Chương 25: Tin đồn năm xưa

Duật Hàn vừa tưới cây, vừa ngâm nga: “Hậu sinh khả úy, hoa nở lại tàn. Chim đậu trên cành, chim hót líu lo.”

Quan Khưu Thủy đoạt lấy gáo nước trên tay ông ta, hậm hừ nói: “Ngươi nói cái gì mà không có câu nào dính tới câu nào hết vậy.”

Duật Hàn vuốt vuốt râu, thản nhiên nói: “Ta ngâm thơ.”

Không đợi Quan Khưu Thủy phản bác, ông ta lại bồi thêm một câu: “Ta ngâm thơ tự do.”

Quan Khưu Thủy phủi tay áo, bực bội đi qua ghế ngồi xuống. Lát sau, ông quay đầu lại nhìn người vẫn còn ung dung phía sau, tức giận nói: “Giờ phút này ngươi vẫn còn ung dung được à? Không lo lắng chút nào sao?”

Duật Hàn chầm chậm đi qua, ngồi xuống ghế, vừa thong thả châm trà, vừa nói: “Sư huynh của ta ơi, ngươi gấp cái gì chứ? Đây là chuyện đại sự, hơn nữa chuyện này ngươi có lo tới mức gầy guộc thì cũng không giải quyết được cái gì. Tông chủ và những người khác đang họp bàn rồi, chờ kết quả xem sao đi.”

Quan Khưu Thủy lo lắng không yên, không biết kiếp nạn lần này Bạch Sơ Vân có vượt qua được hay không.

Duật Hàn biết lời mình nói ông ấy sẽ không nghe lọt tai, cuối cùng chỉ có thể thở dài nói: “Giờ thang trời cũng đã không còn. Ta không biết ngươi đang lo lắng cái gì nữa. Vô dụng cả thôi sư huynh à.”

Quan Khưu Thủy tức giận đập bàn, quát lớn: “Lời như vậy mà ngươi cũng nói ra được à? Ngươi không biết bọn chúng đều chết hết một lần rồi sao. Ngươi có từng nghĩ xem đồ đệ của mình đã phải trải qua những gì hay không? Ngươi là sư tôn đấy. Tim của ngươi làm bằng sắt, bằng đá à?”

Duật Hàn bị mắng đơ hết cả người, khóe miệng giật giật, mấp máy môi nhưng một chữ cũng không phản bác được. Ông biết Bạch Sơ Vân là đồ đệ Quan Khưu Thủy yêu thương nhất, nhưng ông không nghĩ tới người này lại thương xót đồ đệ tới mức này.

Nhớ lại năm đó, khi Quan Khưu Thủy mang đứa nhỏ này về Trùng Vi Tông đã có nhiều người đồn thổi rằng, hai người họ là quan hệ phụ tử, Bạch Sơ Vân là đứa con rơi của ông ấy. Lại có người nói, Quan Khưu Thủy nuôi tình nhân từ bé. Nhưng mấy lời độc địa như vậy ông ấy căn bản không để trong lòng.

Duật Hàn vuốt vuốt râu, mắt hơi híp lại, trầm ngâm suy tư. Nhớ năm ấy, tin đồn hợp lý nhất vẫn là Quan Khưu Thủy nhận vị đồ đệ này để trả thù. Tính cách Quan Khưu Thủy lãnh đạm, kết giao thì ít, kết thù thì nhiều, có rất nhiều người nhìn ông ấy không vừa mắt, ông ấy cũng như vậy.

Cho nên, Bạch Sơ Vân là đứa trẻ đáng thương của kẻ thù nào đó của Quan Khưu Thủy. Ông ấy đem về nuôi để trả thù, để giày vò, để thỏa nỗi hận trong lòng. Nhưng nhiều năm qua đi như vậy, Duật Hàn ở bên cạnh quan sát liền nhận ra lời đồn kia chỉ là trò cười. Quan hệ sư đồ bọn họ tốt tới mức không thể tốt hơn.

Khi Duật Hàn biết Chu Phong vốn không phải Chu Phong của hiện tại, ông từ ngỡ ngàng, khó chịu, tức giận, cuối cùng chính là chấp nhận trong bất lực. Nhưng Quan Khưu Thủy thì hoàn toàn khác, người này từ hôm ấy ngày nào cũng đi tới đi lui, hết tự hỏi rồi lại tự trách bản thân không bảo vệ đồ đệ chu toàn, thương xót cho đồ đệ bảo bối nhà mình.

Có cần làm quá như vậy không? Hai người họ là quan hệ sư đồ đơn thuần thật à?

Duật Hàn nhìn Quan Khưu Thủy với vẻ mặt nghi ngờ, trong lòng cũng có chút lung lay bởi những tin đồn sớm đi vào quên lãng năm xưa.

Quan Khưu Thủy nhận thấy ánh mắt Duật Hàn đang nhìn chằm chằm về phía mình, bèn cau mày hỏi: “Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”

Duật Hàn dời tầm mắt, vừa gõ tay lên mặt bàn, vừa hỏi: “Ta hỏi ngươi việc này có được không?”

Quan Khưu Thủy dứt khoát nói: “Ngươi muốn nói gì thì nói nhanh đi.”

Duật Hàn cẩn thận nói: “Vì sao ngươi đối xử tốt với Bạch Sơ Vân thế? Quan hệ của các ngươi có phải vượt xa mức bình thường từ lâu rồi không?”

Quan Khưu Thủy cau mày nhìn ông ta, hỏi ngược lại: “Ta là sư tôn, ta đối xử tốt với hắn không phải rất bình thường à. Ngược lại là ngươi, Chu Phong dù sao cũng là đệ tử của ngươi, ngươi không lo lắng cho hắn một chút nào sao? Ta thấy hắn rất tôn trọng ngươi, xem ngươi như thân sinh của mình, ngươi nỡ lòng nào đối xử với hắn như vậy? Hắn biết được thì đau lòng biết bao.”

Duật Hàn mấp máy môi, mãi một lúc lâu sau cũng không biết nên nói thế nào mới phải. Không phải ông ta không lo lắng chút nào cho Chu Phong, nhưng không tới mức thân thiết như bọn họ. Ông ta có rất nhiều đệ tử, nếu như ai cũng lo lắng không yên như vậy thì không phải bản thân sẽ mệt chết hay sao.

Đương lúc bọn họ đang trong tình thế khó xử, hai con hạc giấy bất ngờ bay tới bên cạnh bọn họ. Duật Hàn thẳng tay bắt lấy một con hạc giấy gần nhất, mở ra xem, sau đó đứng dậy nói: “Tông chủ họp xong rồi, đã có kết quả. Nếu như ngươi lo lắng cho đệ tử nhà mình như vậy thì mau qua đó xem sao đi.”

Quan Khưu Thủy cầm chặt hạc giấy trên tay, nhanh chóng ngự kiếm bay về phía chính điện. Duật Hàn cũng không dám chậm trễ, nối gót theo sau.