Bạch Sơ Vân cũng không trông mong Chu Phong sẽ kiếm ngọc bội về cho mình. Sau khi hắn rời đi, y vẫn đi loay hoay khắp nơi để tìm kiếm. Nhưng lùng sục khắp nơi suốt mấy canh giờ y vẫn không tìm thấy.
Khi mặt trời xuống núi, Bạch Sơ Vân quay lại nơi lúc trước hai người tách nhau ra. Đợi rồi lại đợi, đến khi mặt trăng lên cao thì Chu Phong mới nghiên ngã lảo đảo quay về.
“Ngươi chết dẫm ở đâu từ trưa tới giờ vậy?” Bạch Sơ Vân vừa nhìn thấy hắn đã cảm thấy khó chịu, lên giọng chất vấn.
Chu Phong chống cây gậy đi tới cạnh y, ánh lửa héo hắt chiếu lên khuôn mặt có chút xám xịt kia. Hắn chìa miếng ngọc bội ra đưa cho y: “Miếng ngọc của ngươi.”
Bạch Sơ Vân có chút bất ngờ, y thật sự không ngờ rằng hắn sẽ đi tìm miếng ngọc bội cho y, càng không nghĩ rằng hắn sẽ tìm thấy miếng ngọc bội này.
Y hơi do dự một lúc, mắt thấy hắn muốn cất miếng ngọc bội lại thì mới đưa tay lên đoạt lấy, gượng gạo nói: “Cảm ơn.”
Chu Phong ngồi phịch xuống trước mặt y, mờ mịt cầm ống nước bên cạnh lên rồi uống ừng ực. Khi ống nước kia gần cạn thì hắn mới bỏ xuống.
Đống lửa cháy ngày càng to, không có ai mở miệng nói thêm điều gì cả. Cho tới khi đống lửa gần tàn, y bèn thảy thêm vài cành cây khô vào, đống lửa kia lại bừng sáng lên một lần nữa.
Một lúc lâu sau, Bạch Sơ Vân vốn định nói gì đó, nhưng khi y ngẩng đầu lên thì nhìn thấy hắn đã ngủ say từ bao giờ.
***
Ba ngày sau, tại biệt viện của Quan Khưu Thủy.
“Mấy cái đứa này làm gì mà lâu vậy không biết.” Quan Khưu Thủy lo lắng đi qua đi lại, ông đã chờ đợi hơn một tuần nay vẫn chưa thấy người ở đâu, ruột gan lúc này nóng hết cả lên.
Duật Hàn bên này vẫn đang thảnh thơi nhâm nhi chung trà, từ tốn nói: “Bây giờ ngươi có lo lắng hơn nữa cũng vô dụng thôi. Cũng không thể lập tức mang bọn họ về đây được.”
Nhìn thấy Quan Khưu Thủy bên đây giơ tay lên muốn đánh người trút giận thì ông ta đã nhanh chóng lách người tránh thoát.
Duật Hàn cười hề hề nói: “Sư huynh à, ngươi lớn tới chừng này rồi đừng chơi trò giận cá chém thớt như vậy chứ.”
Quan Khưu Thủy căm giận bỏ tay xuống, hậm hừ nói: “Ngươi bớt nói vài câu thì hơn.”
Lát sau, Duật Hàn đi lên khoác vai Quan Khưu Thủy, nói nửa thật nửa đùa: “Tức giận sẽ mau già. Bây giờ chúng ta cũng đã lớn tuổi rồi, phải có phong thái của cao nhân chứ đúng không? Thấy ngươi lo lắng như vậy ta cũng không đành lòng.”
Quan Khưu Thủy hất tay ông ta ra, nói: “Nói tiếng người đi.”
Duật Hàn vừa chỉ tay về phía trước vừa nói: “Không phải bọn họ đã về tới rồi sao. Chẳng qua thời gian có chút lâu mà thôi. Người trẻ tuổi mà.”
Quan Khưu Thủy nhìn theo hướng Duật Hàn chỉ, liền nhìn thấy bóng dáng của Bạch Sơ Vân và Chu Phong ở đằng xa. Ông vừa vui vừa giận, ngay lập tức truyền âm qua: “Nghiệt đồ! Còn không mau cút vào đây!”
Lời truyền âm vừa dứt, vừa chớp mắt một cái hai người kia đã xuất hiện ngay trước mặt bọn họ.
Bạch Sơ Vân vừa quỳ gối, vừa ôm quyền nói: “Sư tôn, đệ tử biết sai ạ.”
Quan Khưu Thủy tức giận cả người phát run, chất vấn: “Ngươi biết sai? Ta thấy ngươi căn bản là không biết gì cả. Tuổi trẻ bồng bột, không phải trước khi đi ta đã dặn ngươi ở lại đây chờ ta à?”
Bạch Sơ Vân ấp úng nói: “Con… Con lúc đó còn đang mê man, nên không phân biệt được phân phó của người là thật hay giả.”
Đương lúc Quan Khưu Thủy còn muốn gầy la tiếp thì Duật Hàn lên tiếng ngắt lời: “Sư huynh à, ngươi bình tĩnh lại đi. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”
Chu Phong mờ mịt hỏi: “Ý của người là sao ạ?”
Duật Hàn cầm cây quạt gõ lên đầu hắn một cái, thở dài nói: “Không biết thì dựa cột mà nghe.”
Sau đó, Duật Hàn quay sang đỡ Bạch Sơ Vân đứng lên.
Quan Khưu Thủy liếc mắt nhìn Chu Phong một cái, vừa quay người đi vào bên trong vừa nói vọng ra: “Các ngươi vào đây rồi nói đi.”
“Sư điệt, ngươi là người trọng sinh à?” Duật Hàn nhìn Bạch Sơ Vân với vẻ ngờ vực.
Bạch Sơ Vân gật đầu, đáp: “Dạ phải.”
Nhận được câu trả lời ông cũng không bất ngờ, vì khi Quan Khưu Thủy đưa vật kia cho y thì kết quả này ông đã sớm đoán được.
Duật Hàn lại hỏi: “Kiếp trước, ngươi chết như thế nào?”
Một mũi tên trúng hai con nhạn, ông vừa hỏi xong thì Bạch Sơ Vân và Chu Phong liền cứng đơ hết cả người. Y mở miệng, khép miệng cũng không nói được lời nào.
“Sư tôn, người có thể hỏi một câu khác không?” Chu Phong gượng gạo nói.
Duật Hàn ngờ vực nhìn hắn, hỏi lại: “Ngươi cũng là người trọng sinh à?”
Chu Phong không ngần ngại gật đầu lia lịa.
“Đúng là trò giỏi hơn thầy.” Quan Khưu Thủy ném ánh mắt sắt lẽm về phía hai sư tôn kia, châm chọc nói: “Sơ Vân vậy mà bị ngươi hại chết. Ngươi chết thì cũng thôi đi, còn bắt hắn theo bồi táng.”
Chu Phong và Bạch Sơ Vân đứng đối diện nhau, mắt bọn họ nhìn nhau đầy ẩn ý. Nhìn thấy sắc mặt Quan Khưu Thủy càng lúc càng tối, hắn nhanh lẹ quỳ xuống trước mặt ông, mấp máy môi hồi lâu cũng không nói được lời nào.
Cõi lòng Chu Phong hắn tan nát, oan không nói nên lời. Mặc dù cái chết của Bạch Sơ Vân hắn cũng có một phần lỗi lầm, nhưng hắn chỉ gián tiếp hại chết hại chết y. Càng đừng nói tới việc hắn bắt y bồi táng, vì rõ ràng người đi trước là Bạch Sơ Vân, thời gian tử vong của bọn họ cũng cách xa nhau.
Sư tôn nhà người ta mở miệng đều là bênh vực cho đệ tử, hắn cũng không hiểu vì sao sư tôn nhà mình lại lặng im chẳng nói lời nào.
Hắn suy nghĩ như vậy, nhưng không biết được rằng Duật Hàn cũng thấp hơn Quan Khưu Thủy từ bối phận cho tới tu vi. Đứng trước vị sư huynh như lang, như hổ này ông ta cũng chỉ có thể chịu thiệt, nép mình sang một bên.
Mắt thấy không khí ngày càng căng thẳng, Duật Hàn mới lên tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay bây giờ chúng ta vào việc chính luôn đi, tránh đêm dài lắm mộng.”
Nói xong, Duật Hàn nháy mắt ra hiệu cho Chu Phong, ý bảo hắn đứng lên.
“Kiếp trước các ngươi đã nhìn thấy những gì, kể đơn giản lại cho bọn ta nghe đi.” Dừng một lát, Quan Khưu Thủy lại nói tiếp: “Kể những chuyện trọng tâm liên quan tới ma nhân là được rồi.”