Chương 13

Lý Huyền cũng như các con cháu tông thất khác, sau khi vỡ lòng liền vào Quốc Tử Giám.

Các vị phu tử giảng bài đều là bậc đại nho danh sĩ, nên hắn viết chữ cực đẹp, thậm chí có người còn lặn lội tìm đến tận phủ để xin chữ của hắn.

Vân Nhuận chớp chớp mắt, ngây thơ nói: "Vậy chủ tử có thể nhờ Thế tử gia dạy cho người mà."

A Lê lắc đầu, không đáp lời.

Tính tình Vân Nhuận vốn ngây thơ, cũng may có cô cô là Lâm ma ma hết lòng che chở, đó cũng là phúc phận của nàng ấy.

Mỗi ngày sau khi luyện chữ, A Lê lại lấy sổ sách của mình ra, tỉ mỉ ghi chép lại các khoản chi tiêu và thu nhập.

Đêm qua Lý Huyền có để lại một cây trâm bạch ngọc hình hoa lê, chắc không phải vô ý đánh rơi, có lẽ là thưởng cho nàng.

Hôm nay Hầu phu nhân lại ban thưởng một sấp lụa, chất lượng rất tốt, nếu đem bán chắc chắn sẽ được giá.

Cứ thế ghi ghi chép chép, A Lê ghi lại rõ ràng sổ sách của mấy ngày qua.

Thật ra trong tay nàng cũng tích góp được một ít bạc.

Lý Huyền là một chủ tử rộng lượng, đối đãi với nàng luôn hào phóng, phía Hầu phu nhân cũng chưa từng ngắt quãng việc ban thưởng.

Có điều năm đó khi mới vào phủ, nàng dành dụm bạc là để chuộc thân cho mình, còn bây giờ tích góp bạc thuần túy là để tìm sự an tâm.

Suy nghĩ một chút, A Lê lấy ra mười lượng bạc, bảo Vân Nhuận lấy túi tiền nhỏ đến đựng kỹ rồi đặt vào ngăn kéo tủ trang điểm.

Sắp xếp xong xuôi, A Lê dặn dò Hương Uyển: "Ngươi xuống phòng bếp báo một tiếng, bảo họ nấu canh thịt dê đương quy gừng tươi. Lát nữa ta sẽ mang qua cho Thế tử gia."

Hương Uyển nghe vậy thì mừng rỡ đi ngay.

A Lê mỉm cười nhìn bóng lưng Hương Uyển, khẽ lắc đầu.

Lúc nãy Hầu phu nhân đã dặn dò như thế, nếu nàng không để tâm một chút, e rằng phu nhân sẽ không vui.

A Lê dùng xong bữa tối, đợi đến khi Vân Nhuận báo bên phòng Lý Huyền bắt đầu dọn cơm, nàng mới bưng canh đi sang.

Nàng cố ý nán lại một lúc mới đi, khi tới nơi thì Lý Huyền đã dùng bữa được một nửa.

Hắn không cần người hầu hạ, Tố Trần chỉ đứng im ở đằng xa.

A Lê bưng canh bước vào.

Hôm nay nàng mặc một chiếc váy gấm Thục màu xanh lơ thêu hoa sen, bên trên nàng diện chiếc áo bông kẹp vạt chéo màu trắng tuyết thêu hoa bách hợp, khoác thêm chiếc áo ngoài màu xanh nhạt, cổ tay áo có một vòng lông xù xù, càng tôn lên những ngón tay trắng trẻo thon dài.

Lý Huyền thấy nàng thì dường như có chút kinh ngạc, lập tức phất tay cho Tố Trần lui ra ngoài, rồi nhìn về phía A Lê nói: "Ngồi đi. Đã dùng bữa chưa?"

A Lê ôn nhu vâng lời nhưng không ngồi xuống ngay mà vén tay áo múc canh cho hắn.