“A, Bạch sư huynh!” Huyền Túc bỗng đẩy cửa bước vào, hồn nhiên đi tới trước mặt Bạch Sơ Vân.
Hắn không hề nhận ra bầu không khí căng thẳng hiện tại, vẫn tiếp tục nói: “Đệ tìm huynh cực khổ lắm đó. Bây giờ huynh với đại sư huynh mau về tông môn đi. Sư tôn ta và tam trưởng lão đang tìm huynh đấy.”
Bạch Sơ Vân cố gắng bình tĩnh lại, khô khốc hỏi: “Ngài ấy tìm ta có việc gì à?”
Huyền Túc quay sang nhìn Chu Phong, suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Cái này đệ cũng không rõ nữa. Sư tôn đệ chỉ bảo đệ đi tìm đại sư huynh, sau đó nói huynh ấy đưa Bạch sư huynh về.”
“Đưa ta về?” Bạch Sơ Vân hừ lạnh một tiếng, hậm hừ nói: “Sư đồ các ngươi cũng lạ lùng nhỉ? Ta cũng đâu phải phản đồ đâu cơ chứ.”
“Ngươi nói như vậy là có ý gì?” Chu Phong nhăn chặt mày lại, lên tiếng chất vấn.
Y cũng không có nhìn hắn, ngữ điệu có chút mỉa mai: “Ngươi thấy khó chịu à? Ta cũng đâu có nói sai.”
Chu Phong siết chặt tay lại, l*иg ngực hắn cũng phập phồng lên xuống vì tức giận, nhưng hắn cũng chỉ quay mặt đi mà không phản bác một lời nào.
Mặc Duệ Vũ ngó đầu vào xem, chần chừ chốc lát sau mới đi vào phòng. Gã cười xòa lấy lệ, lên tiếng giảng hòa: “Hai vị tiên trưởng à, ta không biết trước kia hai người đã xảy ra hiềm khích hay hiểu lầm gì đó, mấy cái đó ta cũng không quan tâm lắm. Nhưng tình hình nước sôi lửa bỏng hiện tại hai người cũng nên lấy đại cục làm trọng chứ?”
Bạch Sơ Vân trừng mắt nhìn Mặc Duệ Vũ, không ngần ngại đạp hắn một cái, trách mắng: “Ngươi còn dám nói nữa à? Không phải trước kia ngươi đã hứa không qua lại với tên này sao? Ngươi bội ước!”
Mặc Duệ Vũ bị mắng ê hết cả mặt, đang không biết nên làm thế nào mới phải, vừa nhìn thấy Huyền Túc bên cạnh trong đầu gã liền xẹt qua một suy nghĩ mới.
Gã đứng nghiêm chỉnh lại, chỉnh lại vạt áo, tằng hắng một cái, bắt đầu nghiêm giọng: “Kế hoạch trước kia chúng ta bàn bạc, ta nghĩ chúng ta nên tạm gác sang một bên.”
“Ý của ngươi là sao?” Bạch Sơ Vân hỏi lại.
Lúc này, trừ Trịnh Khiêm đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường thì sự chú ý của mọi người đều đang tập trung về phía của Mặc Duệ Vũ.
Gã đi tới bên bàn rồi ngồi xuống, trầm ngâm một lát rồi mới nói tiếp: “Ta cảm thấy trong lần sát phạt này còn có âm mưu lớn hơn. Hiện tại, với sức lực của mấy người chúng ta hoàn toàn không đủ. Ta dự định quay về tông môn để báo cáo tình hình hiện tại cho cao tầng.”
Rồi gã quay sang nhìn Chu Phong và Bạch Sơ Vân, nói lời thấm thía: “Hơn nữa, không phải trưởng lão của các ngươi đang tìm các ngươi sao.”
Qua hồi lâu, Bạch Sơ Vân cũng đã bình tĩnh lại đôi chút. Y nói: “Vậy còn Trịnh Khiêm thì sao? Mặc dù nơi này tương đối an toàn, nhưng cũng không thể để hắn ở đây một mình được.”
Chu Phong nhìn qua Trịnh Khiêm đang bất tỉnh, bỗng quay sang nói với Huyền Túc: “Hiện tại ở Hạ Tầng cũng không còn an toàn như trước, ngươi hạn chế đi lại đi.”
“Đệ đi theo đại sư huynh không phải là an toàn rồi sao.” Huyền Túc vẫn vô tư đáp lời, mà không biết hắn đợi chính là câu này.
Chu Phong chính khí lẫm liệt nói: “Hiện tại ta phải quay về tông môn, sự tình cấp bách nên không thể mang theo ngươi được. Hay tạm thời ngươi ở lại đây đi, sẵn tiện giúp ta chăm sóc Trịnh công tử.”
Bạch Sơ Vân nghe hắn diễn một màn này cũng không có biểu cảm gì, nhưng Mặc Duệ Vũ lại vô cùng ngỡ ngàng, gã không ngờ một người “chính nhân quân tử” như Chu Phong lại là một tên lừa gạt chuyên nghiệp.
***
Cách thành Bình Dương mười dặm đường về phía tây nam.
“Ta nói ngươi không nghe sao! Bây giờ chúng ta phải lập tức quay về.” Chu Phong vừa kéo tay Bạch Sơ Vân vừa nói.
Bạch Sơ Vân dứt khoát đẩy hắn ra, tức giận nói: “Ngươi gấp như vậy làm gì? Nếu như ngươi muốn thì tự mình quay về đi. Mặc kệ ta!”
Chu Phong nhắm hai mắt lại để lấy lại bình tĩnh, lát sau mới kiên nhẫn nói: “Chỗ này là địa bàn của ma nhân, nếu như đi vào sâu hơn nữa thì sẽ bị phát hiện đó, ngươi không biết à?”
Bạch Sơ Vân lười so đo với hắn, y lách mình đi vào sâu trong rừng. Cước bộ của y càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc đã bỏ xa Chu Phong.
Ta nhớ rõ vật đó chỉ nằm đâu đó quanh đây, nhất định phải tìm được trước khi mặt trời lặn. Y nghĩ rồi đảo quanh hết mấy gốc cây một lượt, lại đi vòng quanh vách đá mấy bận như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Chu Phong biết hiện tại lời nói bản thân không còn giá trị đối với Bạch Sơ Vân, cho dù hắn có đưa ra bao nhiêu lý do đi chăng nữa, muốn y nghe theo hắn là việc không thể nào.
Không thể lây chuyển được Bạch Sơ Vân, nên hắn cũng chỉ có thể lẳng lặng đi ở phía sau y, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh.
Dựa theo ký ức kiếp trước, hắn biết nơi đây là địa bàn của Hắc Điêu – một tên ma nhân khát máu. Trước kia, hắn vốn muốn lợi dụng tên này để moi thêm thông tin của ma tộc, nhưng tên kia là một tên cáo già, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài trì độn của mình. Vạn bất đắc dĩ hắn mới phải quy hàng Tu Nhan, từng bước đạt được sự tín nhiệm của gã ta, những tưởng mọi chuyện sẽ thuận lợi, nhưng thật không ngờ…
Chu Phong thở dài thường thượt, mang trên mình cái danh phản đồ nhiều năm như vậy, thế nhưng hắn đến cuối cùng vẫn không làm được tích sự gì.