thức. Hai người che mũi miệng lại trước đi, cẩn thận vẫn hơn.”

Bạch Sơ Vân miễn cưỡng nhận lấy khăn tay của hắn, im lặng không nói lời nào.

Bên dưới, đám người kia đã sớm tụ hợp lại thành một đoàn người lớn, nối đuôi nhau đi tới một nơi nào đó. Ba người nhìn nhau ra hiệu, âm thầm đi theo.

Đi tới giữa đường, Bạch Sơ Vân thấp thoáng nhìn thấy bóng lưng của một nhóm người khác, thoạt nhìn qua rất giống tiên tu. Y vẫy tay ra hiệu cho hai người kia lại gần, nhỏ giọng nói: “Ta phát hiện phía trước có một nhóm người khác giống như chúng ta, đều là tiên tu.”

Mặc Duệ Vũ vén tóc qua một bên, nhỏ giọng đáp: “Phía sau chúng ta cũng có, ít nhất cũng có ba nhóm tiên tu khác.”

Trong lòng Chu Phong lo lắng không yên, khả năng cao lời Huyền Túc nói đều là sự thật, đêm nay Tu Nhan cũng sẽ xuất hiện. Hắn quay sang dặn dò: “Tốt nhất chúng ta cứ án binh bất động trước đã. Theo những gì Huyền Túc nói thì đêm nay sẽ xảy ra bạo động, máu chảy thành sông. Mấy nhóm tiên tu kia rất có thể đã mắc bẫy của ma nhân. Đoàn người này chẳng qua chỉ là con mồi mà thôi.”

Đoàn người đi được một lúc thì dừng lại trước nhà đấu giá Bá Bảo. Sau đó, tất cả bọn họ đều lần lượt quỳ hẳn xuống đất. Rồi tiếng kèn trống vang lên. Dưới tác động của ma âm, đoàn người vừa vỗ tay, vừa hú hét không ngừng.

Mặc Duệ Vũ ngỡ ngàng trước một màn này, gã không ngờ ma nhân có khả năng thao túng tâm trí người khác. Thoạt nhìn, quy mô này không nhỏ, cũng nói lên rằng, người thi triển tu vi không thấp hơn ba người họ.

Sắc mặt Bạch Sơ Vân càng lúc càng khó coi. Cảnh tượng bên dưới cũng chứng minh được rằng, kẻ chủ mưu phía sau chính là Tu Nhan. Kiếp trước, y đã suýt mất mạng dưới tay người này. Vậy mà hôm nay y lại chạm mặt trực tiếp với gã ta.

Chu Phong siết chặt cành cây bên cạnh, năng lực thao túng bậc này ngoài Tu Nhan ra thì không còn ai khác. Kí ức xưa ùa về, dường như ngay tại khoảnh khắc ấy hắn đã biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Hắn ném một hòn đá nhỏ về phía Bạch Sơ Vân và Mặc Duệ Vũ, vẫy tay bảo bọn họ tiến lại gần mình.

Mặc Duệ Vũ khó hiểu hỏi: “Có vấn đề gì à?”

Bạch Sơ Vân: “...”

Chu Phong đưa cho mỗi người một viên đan dược, cẩn thận nói: “Nếu như người kia thật sự là Tu Nhan thì không dễ đối phó đâu. Trên người hắn có độc, uống giải dược trước đi.”

Hai người kia cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng lấy giải dược bỏ vào miệng. Thấy bọn họ đã uống xong, hắn lại nói tiếp: “Lát nữa, ma thú sẽ đổ bộ ra ngoài. Chúng ta tốt nhất nên đứng cách xa nơi này một chút, giữ mạng là quan trọng nhất.”

Lúc này, Bạch Sơ Vân mới lên tiếng: “Ngươi không muốn giúp bọn họ à?”

Chu Phong ngẩng đầu nhìn y, hơi mím môi, nhỏ giọng hỏi lại: “Ngươi muốn cứu song tầng hay bọn họ?”

Thấy y không mở miệng ngay, hắn lại nói tiếp: “Hiện tại, cho dù chúng ta có liên hợp thì cũng không phải là đối thủ của Tu Nhan. Đi ra ngoài đấy chẳng khác nào tìm chết.”

Bạch Sơ Vân trừng mắt nhìn hắn, cố gắng đè thấp giọng nói: “Không phải ngươi rất hiểu người này sao. Rõ ràng ngươi không muốn giúp bọn họ. Nhìn đồng đạo của mình hy sinh ngay trước mắt mà ngươi vẫn dửng dưng được à?”

Chu Phong hít sâu vào một hơi để giữ bình tĩnh, nói ngắn gọn mấy chữ: “Năng lực của ta có hạn, không thể cứu được tất cả. Chuyện này để ta lo. Ngươi cách xa nơi này một chút, đừng kéo chân ta.”

Hắn vừa nói xong liền phi thân rời đi, nhảy vọt sang cái cây gần cửa chính nhất. Đột nhiên, tiếng kèn trống biến mất, đám người kia cũng không còn hú hét nữa. Cảnh cửa chính kẽo kẹt mở ra, một làn khói mờ ảo bao vây bọn họ lại. Khi làn khói tan đi, bọn họ đứng thành một vòng tròn. Giữa vòng tròn kia là một người cao gầy, khoác lên người bộ quần áo kỳ lạ. Bên ngoài là lớp lông vũ của quạ đen, bên trong là từng lớp da thú được khâu lại với nhau. Khuôn mặt người này nhợt nhạt dưới ánh lửa, đôi mắt đờ đẫn như người vừa mới trải qua một trận bạo bệnh. Tuy vậy, cũng không thể che giấu được sự khát máu vốn đã ăn sâu vào xương tủy của gã ta.