Chương 7

A Lê đâu có ngốc mà tự mình leo lên cây. Từ nhỏ nàng đã không biết leo trèo, ngã xuống thì đau lắm.

Nhớ lại chuyện cũ, A Lê vội gật đầu: "Vâng. Ngài đi chưa được mấy ngày thì trời đổ mấy trận mưa. Ta thấy hoa quế sắp rụng hết nên gọi người hái xuống, chọn mấy ngày nắng ráo đem phơi khô rồi ngâm với mật ong mới thu hoạch năm nay, được tất cả mấy bình."

Lý Huyền gật đầu, im lặng uống thêm một chén nữa.

Hai người không có chuyện gì để nói với nhau.

Những việc ở Hình Bộ, tất nhiên Lý Huyền sẽ không kể với A Lê.

Còn A Lê cũng không thể lôi mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi ra nói với hắn.

Lý Huyền không thấy phiền thì nàng cũng tự thấy mình ồn ào.

Cũng may Lý Huyền thích yên tĩnh, hai người không nói chuyện cũng không cảm thấy gượng gạo.

Hắn tự mình đọc sách, A Lê ngồi một bên, cầm lấy sợi dây đang thắt dở ban nãy lên làm tiếp.

A Lê vừa thắt xong một sợi dây, đang xoa xoa cổ tay hơi mỏi thì Lý Huyền bên cạnh chợt cử động.

Hắn buông sách xuống, thản nhiên nói: "Đi ngủ thôi."

Dứt lời, hắn đứng dậy.

Lý Huyền cao tám thước, dáng người đĩnh đạc.

Nhìn bên ngoài có vẻ thư sinh quý phái, nhưng chỉ có A Lê, người từng thân mật da thịt với hắn mới biết ẩn sau lớp áo gấm màu xanh kia là thân hình săn chắc mạnh mẽ đến thế nào.

Đôi khi A Lê cảm thấy hơi sợ hãi chuyện chăn gối, không vì lý do gì khác, chỉ vì nàng thực sự có chút chịu không nổi.

Nhưng chịu không nổi cũng phải chịu.

A Lê đứng dậy bước tới, cởi đai lưng cho nam nhân.

Trên chiếc đai lưng quý giá có khảm bạch ngọc không tì vết, nàng cẩn thận đặt sang một bên rồi hầu hạ Lý Huyền cởϊ áσ gấm.

Hai người lên giường, A Lê vội vàng buông rèm lụa xuống.

Tuy trong phòng không có ai, Vân Nhuận và Hương Uyển cũng tuyệt đối không dám vào lúc này, nhưng A Lê vẫn thấy ngượng chín mặt.

Thậm chí vì ba tháng không gặp, nàng lại có chút lóng ngóng tay chân.

Dường như Lý Huyền nhận ra sự căng thẳng của nàng.

Hắn vươn cánh tay rắn chắc ôm trọn thân thể mềm mại của nàng vào lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi hồng nhuận ướŧ áŧ.

Tay A Lê bám vào vai hắn, không dám dùng sức mà chỉ hờ hững đặt lên.

Đầu ngón tay nàng khẽ run, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng.

"Ưʍ..." A Lê chợt rên lên một tiếng.

Có lẽ món cá chua cay buổi tối ăn không đúng lúc khiến vết nhiệt trong miệng nàng lại đau.

Lúc nãy nàng chưa phát hiện ra, nhưng vừa rồi bị đầu lưỡi Lý Huyền quét qua liền đau điếng.

A Lê mềm mại gọi Lý Huyền, muốn bảo hắn nhẹ một chút: "Thế tử..."

Câu nói "nhẹ một chút" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, nam nhân đã như uống phải thuốc kí©h thí©ɧ, hơi thở nóng rực hơn vài phần, tựa như muốn nuốt chửng nàng vào bụng.

Phù dung trướng ấm, đêm xuân nồng nàn.