Chương 17: Miếng ngọc bội của Bạch Sơ Vân

“Ngươi rốt cuộc đang tìm cái gì vậy? Không thể nói cho ta biết sao?” Chu Phong đi theo Bạch Sơ Vân hơn nửa ngày trời, nhìn y lùng sục khắp nơi cũng không có kết quả, cuối cùng không kiềm lòng được bèn lên tiếng hỏi.

Bạch Sơ Vân phủ bụi trên quần áo xuống, cay nghiệt nói: “Ngươi quên thật hay đang giả ngu vậy?”

Chu Phong nghe như sét đánh ngang tai, ngỡ ngàng nhìn y. Hắn chỉ tay về phía y, uất nghẹn tới mức nói không rõ ràng: “Rõ ràng ngươi… Làm sao mà ta biết ngươi đang tìm cái gì chứ? Bạch Sơ Vân… Ngươi đừng có mà vô lý!”

Hai mắt Bạch Sơ Vân bỗng ngấn lệ, nhưng ngữ khí y cũng không vì vậy mà suy yếu. Y vốn không muốn có thêm bất cứ liên quan gì đến hắn nữa, càng không muốn nhớ lại từng hồi ức đau thương kia.

Sống lại một lần này, y chỉ muốn bình yên sống sót qua lần sát phạt này cùng với sư tôn của mình. Nhưng ông trời vẫn rất thích trêu ngươi, cho dù y có muốn không liên quan đến hắn thì cũng không được.

Bạch Sơ Vân thả lỏng nắm tay đang siết chặt của mình ra, chầm chậm kể lại: “Khoảng năm năm trước, sư tôn ta có tặng ta một miếng ngọc bội. Nhưng ta đã vô tình làm mất ở đây.”

Chu Phong trầm ngâm hồi lâu, cố gắng xâu chuỗi lại những thứ liên quan tới miếng ngọc bội kia. Bạch Sơ Vân cũng không vội tìm kiếm nữa, nhẫn nại chờ đợi câu trả lời của hắn.

Ít phút sau, Chu Phong đi tới trước mặt y, giơ một miếng ngọc bội ra, thấp giọng hỏi: “Có phải cái này không?”

Miếng ngọc bội trên tay hắn chạm khắc hình phượng hoàng đang bay lên trời, hoa văn chạm khắc vô cùng tinh xảo. Bạch Sơ Vân liếc mắt liền biết không phải, y nói: “Không phải cái này. Phượng hoàng của ta nằm ngược hướng với cái của ngươi.”

Chu Phong nhanh chóng hỏi lại: “Cái này quan trọng lắm à? Ngươi có thể tìm sau không? Bây giờ chuyện cấp bách nhất là phải quay về tông môn.”

Bạch Sơ Vân vẫn giữ thái độ kiên quyết, dõng dạc nói: “Lúc sư tôn đưa vật này cho ta có dặn, vật này rất quan trọng phải cất kỹ, nếu như bây giờ ta không tìm về được thì sẽ rất phiền phức.”

Lá cây đung đưa xào xạc, mặt trời dần ngả về tây. Chu Phong thở dài nói: “Được rồi, ta biết miếng ngọc bội của ngươi ở đâu. Giờ ngươi ở đây đợi ta, ta sẽ đi tìm về cho ngươi.”

Bạch Sơ Vân khó tin nhìn hắn, dựa theo ký ức kiếp trước, Chu Phong không có khả năng sẽ biết tung tích của miếng ngọc bội kia. Lúc y nhận ra vật sư tôn tặng khi xưa quan trọng tới nhường nào thì cũng đã muộn. May mắn rằng, khi y quay về chỗ này tìm thì nó vẫn chưa rơi vào tay người khác.

Nếu như phán đoán của y không sai, miếng ngọc bội kia chắc hẳn chỉ nằm đâu đó ở quanh đây.

“Ta biết ngươi sẽ không tin ta, nhưng giờ phút này ta không có khả năng lừa ngươi đúng chứ?” Chu Phong cố gắng thuyết phục.

Hắn vừa dứt câu thì y đã không ngần ngại tạt cho hắn một xô nước lạnh: “Ta không tin ngươi. Tại sao ta phải tin một tên phản đồ kia chứ?”

Chu Phong uể oải nói: “Ngươi tin hay không thì tùy ngươi. Ta đã quá mệt mỏi rồi. Bây giờ ta đi tìm nó về cho ngươi. Không muốn rước họa vào thân thì đứng yên ở đây đợi ta.”

Hắn nói xong liền quay người bước đi.

***

Cách thành Bình Dương mười dặm đường là một ngọn núi hẻo lánh, trước khi ma tộc bạo động thì nơi đây rất ít người lui tới. Mấy tháng gần đây, ngọn núi này đã bị Hắc Điêu – một ma nhân chiếm đóng.

Vì địa hình nơi đây dễ thủ khó công, xung quanh đều là núi rừng hoang vu nên Hắc Điêu dễ dàng mở rộng thế lực. Hiện tại, thế lực của gã ta chưa quá lớn, cũng chưa có tiên môn chú ý sự quỷ dị của nơi này.

Nhưng kiếp trước, khoảng hai năm sau kể từ sắc lệnh ban xuống, thành Bình Dương và ba thành trấn lân cận đều đã bị Hắc Điêu chiếm đóng. Trong thành, ngoài thành khói bay mịt mù, ngày đêm lẫn lộn, quạ bay đầy trời.

Chu Phong lần theo ký ức còn sót lại của mình, cẩn thận tiếp cận hang ổ của Hắc Điêu. Phía trước mặt hắn lúc này là hang động cao hơn ba mét, chướng khí mù mịt.

Bất chợt, có tiếng nói vang lên. Chu Phong nhanh lẹ trốn vào một bụi rậm.

“Dạo này đám tiên tu kia hung tợn hơn hẳn.” Một tên lâu la lên tiếng.

“Hừm, ta không có sợ bọn đấy đâu. Tới một tên, ta ăn một tên. Tới hai tên, ta ăn một đôi.” Một tên lâu la khác hung tợn nói.

“Ngươi nói thì hay lắm. Sao ngươi không ra ngoài bắt vài tên về đây?” Một tên khác nói với giọng đầy khıêυ khí©h.

“Ta mới không thèm đi. Còn phải chờ lệnh của đại vương.” Tên kia dõng dạc đáp.

“…”

Mắt thấy đám lâu la kia đã đi vào trong, Chu Phong vén tán cây sang một bên, vừa cất bước chân lên để rón rén đi vào thì phía sau vang lên tiếng nói bất chợt.

“Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại ở đây?”

Nguy rồi, là Hắc Điêu!