Chương 20: Tạm biệt

Tam trưởng lão Trùng Vi Tông – Quan Khưu Thủy là một người điềm đạm, quyết đoán, song, đối ngoại ông ấy khá lạnh lùng, khó tính và khó gần. Những trưởng lão khác ít nhất cũng có năm, sáu đệ tử truyền thừa, nhưng ông chỉ có duy nhất một đệ tử là Bạch Sơ Vân.

Mặc dù, biệt viện của ông ấy trăm hoa đua nở, suối trong nước biếc nhưng lại có rất ít người lui tới. Quanh năm cũng chỉ có tứ trưởng lão – Duật Hàn làm bạn.

Bạch Sơ Vân đi theo ông ấy ra ngoài đình mát, cũng đã lâu hai người không ngồi đối diện với nhau như thế này.

Quan Khưu Thủy quan tâm hỏi: “Ngươi có tâm sự gì à?”

Bạch Sơ Vân lắc đầu nói: “Sư tôn nói đùa rồi, con không có.”

Quan Khưu Thủy phất nhẹ tay, ngay lập tức, trên bàn liền xuất hiện một cái túi trữ vật. Ông cẩn thận dặn dò: “Trong túi trữ vật là đồ của ta và tứ trưởng lão tặng ngươi, còn trong hộp là quà của trưởng bối trên Thượng Tầng. Bọn ta không biết vì nguyên nhân nào đó mà thang trời đang ngày càng suy yếu, phỏng chừng nó sẽ sụp đổ trong tương lai gần. Lần này từ biệt cũng không biết khi nào thì gặp lại.”

Bạch Sơ Vân nắm lấy tay ông, lo lắng hỏi: “Không còn cách nào sao ạ? Nếu như thang trời không còn thì về sau chúng ta liên lạc với nhau bằng cách nào? Người ở song tầng cũng không thể phi thăng được nữa.”

Quan Khưu Thủy vỗ vài cái lên tay y, an ủi: “Ngươi đừng quá lo lắng, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng. Hiện tại, việc dưới song tầng cũng chỉ có thể giao lại cho người trẻ tuổi các ngươi thôi.”

Bỗng, ông đưa tay lên miệng “suỵt” một tiếng, ý bảo y nói khẽ: “Trưởng bối dưới này có bị đồng hóa hay chưa bọn ta cũng không rõ. Trong túi trữ vật có một danh sách, bên trên là tên những hậu bối của trưởng bối và bằng hữu của ta, các ngươi có thể liên hợp với bọn họ. Những nhiệm vụ cao tầng giao phó ta cũng có nói rõ trong này. Ngươi đã chết một lần, nhất định phải tính toán cẩn thận, an nguy của bản thân là quan trọng nhất.”

Bạch Sơ Vân nói ra suy nghĩ trong lòng: “Chu Phong cũng tham gia sao ạ?”

Quan Khưu Thủy nhìn y, gật đầu.

Bạch Sơ Vân lập tức đứng lên, ra sức phản đối: “Nhưng không phải trên tờ giấy kia nói Chu Phong đã nhập ma sao? Người không suy nghĩ tới việc hắn là nội gián à?”

Quan Khưu Thủy nhìn kỹ sắc mặt của y, răn dạy: “Không phải quan hệ của các ngươi rất tốt à? Từ khi nào mà ngươi có thành kiến với hắn thế? Trên tờ giấy kia viết chưa chắc đã là sự thật, ta đưa ngươi tờ giấy để ngươi nhìn rõ tình hình, chứ không phải nắm đầu lưỡi câu.”

Sắc mặt Bạch Sơ Vân trầm xuống, y mím môi không nói nữa.

Quan Khưu Thủy đưa cho y một tấm lệnh bài, dặn dò nói: “Ngươi cất kỹ cái này vào đi, ta cũng không biết nó có tác dụng hay không nữa.”

Bạch Sơ Vân cầm tấm lệnh bài lên quan sát kỹ lưỡng, giống như muốn nhìn ra điểm kỳ diệu của nó. Quan Khưu Thủy nhấp một ngụm trà, cười nói: “Cái đó chỉ là công cụ liên lạc thôi. Khi thang trời sụp đổ, nếu may mắn thì ngươi có thể dùng cái này để liên lạc với ta.”

Bạch Sơ Vân ngẩng đầu lên nhìn ông, chầm chậm hỏi: “Sư tôn, có cách nào để chữa trị thang trời không?

Ông ấy mỉm cười, đưa tay lên xoa đầu y, dịu dàng nói: “Ta cũng không biết nữa. Ngươi là người thân duy nhất của ta, ta chỉ muốn ngươi bình an.”

Bạch Sơ Vân đứng lên ôm chầm lấy ông, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Con cũng vậy. Lần từ biệt này không biết đến khi nào mới gặp lại. Sư tôn bảo trọng.”

Quan Khưu Thủy vỗ lưng y, an ủi: “Ừm, bảo trọng.”