Bên trong căn phòng âm u và ẩm thấp này có một người đang bị trói đứng trên cây cột. Tiến lại gần hơn sẽ thấy da dẻ người kia xanh xao, tiều tụy, tóc tai rũ rượi, trên người chằng chịt nhiều vết thương khác nhau. Thoạt nhìn qua giống như một cái xác không hồn.
Cánh cửa “kẽo kẹt” mở ra, một nam tử hùng hổ đi vào, theo sau hắn là mấy thuộc hạ bất thiện. Hắn đi tới trước mặt người kia, chăm chú nhìn đường nét trên gương mặt đã trắng bệch, cất tiếng hỏi: “Ngươi thích ta hả?”
Người kia không có phản ứng gì, vẫn giữ nguyên tư thế cúi gục đầu xuống. Hắn vươn tay qua nắm cằm đối phương lên, hỏi lại: “Ngươi thích ta hả?”
Y nâng đôi mắt vô hồn lên nhìn hắn, im lặng không đáp. Hắn bỏ bàn tay đang nắm lấy cằm y ra, phất tay nói với thuộc hạ: “Mang thuốc lên đây!”
Một tên thuộc hạ cung kính mang bát thuốc đưa đến trước mặt hắn. Mắt hắn còn không thèm liếc đã nói: “Cho hắn uống!”
Tên thuộc hạ kia “Vâng” một tiếng rồi mang bát thuốc tới, tay trái bóp miệng, tay phải đổ thuốc, ép y uống hết bát thuốc đen ngòm kia.
Nhìn thấy bát thuốc đã được uống cạn, hắn lại hỏi: “Ngươi có thích ta không?”
Y mím chặt môi, không đáp lấy nửa lời, một hàng nước mắt bất giác lăn dài trên má. Biểu tình trên mặt hắn đã thay đổi, không còn kiên nhẫn nữa, lạnh lùng nói: “Cho hắn uống, uống tới khi nào chịu mở miệng thì thôi.”
Hơn bốn bát thuốc cứ như vậy mà uống xuống. Y cuối cùng cũng không chịu được nữa, giọng nói có chút khàn khàn: “Ngươi qua đây.”
Nghĩ rằng hắn không nghe rõ, y lại nói: “Ngươi qua đây, ta chỉ nói cho một mình ngươi nghe.”
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn y, tiến lại gần, im lặng lắng nghe. Lúc này, y đã như đèn cạn dầu, thều thào nói: “Nếu như có kiếp sau, ta sẽ không như vậy nữa. Ta… Khụ, khụ… Ta từ bỏ…”
Lời vừa nói xong thì người cũng không còn, cả căn phòng chỉ còn lại khoảng không lặng lẽ, cùng với dư âm vang vọng bên tai hắn. Nhiều năm sau, hắn có muốn nghe lại giọng nói này một lần nữa, đã là chuyện không thể nào.
***
Buổi sáng thường nhật ở Trùng Vi Tông, tia nắng ban mai xuyên qua khe cửa, chiếu lên người đang ngủ say trên giường. Chu Phong có chút khó chịu, dụi dụi mắt mấy lần mới miễn cưỡng ngồi dậy.
Đây là nơi nào? Sao ta lại ở đây?
Hắn nhìn quần áo của mình rồi bước xuống giường, lần lượt chạm tay lên mặt bàn, kệ sách. Vốn nghĩ rằng cấm thuật chỉ có trong cổ thư, hắn chưa từng nghĩ tới cấm thuật này tồn tại, lại chưa từng nghĩ tới bản thân lại có thể trùng sinh. Hắn vẫn nhớ rõ câu nói của người kia: “Nếu có một ngày ngươi cảm thấy tuyệt vọng, hãy bóp nát nó.”
Chu Phong kéo ghế, ngồi xuống, thở dài thường thượt. Vậy ra đây là cơ hội cuối cùng của mình à? Sống lại lần này, cũng không biết là tốt hay xấu.
Nhìn cảnh sắc núi non trước mắt này, hắn ước gì những chuyện xảy ra chỉ cơn ác mộng. Dạo trước, có một khoảng thời gian hắn hay nghĩ về Trùng Vi Tông. Nhập tông hơn mười tám năm, hắn đã sớm xem nơi đây là nhà. Biến cố tròng biến cố, trực tiếp đẩy hắn vào vực sâu vạn trượng.
Chu Phong rảo bước trên con đường quen thuộc, lại nhìn những gương mặt vừa lạ vừa quen lần lượt lướt qua người mình. Mỗi một đệ tử khi nhìn thấy hắn đều sẽ ôm quyền chào một tiếng: “Chu sư huynh.”
Nghe bọn họ nói hôm nay là ngày Chiến Vũ. Cũng lâu rồi mình không tham dự. Thật là hoài niệm!
Ngày Chiến Vũ là một trong những ngày hội lớn của tiên môn thế gia. Theo định kỳ mỗi năm một lần, các môn phái lớn sẽ luân phiên nhau chủ trì và tổ chức, ai cũng có thể tham dự.
Vào ngày này, mỗi môn phái sẽ cử ra những đệ tử tài hoa nhất của mình bước lên đài thi đấu. Bọn họ không những phải đánh thắng đối thủ mà còn phải trình diễn một tiết mục đặc sắc. Đây chính là quy tắc.
Tương truyền vào khoảng ba vạn năm về trước, khi hai tộc tiên - ma đại chiến, bên phía tiên tộc có một tiên nữ tên là Linh Vũ. Nàng trời sinh đã có dung mạo xinh đẹp, tu vi cao cường. Ở trận chiến cuối cùng, nàng đã múa một bài trước mặt tướng lĩnh ma tộc, khi vừa múa xong thì đầu tên kia cũng rơi xuống đất. Để tưởng nhớ nàng, tiên tộc đã đặt tên ngày này là Chiến Vũ.
Chu Phong lần theo trí nhớ kiếp trước của mình nhanh chóng đi xuyên qua hàng người, thuần thục bước vào hàng đệ tử thân truyền.
Trương Phục Anh bên cạnh chào hỏi: “Chu sư huynh đã lâu không gặp.”
Chu Phong khách sáo chào lại: “Trương sư đệ đã lâu không gặp.”
Trương Phục Anh lại hỏi: “Huynh năm nay vẫn không tham gia sao?”
Chu Phong cười nói: “Không phải ngươi cũng như vậy à.”
Trương Phục Anh lắc đầu, ngượng ngùng nói: “Năm nay sư tôn không cho ta tham gia.”
Chu Phong tỏ vẻ kinh ngạc: “Vì sao vậy?”
Trương Phục Anh thở dài đáp: “Ta cũng không rõ nữa. Ngài ấy cũng không có nói lý do.”
Chu Phong mơ hồ nhớ được lý do năm đó Trương Phục Anh không tham gia. Nghe nói sư tôn gã đã định sẵn cho gã mối hôn sự, mà vị tiên nữ này lại đăng ký tham gia Chiến Vũ. Chắc là sợ đồ đệ làm con gái nhà người ta bị thương cũng nên.
Chu Phong không mấy hứng thú với hội Chiến Vũ. Loại hình chiến đấu nhạt nhẽo, vô vị này hắn từ trước tới giờ chỉ đứng bên cạnh xem, chưa từng muốn tham gia góp vui.
Mặt trời lúc này cũng đã lên cao, trưởng lão đứng trên đài lại gọi thêm hai cái tên nữa.
“Trận kế tiếp, Thương Ngụy đấu với Bạch Sơ Vân!”
Bạch Sơ Vân?
Chu Phong hơi cau mày nhìn người thanh niên thân vận lam y thêu hoa dệt mây ở dưới đài. Trong lòng hắn rất rối, cũng không rõ tâm trạng hiện tại của bản thân. Cho tới bây giờ, hắn vẫn không hiểu vì sao sau khi người kia chết, bản thân hắn lại rơi vào muôn trùng xui xẻo, vận khí hạ không phanh. Trùng sinh lần nữa, sai lầm kiếp trước hắn sẽ không mắc phải.
Hai nam tử ở dưới lôi đài đối nghịch nhau từ khí chất cho tới công pháp. Một người thân vận hồng y nồng cháy như lửa, một người thân vận lam y hoa văn mây trôi như nhung. Một người cầm kiếm, một người ôm đàn.
Thương Ngụy bước lên phía trước ôm quyền nói: “Mong được chỉ giáo.”
Bạch Sơ Vân hơi cúi đầu đáp lễ: “Mong được chỉ giáo.”
Tay Thương Ngụy thủ ấn, miệng niệm khẩu quyết. Thanh kiếm bên hông hắn lập tức rời vỏ, bay vọt lên trời. Một thành mười, mười thành trăm. Trên không trung hơn trăm thanh kiếm xếp thành một con diều hâu lớn bay lượn mấy vòng giữa không trung. Lát sau, nó hú lên một tiếng rồi lao thẳng về phía Bạch Sơ Vân.
Bên đây, Bạch Sơ Vân một chân đỡ đàn, một chân trụ dưới đất. Tay y nhẹ nhàng lướt trên dây đàn tạo ra những thanh âm vui tai. Nháy mắt sau, vô số lá tre bay tới hợp lại thành một bức tường bảo vệ y phía sau.
Con diều hâu của Thương Ngụy vừa chạm vào bức tường lá của Bạch Sơ Vân liền bị tách ra. Hai bên giằng co hồi lâu vẫn chưa phân được thắng bại. Khi một trăm thanh kiếm biến trở lại thành một thì bức tường lá cũng bị đánh vỡ.
Thương Nguỵ lại huýt lên một tiếng, thanh kiếm ở giữa không trung bay vài vòng rồi bốc cháy. Từ một thành ba, lơ lửng xung quanh Bạch Sơ Vân, vây khốn y ở bên trong.
Bạch Sơ Vân đánh ra băng âm, đẩy lui ba thanh kiếm về sau. Y điều động linh lực, ôm đàn nhảy vọt lên. Y ở trên không lại gảy thêm mấy cái nữa, đánh ra một loạt băng âm tấn công về phía ba thanh kiếm đang bốc cháy dữ dội, ngọn lửa dưới sự tấn công của băng âm nhanh chóng bị dập tắt.
Không đợi Thương Ngụy kịp hồi thần, y tiếp tục gảy thêm mấy cái nữa, tấu lên một bản Xuân Hoa. Vô số cánh hoa theo tiếng đàn bay tới ngày càng nhiều, nhẹ nhàng bay loạn khắp nơi. Thương Ngụy bị cảnh hoa vũ và tiếng đàn làm cho ngẩn người, khi hắn phát giác được thì bản thân đã bị đánh rơi xuống lôi đài.
Chu Phong nhìn nam tử phong lãng giữa muôn trùng cánh hoa kia ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi trưởng lão coi thi tuyên bố người chiến thắng thì hắn mới hoàn hồn. Một cánh hoa nhỏ nằm giữa lòng bàn tay hắn. Cánh hoa tươi mới, xinh đẹp tới mức khiến người ta không nỡ vứt đi.