Sau hai mươi năm làm bệnh nhân tâm thần, Lộc Khâu Bạch cuối cùng cũng trở thành một bác sĩ tâm thần ưu tú. Anh mở một viện trị liệu tâm lý. Ngày đầu khai trương. Một bệnh nhân mang cái đầu hệt như đầu …
Sau hai mươi năm làm bệnh nhân tâm thần, Lộc Khâu Bạch cuối cùng cũng trở thành một bác sĩ tâm thần ưu tú.
Anh mở một viện trị liệu tâm lý.
Ngày đầu khai trương.
Một bệnh nhân mang cái đầu hệt như đầu cá, nhìn Lộc Khâu Bạch mà nước miếng chảy ròng ròng.
“Bác sĩ, anh thơm quá... Ý tôi là, bệnh của tôi còn chữa được không?”
Ngày thứ hai khai trương.
Cô dâu ma xách theo bộ váy cưới đẫm máu, mỉm cười e thẹn:
“Bác sĩ Lộc, tôi thích anh lắm, chúng ta có thể cùng nhau bước vào nấm mồ của tình yêu không? À phải rồi, chiếc váy này là chuẩn bị cho anh đấy!”
Ngày thứ ba.
Gò má cô y tá ửng hồng, chiếc khoan điện trong tay không ngừng tiến lại gần:
“Bác sĩ Lộc, anh là người có gương mặt cân đối nhất mà tôi từng thấy. Anh tặng khuôn mặt của anh cho tôi được không?”
Ngày thứ N.
Đôi giày ba lê trước cửa nhà, khuôn mặt người treo ngược ngoài cửa sổ...
Lộc Khâu Bạch mỉm cười: “Chữa, đều chữa được hết!”
Lộc Khâu Bạch ra tay chẩn trị, bệnh nào cũng khỏi.
Bệnh nhân tới nườm nượp, viện trị liệu đêm nào cũng chật kín.
...
Các thực thể ô nhiễm đồng loạt hoàn lương, khiến viện Thu Dung phải chú ý.
Đối mặt với sự thẩm vấn của viện Thu Dung, Lộc Khâu Bạch khẳng định chắc nịch:
“Tôi thật sự chỉ là một bác sĩ bình thường!”
Ngay lúc anh nói câu đó.
Người đầu cá mắc chứng cuồng loạn đang bị treo hong khô trên xà nhà, mặt mày chán đời.
Cô dâu ma mắc chứng lụy tình đang giăng biểu ngữ, vung tay hô vang: “Chủ nghĩa độc thân muôn năm!”
Người treo ngược bị tụt huyết áp thì đang tập trồng cây chuối trong góc tường.
Viện Thu Dung: “Tin anh chết liền.”
Các bệnh nhân đồng loạt cho hay: “Nhờ có bác sĩ Lộc mà trạng thái tinh thần của chúng tôi đã tốt hơn nhiều rồi!”
...
Lộc Khâu Bạch tan làm về nhà.
Anh đứng trước cửa, cho tay vào áo khoác, sờ lên chiếc xúc tu với những giác hút đang bám chặt lấy eo mình.
Hôm nay không vì ghen tuông mà xé xác các thực thể ô nhiễm khác, ngoan lắm.
...
Một mẩu chuyện nhỏ.
Một hôm, Lộc Khâu Bạch gặp phải một bệnh nhân khá khó nhằn.
Bệnh nhân có một gương mặt tuấn mỹ nhưng hơi u ám, tự ti đứng trong góc, những chiếc xúc tu đỏ rực đầy những con mắt gớm ghiếc cuộn xoắn lại bên dưới.
Lộc Khâu Bạch: “Còn cậu? Cậu bị bệnh gì?”
Bệnh nhân căng thẳng cúi đầu, xúc tu siết chặt lấy đầu ngón tay của Lộc Khâu Bạch: “Bệnh... tương tư.”
Chủ thụ hay công thế