Chu Phong đi một mạch vào hang động, ánh lửa lập lòe chiếu lên gương mặt tăm tối của hắn. Hắn siết chặt tờ giấy trên tay, đá hòn đá nằm ngay dưới chân mình về phía trước. Ngay sau đó, tiếng vỡ nát của sành sứ vang lên, cả hang động cũng bừng lên ánh lửa.
“Ta còn đang suy nghĩ xem là kẻ nào to gan lớn mật như vậy, hóa ra là tên phản bội hèn mọn nhà ngươi.”
Từ sâu bên trong hang động, một người đàn bà ăn mặc thiếu vải đi ra ngoài, trên miệng ả ta vẫn còn vương lại mấy vệt máu tanh hôi. Ả nhìn hắn đầy giễu cợt, nham nhở nói: “Hôm nay ngươi tới tìm bọn ta có chuyện gì không?”
Chu Phong ném tờ giấy về phía ả, âm trầm nói: “Sư đệ của ta đâu?”
Lang Tuyết che miệng lại cười lớn, nói với người bên cạnh: “Ha ha, hắn hỏi sư đệ của hắn đâu kìa? Các ngươi có nhìn thấy hay không?”
Bách Giao đặt đại đao xuống đất, liếʍ môi nói: “Để ta nghĩ xem nào.”
Gã hất cằm về phía nồi nước sôi, xoa xoa bụng mình rồi nhếch mép nói: “Chắc đang ở trong bụng của ta cũng nên.”
Đám thuộc hạ nghe gã nói xong liền nhao nhao cười lớn.
“Ha ha ha! Hắn vậy mà dám tới đây đòi người thật. Ta còn nghĩ hắn thông minh lắm cơ.”
“Nè! Thành ý của ngươi chỉ có vậy thôi à? Hay là ngươi cũng nhảy vào đấy làm bữa tối cho bọn ta đi.”
“Ha ha ha! Sư đệ của ngươi dở quá dở, chả đủ cho bọn ta nhét kẽ răng.”
“…”
Chu Phong nhìn chằm chằm đám người kia, sắc mặt ngày càng tối dần. Một lát sau, Lang Tuyết ra hiệu cho đám thuộc hạ dừng lại. Ả đi tới bên cạnh Chu Phong, đặt móng tay dài ngoằn nghèo của ả lên người của hắn, uốn éo nói: “Ta nghe nói ngươi muốn quy hàng Tu Nhan.”
Ả vừa vờn quanh người hắn, vừa hỏi: “Ta nói này Chu tiên hữu, hay ngươi ở lại đây với bọn ta đi. Ở đây cũng rất tốt mà đúng chứ? Không sợ đói, không sợ lạnh.”
Chu Phong trừng mắt nhìn ả, nhìn thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của hắn càng làm ả thấy phấn khích hơn. Ả thổi khí lên mặt hắn, nói nhỏ: “Tối ta ôm ngươi thì sẽ không lạnh nữa.”
Chu Phong giơ tay lên nắm tay bàn tay đang đặt trên người mình, rân xanh hiện trên mu bàn tay hắn, chớp mắt đã bóp nát cái bàn tay kia của Lang Tuyết.
Ả ta hét lên một tiếng rõ dài, bị hắn đạp một cú ngã nhào xuống đất. Không đợi bọn họ kịp thời phản ứng, hắn nhanh chóng dùng kiếm khí đánh lên phía trên, đất đá bên trên rơi hết xuống dưới.
Lại một trận kiếm khí khác đánh tới, nổ vang mấy tiếng “ầm ầm” thật lớn, phút chốc sau hang động kia đã bị hắn san thành bình địa.
***
Mặt trăng dần lên cao, ánh sáng của nó rọi xuống mặt nước tĩnh lặng. Chu Phong vừa rời khỏi nơi âm u ấy chưa được bao lâu thì gặp Bạch Sơ Vân.
Chu Phong vội vàng lau bụi bẩn trên người mình, vụng về hỏi: “Ngươi ở đây làm gì?”
Bạch Sơ Vân hơi nheo mắt lại, bực dọc nói: “Ta không ở đây thì ở đâu? Ngươi có hiểu tiếng người hay không vậy? Ta đã nói là bọn Trịnh Khiêm vẫn an toàn. Ngươi nghe không hiểu hay không tin ta?”
Chu Phong có chút khó xử, hắn khó khăn mở miệng: “Ngươi bình tĩnh lại đi.”
Y còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã đưa một túi vải cho y, nhẹ giọng: “Ta lấy thuốc giải. Ta tin ngươi không nói sai, ta cũng biết bọn họ vẫn an toàn. Nhưng Trịnh Khiêm có khả năng cao là đã trúng huyễn thuật của bọn họ.”
Bạch Sơ Vân đưa tay lấy túi vải từ tay hắn, ấp úng hỏi: “Sao ngươi biết được?”
Chu Phong thở dài nói: “Ngươi biết mà. Ta là nội gián, ta là kẻ phản bội. Thủ đoạn của đám người đó ta rõ hơn ai hết.”
Bạch Sơ Vân chớp chớp mắt, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, cẩn thận hỏi: “Vậy bây giờ thì sao?”
Chu Phong vỗ vai y một cái, nở một nụ cười nhạt, chầm chậm nói: “Ta có nỗi khổ tâm, có nói ra thì ngươi cũng sẽ không tin.”