Hôm nay A Lê ăn mặc đơn giản nhưng vẫn không giấu được vẻ tuyệt sắc.
Nàng mặc áo ngoài màu xanh lục, bên trong là áo bông kẹp vạt chéo trắng như tuyết, phía dưới là váy gấm hoa văn trúc xanh lơ.
Chân nàng vẫn đi đôi giày vải trắng tinh, chưa kịp thay.
Tóc nàng cũng không chải chuốt cầu kỳ, chỉ cài một cây trâm, bên thái dương vẫn còn vài sợi tóc con lòa xòa.
Mái tóc đen nhánh xõa trước ngực, nhìn qua vừa nhã nhặn vừa dịu dàng.
Vân Nhuận không nhịn được lén nuốt nước miếng.
Đúng lúc này trong sân truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Hương Uyển đẩy cửa ra thì thấy Tiểu Phúc, hắn là người quen của nàng, đang chạy dọc theo hành lang. Hương Uyển vội vẫy tay gọi: "Tiểu Phúc!"
Tiểu Phúc chạy nhanh như chớp tới. Hắn mặc áo bông dày cộm trông tròn vo, khi nói chuyện phả ra một luồng hơi nóng: "Hương Uyển... Tỷ tỷ Hương Uyển."
Hương Uyển bảo: "Nói từ từ thôi, thở lấy hơi đã."
Tiểu Phúc hít một hơi dài, nói một lèo: "Thế tử đã về rồi, lúc này đang đi về phía bên này đấy!"
A Lê nghe vậy cũng hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó theo bản năng nở nụ cười dịu dàng ngoan ngoãn.
Ngược lại, Vân Nhuận và Hương Uyển thì có chút luống cuống, vội vàng.
A Lê cười nói: "Ta đi thay đôi giày rồi ra sân chờ."
Nói xong nàng về phòng thay giày, trong tay còn cầm thêm một chiếc lò sưởi tay nhỏ.
Khi trở ra nàng thấy một nha hoàn đang đứng trong sân. Đó là đại nha hoàn hầu hạ thế tử, tên là Tố Trần.
Hầu phủ có quy tắc nghiêm ngặt, hay nói đúng hơn là thế tử cực kỳ coi trọng quy tắc, ở viện Thế An này lại càng như thế.
Quanh năm suốt tháng nha hoàn đều phải ăn mặc theo đúng phép tắc.
Dù là Tố Trần cũng phải thành thật mặc bộ áo khoác màu xanh lơ kia. Áo khoác dày dặn ấm áp nhưng về mặt thẩm mỹ thì kém đi vài phần.
Tố Trần không thuộc dáng người mảnh mai mà trông hơi đầy đặn.
Thấy Tố Trần nhìn mình, sắc mặt A Lê vô cùng bình tĩnh, nàng khẽ gật đầu chào hỏi.
Tố Trần cũng im lặng nhún gối đáp lễ, sau đó thì nhanh xoay người ngẩng đầu nhìn về phía bức bình phong trước cổng.
A Lê chỉ là thị thϊếp, không được coi là chủ tử chính thức, nói cho cùng cũng là kẻ hầu người hạ.
Địa vị của nàng cao hơn Tố Trần một chút, nhưng cũng chẳng cao hơn là bao.
Nàng cũng rất vô tư, người khác đối đãi với nàng khách khí thì nàng nhận, người khác đối đãi bình thường thì nàng cũng chẳng để tâm.