Thấy Bạch Sơ Vân vẫn đang lưỡng lự, Chu Phong bèn lên tiếng trước: “Kiếp trước, con phát hiện trong tông môn và bách gia có nội gián của ma nhân. Đằng sau lần bạo động này, cùng với sắc lệnh vừa được ban xuống là một âm mưu vô cùng lớn. Trên cao tầng cũng có nội gián. Khi con xâm nhập vào nội bội của bọn chúng thì biết được.”
Duật Hàn thúc dục: “Mọi chuyện cũng đã qua rồi, ngươi không cần phải e sợ, cứ nói tiếp đi.”
Chu Phong chầm chậm kể lại.
Kiếp trước, khi hắn xâm nhập vào nội bội của ma nhân thì biết được ma tôn thật ra đã thoát ra từ lâu, tới tận khi trận chiến lên tới đỉnh điểm thì tin tức vẫn chưa lộ ra ngoài.
Trong khi tiên tu đang hò reo, ăn mừng chiến thắng thì ma tôn và thuộc hạ thân cận đã phi thăng lên thượng tầng từ lâu. Khi tin tức truyền tới tai hắn, cũng là lúc hắn cách cái chết ngày càng gần.
Không những vậy, đám ma nhân kia còn có bí pháp rất cổ quái. Bí pháp kia tựa hồ cần một lượng lớn máu và nội đan của tiên tu, linh thú cấp cao để duy trì. Đồng thời, một khi tiên tu tiếp xúc trong một thời gian dài thì cũng sẽ bị đồng hóa, tệ hơn là sẽ trở nên điên loạn, hồn phi phách tán.
Sau khi Chu Phong nói xong, Quan Khưu Thủy quay sang hỏi Bạch Sơ Vân: “Còn ngươi thì sao? Những gì ngươi biết được có giống hắn không?”
So với những gì Chu Phong nói, những gì y biết được vô cùng ít. Ngoài việc trong tông môn và bách gia có nội gián ra thì y không biết được điều gì cả.
Bạch Sơ Vân lắc đầu, không nói được lời nào.
Lát sau, y cẩn thận lên tiếng: “Sư tôn, con có thể hỏi người vài việc được không?”
Quan Khưu Thủy nói: “Ngươi nói đi.”
Bạch Sơ Vân đưa miếng ngọc bội ra trước mặt ông, hỏi: “Đệ tử muốn biết miếng ngọc bội này có công dụng gì, và cả việc con và Chu Phong trọng sinh.”
Quan Khưu Thủy nhấp một ngụm trà, chầm chậm nói: “Miếng ngọc bội của ngươi và Chu Phong là một cặp, có người bảo ta đưa nó cho hai người các ngươi.”
Thấy Bạch Sơ Vân mở miệng muốn hỏi tiếp ông liền giơ tay lên ngăn lại, ông nói: “Ngươi đừng hỏi ta thêm, ta chỉ biết hai miếng ngọc bội này là chìa khóa nhưng lại không biết nó dùng để mở cái gì. Còn có vật kia, cái đó là do ta nhặt được. Lúc đó ta cảm thấy bên trong có chứa thần lực không nhỏ nên mới đưa cho ngươi để phòng thân, việc các ngươi trọng sinh ta thật sự không nghĩ tới.”
Lát sau, ông đưa cho bọn họ hai tờ giấy bạc, một tờ giấy viết rằng: “Bạch Sơ Vân đã chết.”
Tờ kia lại viết rằng: “Chu Phong đã nhập ma.”
Bạch Sơ Vân nhìn tờ giấy trên tay mình ngẩn người một lúc, suy nghĩ miên man: Sư tôn có lẽ đã biết y trọng sinh từ lâu, nhưng điều sư tôn không ngờ tới là công dụng của vật kia.
Tờ giấy bạc nằm trong tay Chu Phong đã sớm bị hắn vo nát. Hắn không ngờ âm mưu phía sau lại lớn như vậy, đối tượng bị nhắm trúng lại là hai người bọn họ. Điều hắn lo lắng nhất là thế lực đứng sau lần bạo động lần này, bọn họ giống như đang đi trên tảng băng trôi vậy. Càng không biết được người giúp hai người họ trọng sinh là phe ta hay phe địch, là thiện hay ác.
“Ta biết hai người các ngươi đang lo lắng việc gì. Yên tâm đi, việc các ngươi trọng sinh cao tầng vẫn chưa biết được.” Thái độ Duật Hàn vẫn bình thản, ung dung nói.
Chu Phong ngẩng đầu lên, hỏi: “Vậy chuyện này chỉ có sư tôn và tam trưởng lão biết ạ?”
Duật Hàn phất tay kéo hai cái ghế lại, cười nói: “Người nhà cả mà, đều ngồi xuống cả đi.”
Quan Khưu Thủy nói: “Lần trước ta quay về Thượng Tầng để họp khẩn về biến cố xảy ra dưới này mà thôi. Còn về việc các ngươi trọng sinh ta vẫn chưa nói gì cả. Nhưng việc này…”
Ông ấy thở dài, nói tiếp: “Ta cũng không rõ nữa. Bàn cờ này ai là người chơi cờ, ai là quân cờ cũng chưa biết được. Hôm nay ta và tứ trưởng lão về đây để phó thác trách nhiệm lại cho các ngươi.”
Bạch Sơ Vân khó hiểu, hỏi lại: “Sư tôn người nói vậy là sao ạ?”
Quan Khưu Thủy và Duật Hàn nhìn nhau, gật đầu ra hiệu.
Sau đó, Quan Khưu Thủy nói với Bạch Sơ Vân: “Ngươi đi theo ta.”
Hai người họ cùng nhau đi ra ngoài, trong phòng lúc này chỉ còn lại sư đồ Duật Hàn. Ông bước qua đứng bên cạnh Chu Phong, cười nói: “Ngươi đứng lên ta xem nào.”
Chu Phong nhanh chóng đứng lên, im lặng nhìn vị sư tôn này của mình. Cũng đã lâu rồi bọn họ không đứng gần với nhau, mặt đối mặt như vậy.
Duật Hàn đặt hai tay lên hai vai hắn, nhìn hắn một lát rồi buông tay ra. Ông thở dài nói: “Trong các đệ tử, ngươi là đại sư huynh, cũng là đệ tử mà ta tự hào nhất. Sau khi ta phi thăng, ta biết trên vai ngươi gánh vác nhiều trách nhiệm, vừa tu luyện vừa chăm nom chúng sư đệ, sư muội. Ngươi vất vả, ta biết. Nhưng Chu Phong à…”
Ông ấy nói lời thấm thía: “Biến cố hiện tại không nhỏ, không còn là việc vặt vãnh trong tông môn nữa. Nó liên quan tới trăm ngàn sinh linh ngoài kia. Trách nhiệm của ngươi phi thường lớn.”
Chu Phong ôm quyền nói: “Đệ tử biết rõ tình hình hình hiện tại, Chu Phong sẽ dốc lòng vì sự tồn vong của song tầng. Xin sư tôn đừng quá lo lắng!”
Duật Hàn nghiêm túc nói: “Ngươi biết bản thân nên làm gì không? Người từng trải qua sống chết sẽ rất hèn mọn, yêu quý sinh mạng của bản thân. Ta không nghĩ rằng, ngươi là người như vậy.”
Chu Phong trầm ngâm hồi lâu sau cũng không biết nên nói gì mới phải, đứng trước câu hỏi này hắn chỉ có thể im lặng.
Duật Hàn lại nói tiếp: “Chắc ngươi cũng đoán được kẻ sau màn không đơn giản. Ta không hy vọng ngươi sẽ giải cứu thể giới, chỉ hy vọng ngươi đưa song tầng quay về sự bình yên vốn có của nó. Thời gian bọn ta ở lại đây không còn nhiều nữa, việc dưới này chỉ có thể dựa vào mấy người các ngươi.”
Chu Phong hỏi: “Chỉ dựa vào đệ tử và Bạch Sơ Vân thôi sao?”
Duật Hàn thẳng tay gõ cây quạt lên đầu hắn một cái, nói: “Ngươi ngốc thật à? Hai người các ngươi như hai con dế á, làm được tích sự gì.”
Nói xong, ông đưa hắn một cái túi trữ vật và một tấm lệnh bài, dặn dò: “Trong túi trữ vật này là quà của các trưởng bối trên Thượng Tầng tặng ngươi. Cất cho kỹ vào.”
Chu Phong nhìn tấm lệnh bài trên tay mình, nhỏ giọng hỏi: “Còn tấm lệnh bài này thì sao ạ?”
Duật Hàn giải thích: “Vì không biết được khi thang trời biến mất hoàn toàn, còn có thể liên lạc với các ngươi hay không, nên cao tầng đã dùng bí pháp đặc biệt để tạo ra tấm lệnh bài này. Khi có chuyện nguy hiểm hay chuyện cấp bách thì ngươi dùng đến cái này.”
Chu Phong nghi hoặc nhìn ông, hỏi lại: “Cái này chắc chắn có thể liên lạc với cao tầng đúng không?”
Duật Hàn lãng tránh ánh mắt của hắn, nửa thật nửa đùa nói: “Hên xui thôi. Ta cũng chưa dùng thử bao giờ mà. Ai mà biết được chứ.”
Ta biết ngay người sẽ nói vậy mà, có đỡ hơn không đi. Chu Phong bất lực ngồi xuống ghế, lắc đầu, thở dài.