Chương 4

Gương mặt hắn vô cùng tuấn tú, mang vẻ lạnh nhạt mà cao quý, tựa cây tùng đứng thẳng nơi đỉnh núi, dẫu mây mù che phủ cũng không thể giấu đi khí chất hơn người.

A Lê đang định hành lễ thì thấy Tố Trần bên cạnh đã cung kính nhún gối, đầu gối ép xuống thật thấp, để lộ một đoạn cổ trắng ngần, nhẹ giọng nói: "Nô tỳ gặp qua Thế tử."

Bị nàng ta ngắt lời như vậy, A Lê cũng lười nghĩ ngợi lung tung, trực tiếp nhún gối, nhẹ giọng gọi: "Thế tử."

Lý Huyền ừ một tiếng, đưa tay đỡ A Lê, không biết có phải vô tình hay không mà hắn bỏ mặc Tố Trần ở phía sau.

A Lê và Tố Trần vốn không ưa nhau.

Dù nàng không mấy để ý đến Tố Trần, nhưng cũng chẳng chủ động giải vây cho nàng ta, chỉ ngước đôi mắt ướŧ áŧ, quan tâm hỏi nam nhân trước mặt: "Thế tử đi đường vất vả, có cần vào nhà thay xiêm y, nghỉ chân một chút không?"

Lý Huyền đáp: "Không cần, ta còn phải đến chỗ mẫu thân."

A Lê hiểu thói quen của Lý Huyền nên không giữ hắn lại, chỉ gật đầu rồi đưa chiếc lò sưởi tay tinh xảo trong tay qua, nói: "Thế tử mang theo cái này."

Lò sưởi tay bằng đồng chỉ nhỏ bằng nắm tay nữ tử, tinh tế nhỏ nhắn nhưng cầm rất ấm.

Ngày thường A Lê đi đâu cũng mang theo, nay đưa cho Lý Huyền vì thấy nó nhỏ gọn, nhét vào tay áo thì sẽ không ai nhìn thấy.

Đưa xong lò sưởi tay, A Lê chờ hắn rời đi.

Lý Huyền lại không vội đi, nhíu mày nhìn y phục có chút mỏng manh trên người A Lê, hắn cởi chiếc áo choàng màu đen vân mây của mình khoác lên vai nàng, dặn dò: "Lát nữa không cần chờ ta ở bên ngoài."

Dứt lời, hắn sải bước xoay người đi ra ngoài.

Chờ Lý Huyền đi khuất sau cổng hoa, không còn thấy bóng dáng đâu, A Lê mới nói: "Về phòng thôi."

Vân Nhuận và Hương Uyển lập tức theo nàng về phòng, cũng không quên đóng chặt cửa lại.

Vừa vào phòng Vân Nhuận đã tức giận bĩu môi: "Vừa nãy Tố Trần bị làm sao thế không biết? Cứ phải tranh nói trước chủ tử!"

Hương Uyển tiếp lời: "Có gì mà giận, trong mắt Thế tử gia đâu có nàng ta, không thấy ngài ấy chẳng thèm phản ứng sao?"

"Được rồi." A Lê nhẹ nhàng ngắt lời hai người: "Sau này không được nói những chuyện này nữa, truyền ra ngoài thì không hay đâu."

Tính tình A Lê vốn dịu dàng, chưa bao giờ nói lời nặng.

Trước kia nàng thấy Vân Nhuận và Hương Uyển tuổi còn nhỏ nên cũng không muốn gò ép, nhưng thấy hai người bàn tán đến chuyện của Lý Huyền mới lên tiếng ngăn lại.