Chương 7: Phá mắt trận (1)

Núi giả đổ sập khắp nơi, đá trên đất bắn tung, hoa cỏ hỗn loạn điêu tàn, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng nặc không tan.

Những kẻ tán tu muốn cướp bảo vật và gϊếŧ người đã biến mất không dấu vết, Thường Nhạc không còn cách nào khác, phải miễn cưỡng rút kiếm về.

Sau một lúc lâu, xác nhận xung quanh không còn ai khác, hắn đột nhiên ho ra một ngụm máu đen, chân trái mềm nhũn trực tiếp quỳ xuống, tay phải cầm kiếm cắm vào trong bùn đất mới không hoàn toàn bị ngã.

Thường Nhạc dùng sức thở hổn hển, bất chấp miệng toàn vị tanh của máu, vội vàng thu kiếm quay người, từ túi trữ vật lấy ra viên Dũ Nguyên Đan mà sư phụ đã cho và đút cho Chương Nguyệt.

“Cứu Hoàng sư muội…” Chương Nguyệt cố gắng nuốt viên đan, nắm chặt tay Thường Nhạc, quay đầu liều mạng nhìn về phía sau.

Thường Nhạc gật đầu, cắn răng lảo đảo đứng dậy đi tìm các sư đệ sư muội khác.



Trong rừng nhỏ, vài bóng người nhanh chóng xẹt qua, vừa đi vừa nói những lời bực bội.

“Sớm biết thế thì liền cùng nhau ra tay từ đầu, đỡ phải lãng phí thời gian mà vẫn không diệt khẩu được.”

“Ai ngờ mấy đệ tử tông môn kia lại có thể chống cự được, thậm chí còn có người đột phá cảnh giới ngay trước mặt chúng ta.”

Đi ra khỏi rừng rậm, ánh sáng tốt hơn, chiếu rõ ràng vào mặt mấy người, chính là những tán tu vừa bỏ chạy.

Tên tán tu đứng ở cuối cùng cầm cung lên tiếng: “Không thể diệt khẩu, sau này ra ngoài, liệu tông môn bọn họ có thể tìm chúng ta trả thù không?”

Nam nhân gầy gò mặc áo xanh ở giữa, sắc mặt âm lãnh, xúy một tiến: “Chỉ là một tiểu tông môn nghèo túng sắp ra khỏi bảng xếp hạng 3000 Linh giới mà thôi.”

“Sợ cái gì?” Tên thể tu đi phía trước quay đầu lại, “Đợi chúng ta lấy được bảo vật kia, còn lo không diệt nổi một cái tiểu tông môn?”

Cả sáu người tiến vào đi trong hành lang, ngược hướng với các tu sĩ khác.

Khi đến chỗ ngoặt, người mặc áo xám đi đầu đột nhiên chậm lại nửa nhịp, nam nhân gầy gò mặc áo xanh phát hiện manh mối, nhìn theo hướng mắt hắn, mới thấy có người đi từ phía đối diện.

Người đó có gương mặt trẻ trung thuần khiết, đôi mắt trong veo, tóc dài được buộc bằng dây màu hồng trắng, bên hông treo một thanh kiếm và túi trữ vật màu đen, ngoài ra, trên người không còn gì khác.

Mấy tán tu nhìn thấy bộ đạo bào đỏ tươi quen thuộc, đột nhiên im lặng.

Hành lang không hẹp lắm, nhưng muốn ba người cùng đi qua thì vẫn hơi chật chội.

Người đối diện ngước mắt nhìn, thấy hai tán tu xa lạ đang đi song song, hơi nghiêng người, chủ động nhường lại một chút không gian.

Hai bên đều không lên tiếng, im lặng đi qua nhau trong không khí trầm mặc.

“Xin hỏi các đạo hữu…” Người nọ đột nhiên gọi bọn họ lại, nàng mỉm cười trên môi, rất khách khí và ôn hòa, “Có thấy một nhóm tu sĩ mặc đạo bào giống ta không?”

“Không có.” Tán tu cầm cung tên vội vàng phủ nhận.

Lúc này, tán tu mặc áo xám quay đầu lại, với vẻ như đang suy tư gì đó rồi bổ sung: “Một nhóm tu sĩ thì không có, nhưng trên đường phía trước hình như có gặp một người, chúng ta nhìn không kỹ, đạo hữu có thể đi phía trước tìm xem.”

“Xin hỏi đạo hữu thấy người ở phương hướng nào?” Trường Ương vẫn giữ sắc mặt bình thản khi hỏi bọn họ, che Lưu Hoan Điệp trong tay đang hơi rung động.

“Kia.” Tán tu mặc áo xám chỉ về phía tây bắc của hành lang.

“Cảm ơn.” Trường Ương gật đầu với mấy người, ngón tay được rũ bên người không dấu vết khẽ dao động, ngay sau đó đi về hướng hắn chỉ và nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn bọn họ.

Ở chỗ ngoặt, nam nhân gầy gò mặc áo xanh và tán tu mặc áo xám liếc nhau, cuối cùng lên tiếng: “Tu vi của nàng cao hơn ta.”

Tuy cùng là Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng chỉ khi người đó đến gần, hắn mới phát hiện ra điều này.

“Có muốn cùng nhau ra tay không…” Tên thể tu đặt tay lên cổ, làm cử chỉ quệt ngang.

Tán tu mặc áo xám lắc đầu: “Đừng lãng phí thời gian, chúng ta cần cướp được đồ vật trước khi bí cảnh đóng cửa.”