Hầu phu nhân ngồi trên ghế bành, mặc một chiếc áo bông gấm dệt kim màu chàm thêu hoa văn như ý.
Tuy sống trong nhung lụa nhưng nàng cũng đã có tuổi, không còn trẻ trung nữa, trên mặt đã xuất hiện vài nếp nhăn.
Lâm ma ma nhún gối hành lễ rồi bước tới bóp vai cho nàng, vừa làm vừa nói: "Nô tỳ vừa đưa thuốc tới, Tiết nương tử đã uống ngay."
Lâm ma ma không ngốc, nói tốt cũng phải có chừng mực.
Dù muốn khen Tiết nương tử lên tận mây xanh nhưng Hầu phu nhân có tin hay không lại là chuyện khác, chỉ sợ nói quá lời lại đánh mất sự tín nhiệm của Hầu phu nhân.
Một câu đơn giản nhưng nói đúng lúc còn hơn nói nhiều mà không khéo.
Quả nhiên Hầu phu nhân nghe xong liền gật đầu hài lòng: "Nó là đứa ngoan ngoãn, được nuôi ở bên cạnh ta nhiều năm nên ít nhiều cũng có tình cảm. Đợi sau này vẫn nên cho nó ngừng uống thuốc, cho nó một cái danh phận."
Lâm ma ma thấp giọng nói: "Phu nhân thật lương thiện."
Hầu phu nhân xua tay: "Không có gì là lương thiện hay không, người ở bên cạnh lâu ngày thì luôn có tình cảm, lòng dạ ta cũng đâu phải sắt đá."
Dứt lời, Hầu phu nhân không khỏi nhớ lại chuyện cũ trước kia.
Khi nàng mới gả vào Hầu phủ, Võ An Hầu đã có một di nương họ Liễu.
Liễu di nương rất được Võ An Hầu sủng ái. Khi đó nàng còn trẻ, đấu đá với Liễu di nương đến mức gà bay chó sủa, lơ là việc chăm sóc một đôi nhi nữ.
Đợi đến khi phát hiện ra điều không ổn thì trưởng tử Lý Huyền đã trở thành một thiếu niên lang, tính tình già dặn, quy củ, thanh quý và trầm ổn.
Trưởng tử vào Quốc Tử Giám, đúng dịp Bệ hạ tới tuần tra khảo thí.
Trong số hàng trăm con cháu tông thất và tài tử khắp nơi, Bệ hạ liếc mắt một cái đã ưng ý văn chương của trưởng tử.
Biết hắn là trưởng tử của Võ An Hầu phủ, liền khâm điểm hắn vào vị trí Thế tử ngay tại chỗ.
Cứ như vậy, vị trí Thế tử đã được định đoạt.
Hầu phu nhân mới chợt nhận ra, nàng còn tranh giành với Liễu thị làm gì?
Hai đứa nhi tử của Liễu thị cộng lại cũng không bằng một phần vạn Tam Lang của nàng!
Sau khi hoàn toàn tỉnh ngộ, Hầu phu nhân bắt đầu dồn sự chú ý vào con cái.
Quan hệ với nhi nữ Lý Nguyên Nương cũng đã hàn gắn được kha khá, nhưng với nhi tử thì trước sau vẫn có chút không nóng không lạnh.
Cũng chính lúc đó, A Lê lọt vào mắt xanh của nàng.
Hầu phu nhân giữ nha hoàn xinh đẹp như hoa như ngọc này bên cạnh nuôi lớn, sau đó thưởng cho nhi tử làm thông phòng.
Hiện giờ nhờ có A Lê ở giữa điều hòa, quan hệ mẫu tử so với trước kia cũng thân cận hơn đôi chút.
Cũng vì vậy mà Hầu phu nhân luôn ghi nhớ công lao này của A Lê.