Chương 49: Lấy chữ làm ấn (2)

Dãy bảng gỗ đó nhẹ nhàng đung đưa dưới ánh nến, chữ bên trên từ từ hiện ra trước mắt Trường Ương.

Một tu sĩ mặc đạo bào sao đồ đang đứng trong quầy, cúi đầu dùng bút viết cái gì đó, nghe thấy tiếng động hắn liền ngẩng đầu hỏi: “Có chuyện gì?”

Trên người hắn có một loại uy áp mờ nhạt, nếu không phải hắn chủ động lên tiếng, có lẽ sẽ khiến người ta theo bản năng coi thường hắn, nhưng Trường Ương cũng không cảm thấy tu vi của đối phương thấp.

Ngược lại, chắc chắn cao hơn bọn họ không ít.

Bạch Mi đi trước căn bản không để ý đến người trong quầy, tự mình đi loanh quanh đánh giá, còn muốn lên lầu hai nhưng bị đối phương vung tay áo ngăn lại.

“Không có lệnh mà tự tiện xông vào tầng hai của Chi Độ đường, gϊếŧ chết không cần biết là vô tội.” Tu sĩ trong quầy nhẹ nhàng thu tay áo, giọng điệu không hề gợn sóng nói.

Bạch Mi vừa định lao tới thì bị chấn lùi về, thực lực chênh lệch quá lớn khiến nàng không thể rống lên về phía đối phương, chỉ có thể quay đầu lại nhìn chằm chằm hắn.

Trong lúc nhất thời bầu không khí có phần căng thẳng.

“Xin lỗi tiền bối.” Bình Thanh Vân chịu đựng áp lực, kéo Bạch Mi lại, “Bằng hữu của ta không có ác ý, chỉ là không biết quy định.”

Mặt hắn cười ha hả, trong lòng không ngừng cầu nguyện hai kẻ điên cuồng chiến đấu này đừng nổi điên, mấy ngày nay hắn đã được chứng kiến quá nhiều lần, các nàng càng thấy tu sĩ có thực lực mạnh thì càng muốn khiêu chiến.

Kết quả vừa cầu nguyện xong, trong dư quang hắn liền thấy Trường Ương tiến lên một bước.

Bình Thanh Vân hít hà một hơi, đột nhiên đi về phía trước giơ tay ra ngăn đường nàng, to tiếng hỏi tu sĩ trong quầy: “Tiền bối, ngài là chấp sự ở Tinh giới phải không?”

Ý đồ nhắc nhở hai người phía sau về thân phận khác biệt của đối phương.

Tu sĩ trong quầy như không thấy động tác nhỏ của hắn, nâng cây bút chỉ vào bảng hiệu bên ngoài: “Đường chủ Chi Độ đường, Thương Dung.”

“Đường chủ, chúng ta có thể lấy quần áo mới không?” Trường Ương ấn cánh tay Bình Thanh Vân đang chặn trước người mình xuống, chỉ vào tấm bảng gỗ ‘Chỗ lấy đồ mới’ treo ở phía trên, đột nhiên hỏi.

Bình Thanh Vân nghe vậy quay đầu lại, lập tức thở phào nhẹ nhõm, hóa ra không phải là muốn đánh nhau.

“Quần áo mới?” Thương Dung giơ tay chỉ về tấm bảng gỗ kia, rồi đánh giá Trường Ương và Bình Thanh Vân, thấy quần áo trên người họ có vài chỗ rách, “Sau khi khảo hạch đầu tiên kết thúc, Chi Độ đường mới mở, các ngươi tự lo tự vá trước đi.”

Sau khảo hạch đầu tiên?

Trường Ương rũ mắt, Chi Độ đường đột nhiên xuất hiện, có phải có nghĩa là khảo hạch đầu tiên sắp diễn ra?

“Ra ngoài đi.” Đối phương bắt đầu đuổi khách.

Ba người chỉ có thể quay người rời đi.

Thương Dung giơ tay đang định đóng cổng lại thì ngẩn người, ánh mắt dừng lại ở nữ tu cuối cùng: “Quay lại.”

Trường Ương đã bước ra khỏi ngạch cửa, nghe thấy thanh âm thì quay đầu lại: “Đường chủ?”

Nàng quay người lại, cả người đều lộ rõ dưới ánh nến ở cửa, có thể rõ ràng thấy được vạt áo ở đạo bào bị thiếu một mảng lớn, nhìn kỹ hơn, hai ống tay áo cũng ngắn tới tận khuỷu tay.

Mặt Thương Dung trừu trừu, từ trong quầy bước ra ngoài, chỉ vào Trường Ương: “Ngươi vào trong.”

Trường Ương quay người vào Chi Độ đường, Bình Thanh Vân và Bạch Mi cũng đi vào theo.

“Đạo bào của ngươi vì sao lại như thế?” Vừa rồi bị quầy và Bình Thanh Vân che chắn, Thương Dung không thấy rõ toàn bộ đạo bào của nàng, “Một nửa vạt áo đi đâu rồi? Cổ tay áo bị ngươi ăn hết sao?”