- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Truy Vân
- Chương 21: Hồi tưởng
Truy Vân
Chương 21: Hồi tưởng
Tại Trùng Thủy Tông lúc này, Mặc Duệ Vũ cũng đã về tới tông môn, nhưng hôm nay gã không đi cửa chính mà trực tiếp phi hành vào thẳng biệt viện của chưởng môn.
Rèm lụa khẽ đung đưa, Thanh Nhàn nằm nghiêng trên giường thong thả thưởng trà. Nhìn thấy gã đi vào nàng cũng không vội, ung dung hỏi: “Ngươi tới đây có việc gì à?”
Mặc Duệ Vũ quỳ một bên gối, chắp tay thưa: “Đệ tử tới để báo cáo tình hình dưới song tầng, không biết sư tôn đã nhận được tin chưa?”
Thanh Nhàn vân vê chung trà trên tay mình, chầm chậm nói: “Ta biết cũng không ít.”
Dừng một lát, nàng lại nói tiếp: “Ngươi biết hiện tại tông môn trông như thế nào không? Tông môn của chúng ta.”
Mặc Duệ Vũ suy nghĩ cẩn thận một lúc rồi mới đáp: “Ta cảm thấy nơi đâu cũng có ma nhân, rất nhiều đệ tử đã bị đồng hóa. Có lẽ là do…”
Dường như có thứ gì đó mắc ngay cổ họng của gã, không cho gã nói lên tên của người kia. Trong gã khó chịu, gã biết Thanh Nhàn còn khó chịu hơn gã gắp trăm lần.
Thanh Nhàn bỗng lên tiếng phản bác suy nghĩ kia của gã: “Ta biết ngươi đang muốn nói tới ai. Không phải nàng ấy đâu. Vì từ lúc nàng ấy còn là đứa trẻ thì đã tiến nhận tông môn rồi. Là một ma nhân hàng thật, giá thật.”
Ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phương xa, giống như đang hoài niệm về một cố nhân. Thanh Nhàn nhấp một ngụm trà, trầm ngâm nói: “Chắc có điều ngươi chưa biết, nàng ấy chưa từng hại ai cả. Lần bạo động lần này nàng ấy thậm chí không biết gì cả.”
Mặc Duệ Vũ nghe như sét đánh ngang tai, không kìm lòng được liền đứng bật dậy, hỏi lại: “Người nói vậy là sao chứ? Sư cô không phản bội chúng ta thật sao?”
Thanh Nhàn day huyệt thái dương, thở dài nói: “Cái gì mà phản bội chúng ta chứ? Nàng ấy vốn dĩ không phải tiên tu. Năm đó, không biết vì lý do gì mà nàng ấy bị thân sinh vứt bỏ trước cửa tông môn, sau đó được sư tổ của con nhận nuôi. Khi biết được thân phận của nàng, trưởng lão vốn không muốn giữ nàng ở lại, nhưng vì nàng còn quá nhỏ nên được tha cho một mạng.”
Mặc Duệ Vũ bước lên trước một bước, gấp gáp hỏi: “Sau đó thì sao ạ?”
Thanh Nhàn hồi tưởng lại quá khứ, chầm chậm kể lại.
Khi đó, nàng và Sương Nhuệ trên lệch nhau tầm mười tuổi, bản thân nàng cũng rất thích cô ấy. Nhưng theo thời gian dần trôi, ma tính bên trong cô ấy ngày một lớn dần. Khi Sương Nhuệ lên mười tuổi thì đã bắt đầu mất kiểm soát, chỉ bằng sức lực của một đứa trẻ mười tuổi, cô ấy đã có thể đánh bay mười đệ tử sơ giai.
Vì ngăn ma tính trỗi dậy, chưởng môn và trưởng lão lúc bấy giờ đã phong ấn ma tính của cô ấy lại. Đồng thời, cấm cô ấy bước chân ra khỏi biệt viện của mình. Không có máu thịt và ma khí duy trì, căn cốt của cô ấy cũng khó tu luyện công pháp của tiên tộc nên cơ thể ngày càng yếu dần.
Cho tới một ngày kia, Trùng Thủy Tông xảy ra một trận hỏa hoạn lớn chưa từng có. Điều tra xuống liền biết nguyên nhân do ma tộc gây ra, nhưng động cơ của đám người đó là gì thì vẫn chưa có ai biết.
Mặc Duệ Vũ đột ngột lên tiếng: “Lần đó là do sư cô gây ra ạ?”
Thanh Nhàn mỉm cười nhìn gã, lắc đầu nói: “Không phải nàng ấy. Động cơ của đám ma nhân đó thì ta đã rõ, nhưng người gây ra không thể là nàng được.”
Giọng của gã nhỏ dần, ỉu xìu nói: “Ta biết không thể là sư cô mà.”
“Nhưng nàng ấy vẫn phải chịu phạt.” Tiếng Thanh Nhàn vang vọng khắp phòng, thanh âm ngày một trầm dần, nàng hỏi gã: “Ngươi biết vì sao không?”
Mặc Duệ Vũ lắc đầu nói: “Ta không biết.”
Thanh Nhàn trầm giọng: “Vì nàng ấy là ma tộc. Mặc dù năm đó nàng không bị đuổi khỏi sư môn, nhưng nàng vẫn phải nhận một hình phạt phi nhân tính.”
Sắc mặt Mặc Duệ Vũ càng lúc càng xanh, lắp bắp nói: “Ngoại trừ bị cấm túc ra thì sư cô còn phải chịu thêm gì nữa sao?”
Cách một lớp rèm, Thanh Nhàn không trả lời gã ngay mà vẫy tay bảo gã đi vào. Nàng đứng lên mặt đối mặt với gã, tùy tay lấy ra một cái hộp gỗ. Sau đó, nàng đặt hộp gỗ vào tay gã, dặn dò: “Đây là quà Sương Nhuệ để lại cho ngươi. Ngươi nhận đi.”
Mặc Duệ Vũ nhận lấy hộp gỗ từ tay nàng, cẩn thận chạm tay lên từng đường vân gỗ, từng nét hoa văn bên trên. Gã không nghĩ rằng, cho tới lúc mất sư cô vẫn nhớ tới sư điệt đáng hận là gã này.
Một lúc lâu sau, nhìn thấy gã đã hồi thần lại, nàng mới nói tiếp: “Thật ra nàng ấy đã sớm biết ngày chết của bản thân, vật này nàng cũng đã chuẩn bị cho ngươi từ lúc ngươi xuất môn lần đầu tiên. Hơn một tháng trước, nàng ấy có tới đây, đưa cho ta vật này.”
Thanh Nhàn thở dài, đặt tay lên vai gã, nhỏ giọng an ủi: “Ngươi đừng tự trách bản thân, cái chết của nàng không liên quan tới ngươi. Ngươi chẳng qua chỉ là người xúc tác thôi, ngươi biết không? Đấy đã là số mệnh của nàng rồi.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Truy Vân
- Chương 21: Hồi tưởng