Linh phủ của Trường Ương lại giãn nở thêm, nhưng không hiểu sao vẫn chưa có dấu hiệu kết đan.
Linh tuyền cạn nước cả ngày, đến ngày thứ mười bảy mới có nước chảy trở lại.
Ngày hôm đó, ở Linh Lễ Sơn bắt đầu có xung đột.
Những người tu vi cao đều muốn chiếm chỗ linh tuyền càng sâu càng đậm đặc, các tu sĩ khác cũng bất mãn khi phải nhìn người khác ngồi suốt năm ngày, nên muốn cướp chỗ.
Thế là cuộc chiến càng ngày càng khốc liệt, từ sáng đến tối không ngừng nghỉ.
“Không còn chỗ nào.” Bình Thanh Vân gãi đầu thở dài, “Ta đã ngồi xổm một ngày một đêm, khắp nơi đều có người đánh nhau. Thôi, ta đi tìm chỗ khác vậy.”
Trường Ương cũng rẽ hướng khác để tìm chỗ trống ở linh tuyền, cuối cùng sau nửa ngày, nàng tìm được một dòng suối nhỏ dưới tảng đá lớn ở rìa linh tuyền.
Nàng vừa muốn lấy đá truyền âm để gọi Bình Thanh Vân tới, thì một nam tu ở cảnh Kim Đan sơ kỳ bỗng nhiên xuất hiện.
“Tự động rời đi, ta sẽ không ra tay.”
Ánh mắt của đối phương thậm chí không chịu dừng trên người nàng thêm một giây.
Trường Ương từ từ buông đá truyền âm xuống, ngước mắt nhìn về phía nam tu ở đối diện: “Ta sao?”
Nam tu không chịu được giọng điệu đó: “Muốn chết à.”
Hắn vung tay, một đạo linh lực Kim Đan liền tấn công về phía nàng.
Trường Ương nhanh nhẹn tránh né, đứng trước tảng đá, mặt lạnh như băng, nhưng khóe miệng lại cong lên thành nụ cười: “Ngươi thử xem.”
Nam tu tức giận, rút kiếm ra ngay lập tức.
Trong nháy mắt, hai người đã giao chiến.
Tấn công của những tu sĩ Kim Đan mạnh mẽ hơn nhiều so với những người ở cấp độ Trúc Cơ. Lúc đầu, Trường Ương còn muốn né tránh, nhưng sau nhiều lần giao đấu, nàng từ từ cảm nhận được sự thiếu ổn định trong các chiêu thức liên tiếp của đối phương.
Tuy là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, nhưng nền tảng của hắn chưa thực sự vững chắc.
Tên nam tu này quá dựa vào cảnh giới cao hơn để áp chế, ngược lại lại coi thường kỹ thuật kiếm pháp.
Đối với nàng mà nói, đây chính là cơ hội!
Sau nửa canh giờ, Trường Ương ra một kiếm quyết định, đánh rơi thanh kiếm trong tay nam tu, lưỡi kiếm sượt qua mặt hắn, tạo ra một vết cắt.
Đối phương hai mắt trợn to, chưa kịp phản ứng thì đã bị nàng đá một phát vào ngực, bay ngã ra ngoài.
Cánh tay Trường Ương có vài vết thương do kiếm đâm, nhưng chưa kịp nghỉ ngơi thì lại có một tu sĩ khác đang quan sát bên cạnh tiến đến, nghĩ rằng lúc này nàng đã mệt mỏi, chính là thời cơ để giành vị trí.
Cũng là một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ.
Trải qua một ngày một đêm, những tu sĩ cấp độ đỉnh Trúc Cơ về cơ bản đã toàn bộ trở về võ đài tròn.
Bây giờ trên Linh Lễ Sơn toàn là những tu sĩ Kim Đan đang cạnh tranh với nhau.
Theo lý thuyết, Trường Ương lẽ ra nên từ bỏ, nhưng nàng lại chọn ở lại, thậm chí còn đấu liên tục với các tu sĩ Kim Đan sơ kỳ.
Ba trận đấu trôi qua, trên người Trường Ương thêm nhiều vết thương lớn nhỏ, nhưng nàng không hề để ý, chỉ dùng mu bàn tay lau máu ở khóe miệng, rồi dùng tay kia duỗi hai ngón tay tạo thế, thô sơ hấp thụ linh khí từ dòng suối bên cạnh để bổ sung.
Lại có người tới.
Trường Ương cảm thấy một luồng hưng phấn run rẩy dâng lên từ xương sống, việc liên tục vượt cấp khiêu chiến khiến linh phủ của nàng cuối cùng cũng có những biến chuyển nhẹ.
Lúc này, chiếm được linh tuyền không còn là mục tiêu của nàng nữa.
Trong mắt Trường Ương ý chí chiến đấu bỗng bùng lên, nàng muốn thách đấu với những tu sĩ này ngay tại linh tuyền!
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Chương trước đã chỉnh sửa một chút về việc Trường Ương ở tầng nào. Hiện tại nàng ở tầng một, các tầng từ trên xuống dưới đại diện cho trình độ tu luyện từ cao đến thấp, nhưng Trường Ương thuộc về phòng của những tu sĩ Kim Đan sơ kỳ.