Chương 35: Linh Lễ Sơn (2)

Nàng hơi tiếc nuối đứng dậy, ngẫm nghĩ buổi chiều sẽ luyện thêm vài chiêu kiếm.

Ngày nhập môn, giọng nói uy nghiêm đó từng nhắc đến việc khảo hạch, Trường Ương không dám xem thường, cảnh giới của nàng tiến bộ chậm chạp như thế, lần khảo hạch tới có lẽ sẽ bị loại.

“Trường Ương đạo hữu! Trường Ương đạo hữu!”

Vào lúc Trường Ương chuẩn bị rời khỏi, chiếc đá truyền âm bên người bỗng sáng lên, nàng cầm lên và nghe thấy thanh âm hưng phấn của Bình Thanh Vân.

“Nhanh đến Linh Lễ Sơn! Ở đây có linh tuyền lớn, rất phù hợp để tu luyện!”

“Linh Lễ Sơn?” Trường Ương không nhớ đã đi qua chỗ này bao giờ.

Bên kia có tiếng ồn ào, Bình Thanh Vân nói to: “Phía tây nam có đám mây mù đang tan ra, lờ mờ thấy một ngọn núi, có linh tuyền chảy ở dưới chân núi và ở bên cạnh có tấm bia đá ghi ba chữ này.”

Trường Ương chỉ nghe thấy tiếng phù phù, rồi sau đó âm thanh thoả mãn của Bình Thanh Vân truyền đến: “Linh khí ở đây mạnh hơn ở võ đài rất nhiều.”

Hắn lại nói: “Trường Ương đạo hữu, ngươi mau đến chiếm chỗ!”

Trường Ương lòng hơi xao động, tuy biết rằng việc mây mù tan ra là khá lạ, nhưng nàng vẫn không thể từ chối.

Đặt đá truyền âm xuống, nàng liền vội vã chạy về phía tây nam.

Trên đường ngày càng có nhiều tu sĩ, hiển nhiên mọi người đều đã nhận được tin.

Khi Trường Ương đến nơi, quả thật thấy linh tuyền lớn cùng tấm bia đá Linh Lễ Sơn dựng thẳng bên cạnh lộ ra từ trong mây mù.

Linh tuyền này thật sự rất lớn, chảy từ trên xuống dưới và bị những tảng đá lớn chia thành nhiều đoạn, nước suối chảy róc rách uốn lượn.

Khi nàng đứng bên suối, bên trong đã có không ít tu sĩ đang nhắm mắt hút linh khí vào trong cơ thể.

“Trường Ương đạo hữu, đây!” Bình Thanh Vân thò đầu ra từ sau một tảng đá lớn vẫy tay, “Chỗ này còn có chỗ trống.”

Trường Ương nhẹ nhàng nhảy lên tảng đá, cúi đầu nhìn Bình Thanh Vân đang ngồi khoanh chân trên một tảng đá khác, dưới chân hắn chính là dòng linh tuyền tinh khiết uốn lượn chảy qua: “Sao ngươi không xuống nước?”

Bình Thanh Vân cười khổ một tiến: “Vừa nãy chỗ quá tốt nên bị đuổi ra ngoài.”

Bản thân hắn không giỏi đánh nhau, tu vi trong nhóm người mới vào cửa này cũng bình thường, đối phương chỉ cần mở miệng là hắn đã xám mặt đi ra.

Sư phụ từng nói, giữ được núi xanh thì không sợ thiếu củi.

Trường Ương quay đầu nhìn khắp bốn phía, cho dù đã đứng trên tảng đá cao, những chỗ xa vẫn bị các tảng đá lớn che khuất: “Ngươi đã đi hết quanh đây chưa? Chỗ này chứa được bao nhiêu người?”

“Đã đi qua rồi.” Bình Thanh Vân suy nghĩ, “Cho dù suối sâu hay cạn, ước tính chắc cũng đủ chỗ cho năm nghìn tu sĩ.”

Năm nghìn…

Có nghĩa là khoảng ba nghìn tu sĩ sẽ không có chỗ ngồi ở linh tuyền.

“Sau này sẽ không yên đâu.” Trường Ương ngồi xuống nói.

Bình Thanh Vân đồng ý: “Chúng ta tốt nhất nên tránh xa một chút.”

Chẳng bao lâu sau, hai người mỗi người ngồi ở một chỗ trên tảng đá, bắt đầu dẫn linh khí từ dòng suối uốn lượn bên dưới vào cơ thể.

Khi Trường Ương vừa giơ tay tạo thế và bắt đầu dẫn linh khí từ suối, nàng lập tức cảm nhận được sự khác biệt giữa nơi đây và tụ linh trận ở võ đài.

Tụ linh trận hoạt động bằng cách thu thập linh khí xung quanh, tạo thành khí sương đặc quánh rồi từ từ thấm vào tứ chi, sau đó, linh khí sẽ chạy theo kinh mạch để đến được linh phủ bên trong cơ thể, quá trình này khá lâu, nhưng linh tuyền ẩn chứa linh khí đậm đặc hơn nhiều so với tụ linh trận.

Tạo cho nàng cảm giác như có linh thạch liên tục bổ sung linh khí.

Bọn họ chờ đợi như vậy liên tục trong suốt năm ngày.

Mãi cho đến khi suối không còn nước chảy nữa, những người không có linh khí dẫn đường mới chịu rời đi.