Chương 33: Bắc Đẩu Các (2)

Trường Ương nhìn sang khay bên trái, đồng tử ngay lập tức co rụt lại, y phục nàng mặc trong mơ chính là chiếc đạo bào màu trắng thêu sao đen này.

“Chọn phái nào?” Tu sĩ thấy nàng đang mơ màng, nâng giọng hỏi.

Trường Ương ngẩng đầu: “Xin hỏi Thất Sát Tinh thuộc về phái nào?”

“Nam Đẩu.” Tu sĩ phun ra hai chữ.

Trường Ương chỉ vào bộ đạo bào màu đen thêu sao trắng bên phải: “Đây là đạo bào của Bắc Đẩu Các?”

“Đúng vậy.”

Trường Ương nói không chút do dự: “Ta chọn Bắc Đẩu Các.”

Người tu sĩ đặt một tấm ngọc bài lên bộ đạo bào, rồi đưa cho nàng: “Quẹo phải, theo con đường nhỏ đi về phía trước, mặt sau ngọc bài có ghi chỗ ở của ngươi.”

“Nam Đẩu Trai tuyển sáu vị Tinh Quân, Bắc Đẩu Các tuyển bảy vị Tinh Quân.” Trường Ương không vội đi, nhìn về phía người kia hỏi: “Vậy Tinh Chủ được tuyển từ đâu?”

Tu sĩ đang chuẩn bị thêm một bộ đạo phục vào khay lần nữa, nghe vậy liền nhấc mi lên, đánh giá Trường Ương ở đối diện, một lúc sau cười như không cười nói: “Tinh Chủ không liên quan gì đến ngươi.”

Không đợi nàng nói gì, tu sĩ nghiêng đầu hô: “Người tiếp theo!”

Có người khác tiến lên, Trường Ương chỉ có thể tránh ra một bên, trầm mặc đi sang chỗ khác.

“Trường Ương đạo hữu!” Bình Thanh Vân cũng ở lại nói: “Ta thấy ngươi chọn Bắc Đẩu Các, Thất Sát Tinh thuộc về Bắc Đẩu sao?”

“Thất Sát Tinh ở Nam Đẩu Trai.” Trường Ương giũ đạo bào ra, hình thất tinh màu đen trắng hiện ra, giống hệt như trong giấc mơ mà nàng từng thấy.

Bình Thanh Vân ngạc nhiên: “Vậy tại sao ngươi lại chọn Bắc Đẩu Các?”

Trường Ương không nói, nàng chính là muốn đi ngược lại với cảnh trong mơ.

Biết trước được giấc mơ?

Nàng tuyệt đối sẽ không đi hao tổn tu vi của mình vì thiên hạ, đi giúp một kẻ ghét mình giải độc.

Bắt đầu từ lúc này, nàng sẽ lựa chọn con đường hoàn toàn khác.

“Tình cờ quá, ta cũng chọn Bắc Đẩu Các.” Bình Thanh Vân bên cạnh cao hứng nói: “Trường Ương đạo hữu, từ giờ chúng ta là cùng một phái rồi.”

Trường Ương đem đạo bào nhét vào trong túi trữ vật, ép xuống sự chán ghét đối với chàng trai trong mơ rồi nói: “Đi thôi.”

Bình Thanh Vân cẩn thận sờ ngọc bài: “Ta ở phòng tám hai sáu.”

Trường Ương cúi đầu nhìn tấm ngọc bài trong tay mình, mặt trước có khắc chữ Bắc Đẩu Các, mặt sau là hình thất tinh, bên dưới có một dãy số, một không một ba.

Hai người theo con đường nhỏ bên phải đi về phía trước, không lâu sau, có một tòa lâu gỗ bỗng nhiên xuất hiện trước mắt với tấm biển ‘Bắc Đẩu Các’ treo phía trên.

“Trường Ương đạo hữu, ta lên trước nhé.” Bình Thanh Vân cùng nàng tách ra, hào hứng đi tìm chỗ ở của mình.

Trường Ương bước vào lâu gỗ, theo bảng chỉ dẫn ở sảnh chính mà đi về phía bên phải tầng một, căn phòng thứ mười ba chính là nơi ở của nàng.

Nàng đẩy cửa bước vào, bên trong rộng rãi hơn nhiều so với chỗ ở cũ ở Hợp Hoan Tông, chỉ có điều người ở cùng cũng nhiều thêm ba người.

Trong phòng có một bàn trà, bốn chiếc ghế tựa, cùng một dãy giường đá chung lớn, có hai nữ tu đã trải đệm lên giường, một người ngồi trước bàn, một người đứng bên cửa sổ thưởng thức cây sáo ngọc trong tay, còn một nữ tu khác thì quay lưng về phía cửa đang ngồi xổm trên giường đá, giường của nàng chẳng có gì lót cả.

Dãy giường đá chung này chỉ còn lại một chỗ ngủ phía đông.

Trường Ương thấy vậy, liền lấy một tấm đệm giường từ trong túi trữ vật ra, ôm đi về phía giường đá bên đông và trải lên.

“Răng rắc, răng rắc.”

Bên cạnh những tiếng động không ngừng truyền đến, Trường Ương lơ đãng quay đầu nhìn lại, không nhịn được ngửa người ra sau, muốn rút kiếm.

—— nữ tu kia bên phía đông có một bộ mặt như đầu sói, răng nanh lộ ra ngoài, trong tay đang cầm một quả lớn, cắn đến nỗi để lộ cả hạt bên trong đã bị cắn mất nửa.