“Chúng ta không đợi Mặc tiên hữu tới sao? Dù sao cũng đã hẹn trước với bọn họ rồi mà.” Trịnh Khiêm đi bên cạnh Bạch Sơ Vân, trực giác nói cho gã biết lần hành động này có nguy hiểm.
Bạch Sơ Vân vừa dò đường vừa nói: “Không cần đâu. Chúng ta chỉ cần xác nhận vị trí của Huyết Linh Trận là được, sau khi nhìn thấy thì lập tức rút lui.”
Lấy nhà chính Trịnh Gia làm trung tâm, hiện tại bọn họ đang ở dưới tầng hầm của Trịnh Gia. Tầng hầm này bình thường được dùng làm nơi cất trữ lương thực, binh khí, hoặc hàng hóa. Theo như lời Trịnh Khiêm nói thì nơi này từng xảy ra hỏa hoạn nên đã bị bỏ hoang từ lâu.
Hai người bọn họ rọi đèn đi vào nơi sâu nhất trong tầng hầm, đi tới ngõ cụt thì y mới quay sang hỏi gã: “Lúc trước ngươi nhìn thấy đám người kia từ chỗ này đi ra à?”
Trịnh Khiêm nói chắc như đinh đóng cột: “Ta chắc chắn. Hôm đó ta nghe đám người kia nói chuyện xong thì bí mật theo dõi, sau đó nhìn thấy bọn họ đi ra từ chỗ này.”
Gã hơi nhíu mày lại, tự trách bản thân quá yếu kém, không đủ bản lĩnh để đi vào.
Bạch Sơ Vân rọi đèn lên vách tường, y đưa tay lên cẩn thận kiểm tra từng nơi một. Nếu như nơi đây có trận pháp thì sẽ để lại khí tức hoặc dấu ấn đặc biệt nào đó. Y đảo quanh tầng hầm mấy lần, nhưng tìm mãi vẫn chưa tìm thấy trận pháp hay lối vào.
Trịnh Khiêm nhìn thấy y hết cau mày rồi lại thở dài, bèn cất tiếng hỏi: “Ngươi có phát hiện gì không?”
Bạch Sơ Vân lắc đầu nói: “Không có.”
Đang lúc bọn họ không biết làm gì thì tầng hầm đột nhiên rung chuyển dữ dội, từ một nơi nào đó ở sâu bên trong tầng hầm hé lộ ra ánh sáng.
Nguy rồi! Đám người đó đang ở đây.
Bạch Sơ Vân vừa thấy liền biết không xong, hai người họ còn chưa kịp chạy ra ngoài thì lối ra đã bị chặn lại. Đèn trên tay bọn họ cũng đã tắt ngúm.
“Đây không phải là Trịnh thiếu gia sao. Là hậu bối của ngươi kìa.”
Tầng hầm rất tối, Bạch Sơ Vân không thể nhìn rõ khuôn mặt của bọn họ. Y chỉ có thể phán đoán dựa vào hướng âm thanh phát ra. Người vừa nói có lẽ là một tên cáo già, tiếng của ông ta vừa cất lên đã làm y sởn hết gai ốc.
“Trịnh Khiêm? Ngươi ở đây làm gì?”
Trịnh Khiêm nắm chặt tay áo Bạch Sơ Vân, chân gã run lên cầm cập.
“Ta đang hỏi ngươi đấy. Không có miệng à?”
Khi người kia hỏi lại một lần nữa thì gã mới lắp bắp trả lời: “Ta… Ta xuống đây xem thử thôi. Vốn muốn chuyển vài lô hàng tới đây, nên ta mới xuống đây kiểm tra.”
“Ngươi cũng giỏi nhỉ. Sao ta không nghe nói nhỉ?”
Người kia vừa nói dứt câu thì đã xuất hiện trước mặt Trịnh Khiêm, dọa gã sợ tới mức ngồi bệt xuống đất, chân tay run rẩy càng dữ dội.
Bạch Sơ Vân nhận thấy nơi này trừ y với Trịnh Khiêm ra thì có ít nhất mười người khác, bọn họ muốn đối đầu trực diện với đám người này là điều không khả thi.
Lúc này cũng chỉ có thể nghĩ cách thoát khỏi nơi này, bảo toàn tính mạng trước rồi tính tiếp vậy.
Từng vào địa ngục, từng trải qua sinh tử, để có thể sống tốt ở kiếp này y đã chuẩn bị tương đối chu toàn. Tỷ như bùa hộ mệnh, bản lĩnh chạy thoát thân nhất định phải có.
Bạch Sơ Vân cảm nhận được linh khí xung quanh đang ngưng trọng lại, nhân lúc đám người kia chưa tung ra đòn đánh phủ đầu thì y đã nhanh tay đánh ra mười tờ phù chú. Trong phút chốc, tầng hầm đã bị oanh tạc, khói bay mịt mù.
Chớp lấy thời cơ, y túm lấy cổ áo Trịnh Khiêm rồi phi nhanh ra ngoài. Vừa ra ngoài y đã ngự kiếm bay về phía nhà đấu giá Bá Bảo.
Đến trước cửa phòng của nhóm Chu Phong, y trực tiếp đẩy cửa bước vào.
“Các ngươi không bị làm sao chứ? Giữa đường bị ma nhân tập kích à?” Mặc Duệ Vũ đi qua đỡ Trịnh Khiêm lên giường ngồi.
Bạch Sơ Vân điều tức lại hồi lâu, sau đó mới quay sang nói với Mặc Duệ Vũ: “Bọn ta mới từ Trịnh Gia Trang qua đây. Bên đấy hiện tại không an toàn.”
“Không phải đã hẹn từ trước sẽ tập hợp ở đây rồi mới hành động hay sao. Ngươi xốc nổi như vậy làm gì? Không muốn sống nữa à?” Chu Phong bất chợt lên tiếng, việc y tự ý hành động làm hắn vô cùng bất mãn, cũng vô cùng khó chịu. Nhưng dường như hắn đã quên mất thân phận của bản thân hiện tại.
Hắn vừa nói dứt câu thì y đã quay ngoắt sang nhìn hắn chầm chầm, lại đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Mặc Duệ Vũ. Từ biểu hiện của gã hiện tại, y biết bản thân đã bị người ta bán đứng.
Chu Phong không để ý điều khác thường của Bạch Sơ Vân và Mặc Duệ Vũ, tiếp tục đi tới trước mặt Bạch Sơ Vân, lên giọng quở trách: “Nè! Ta đang nói ngươi đó. Ngươi nghe không hiểu à? Ngươi có biết người làm như vậy…”
Hắn chưa nói hết câu thì đã bị y lên tiếng cắt ngang.
“Chu Phong!” Bạch Sơ Vân siết chặt nắm tay, nghiến răng nói: “Ngươi tại sao lại ở đây? Ta với ngươi thân lắm à?”
Nói rồi y quay sang liếc Mặc Duệ Vũ một cái, sau đó quay sang nói với hắn: “Ngươi khôn hồn thì cút xéo khỏi mắt của ta. Ta nhìn ngươi vô cùng chướng mắt.”
Chu Phong lúc này mới ngớ người, nhớ tới việc bản thân vẫn chưa dịch dung. Hắn đang muốn cầu cứu Mặc Duệ Vũ, nhưng khi hắn vừa quay sang thì đã không thấy người ở đâu nữa.
Không khí trong phòng vô cùng nặng nề. Trái ngược với tâm trạng áy náy, quẫn bách của hắn, giờ phút này y chỉ muốn hắn lập tức biến mất khỏi tầm mắt của mình. Vì khi nhìn thấy hắn, máu nóng trong người y lại sôi lên, y hận không thể phanh thây, mổ bụng cái tên vừa phụ bạc vừa ngu dốt này ra thành ngàn mảnh, quăng cho chó ăn.