“Cốc! Cốc! Cốc!”
Huyền Túc dè chừng nhìn về phía cánh cửa, cẩn thận hỏi: “Ai vậy?”
Giọng nói trầm thấp của nam nhân vọng vào: “Là ta.”
Huyền Túc len lén nhìn qua khe cửa, xác nhận người ngoài kia không phải ma nhân liền mở cửa ra. Cậu nhanh chóng kéo gã vào trong rồi đóng sầm cửa lại, khóa trái cửa, dán phù chú hết một lượt mới thở phào một hơi.
Mặc Duệ Vũ gãi cằm, khó hiểu hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy? Nơi này không phải rất an toàn sao?”
Huyền Túc kéo gã qua ghế ngồi, rót cho mỗi người một chung trà, giải thích: “Huynh có điều không biết đó thôi. Chỗ này ấy à? An toàn ở đâu ra chứ. Đại sư huynh để bọn ta ở đây chẳng khác nào dâng vào miệng sói.”
Mặc Duệ Vũ hơi cau mày lại, hỏi: “Ngươi nói như vậy là sao chứ? Nói rõ ràng ra xem nào.”
Huyền Túc cố gắng hồi tưởng lại thời điểm lúc bấy giờ. Vốn nghĩ rằng, nhà đấu giá Bá Bảo có cao thủ tọa trấn, lại có thêm mấy trận pháp cao giai thì sẽ không bị ảnh hưởng. Nhưng nơi đây lại chẳng khác nào hang ổ của đám yêu ma quỷ quái kia.
Vài ngày trước, khu vực này đã xảy ra bạo động. Trận bạo động đấy không chỉ có tiên tu và ma tu, mà còn có sự xuất hiện của ma thú. Khi trận chiến của bọn họ lên tới cao trào, nhà đấu giá Bá Bảo đã thả mấy con ma thú kia ra, dẫn đầu chính là Tu Nhan.
Nguyên bản tiên tu đang chiếm thế thượng phong, nhưng khi ma thú được thả ra thì tình thế đã thay đổi hoàn toàn. Dân thường cũng bị kéo vào vòng xoáy trận chiến, người ngã xuống như rạ, máu chảy thành sông.
Có rất nhiều người đang tạm trú ở nhà đấu giá này không nhìn thấy được cục diện bên ngoài. Nếu như hôm ấy cậu không đi ra ngoài thì chắc có lẽ, cậu cũng không tin vào mắt mình.
Mặc Duệ Vũ bất giác quay người sang nhìn Trịnh Khiêm đang nằm trên giường, hỏi Huyền Túc: “Từ lúc bọn ta đi thì hắn luôn hôn mê như vậy à?”
Huyền Túc lắc đầu nói: “Không phải, qua ngày hôm sau hắn đã tỉnh lại rồi. Là do ta đánh ngất hắn đấy.”
Cậu nhấp một ngụm trà, sau đó nói: “Không hiểu lý do vì sao hắn lại cầm dao tấn công ta. Cũng may hắn chỉ là võ sư, nếu không ta đã mất mạng rồi.”
Mặc Duệ Vũ hơi cau mày lại, cẩn thận hỏi: “Tại sao hắn lại tấn công ngươi?”
Huyền Túc bỗng đứng phắc dậy, nói lớn: “Ta cũng không biết nữa. Hắn giống như bị phát điên vậy. Ta có nói gì hắn cũng không nghe. Hết cách ta mới đưa ra hạ sách này.”
Mặc Duệ Vũ cười nói: “Ngươi bình tĩnh lại đi. Có ta ở đây hắn không dám làm gì ngươi đâu. Mà cho dù có thì hắn cũng đâu đánh lại ngươi.”
Huyền Túc giơ nắm đấm ra, nói với giọng chắc nịch: “Nếu như hắn dám làm gì ta, ta đánh chết hắn.”
Dừng một lát, Mặc Duệ Vũ lại hỏi: “Sư huynh của ngươi có liên lạc với ngươi không?”
Huyền Túc kéo kéo góc áo, gượng gạo nói: “Ta cũng không biết nữa. Chắc huynh ấy sắp tới nơi này rồi.”
Lát sau, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Mặc Duệ Vũ nhanh chóng bước qua mở cửa ra.
“Các ngươi về rồi à.”
Bạch Sơ Vân nhìn thấy Trịnh Khiêm vẫn đang hôn mê, hỏi bọn họ: “Sao hắn vẫn còn bất tỉnh vậy?”
Mặc Duệ Vũ nhún vai nói: “Đừng nhìn ta, ta cũng mới về đấy thôi.”
Huyền Túc lại kể cho Bạch Sơ Vân và Chu Phong nghe một lượt về tình hình mấy ngày nay, cùng nguyên nhân Trịnh Khiêm vẫn còn hôn mê.
Y đi qua bắt mạch cho gã một lượt, cũng không nhìn ra có điểm nào đáng nghi nên cũng cho rằng mọi chuyện đơn giản như những gì Huyền Túc kể.
Chu Phong kéo Huyền Túc sang một bên, thấp giọng: “Ngươi có chắc người hôm đấy ngươi gặp là Tu Nhan không?”
Huyền Túc chắc nịch nói: “Chắc, đệ chắc chứ. Tu Nhan là một trong những tướng lĩnh dưới trướng của ma tôn năm xưa. Chân dung của hắn đệ đã xem qua nhiều lần, không thể nào nhìn nhầm được.”
Chu Phong đặt tay lên vai cậu, trấn an: “Không sao đâu, đừng lo lắng quá.”
“Ừm, có sư huynh ở đây thì đệ không sợ gì cả.” Huyền Túc cười hi hi nói.
Cả căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng, không có ai mở lời nữa. Sau lần thăm nhà vừa rồi, ai trong bọn họ cũng có nỗi niềm riêng. Cừu non lạc mẹ, trưởng bối không ở bên cạnh, giờ đây, trách nhiệm đặt trên vai bọn họ không hề nhỏ.