Chương 32: Bắc Đẩu Các (1)

Nhóm thứ hai?

Trước bọn họ còn có nhóm thứ nhất nhập môn sao?

Trường Ương ngước mắt nhìn về phía những dãy núi xa xa trong sương mù, trong lòng suy nghĩ về ý nghĩa của câu nói vừa rồi.

Bên cạnh, Bình Thanh Vân đã hiểu được sự thắc mắc trong lòng nàng, hắn nhỏ giọng nói: “Nhóm đầu tiên toàn là những người xuất sắc từ tứ giới, tu vi của mỗi người đều ở giai đoạn Kim Đan trung kỳ trở lên, sư phụ ta nói chỉ riêng Linh giới đã có ba trăm người. Trong đó thậm chí còn có những thiên tài cảnh giới Nguyên Anh, toàn bộ đều xuất thân từ mười tám đại tông môn, cơ bản là những người sẽ được đề cử trở thành mười ba Tinh Quân.”

“Tính sơ sơ thì có gần một vạn người nhập môn. Bất quá, năm đầu tiên phải loại bỏ hơn một nửa.” Hắn nói, bỗng nhiên lắc đầu buồn bã: “Những người như chúng ta có tu vi thấp kém, ở Tinh giới vẫn rất khó sống sót.”

Dưới năm mươi tuổi mà đạt tới cảnh giới Nguyên Anh…

Trường Ương rũ mắt nhìn xuống mặt đất võ đài, sự chênh lệch giữa đệ tử đại tông môn và tiểu tông môn dùng từ một trời một vực để hình dung cũng không quá.

Đang lúc võ trường ồn ào không ngừng, một dãy tu sĩ mặc đạo bào màu trắng thêu sao văn tay cầm những khay dài bay xuống.

Giọng nữ uy nghiêm vang lên: “Tinh giới chia thành hai phái Nam Đẩu Trai và Bắc Đẩu Các, mười ba Tinh Quân được tuyển chọn từ hai phái này. Các vị hãy tạm chọn phái hệ, nếu tương lai khảo hạch thất bại, thì phải giao lại vật phẩm được phát ngày hôm nay.”

Những tu sĩ mặc đạo bào màu trắng thêu sao văn phân tán đứng ở phía trước võ trường, mọi người hào hứng xếp hàng để chọn phe phái.

Trường Ương cùng Bình Thanh Vân đứng thành hai hàng, cùng nhau xếp hàng, theo sát đội ngũ phía trước di chuyển.

“Họ phát cái gì vậy?” Bình Thanh Vân tò mò đón chân, muốn xem phía trước.

Tiếc là những tu sĩ phía trước nhận xong đồ vật liền thu vào, trực tiếp rời đi.

Bình Thanh Vân nhìn mãi mà không thấy gì, đành phải quay lại trò chuyện với Trường Ương: “Lát nữa ngươi chọn Nam Đẩu Trai hay Bắc Đẩu Các?”

“Không biết.”

“Ta cũng không chắc chắn lắm.” Bình Thanh Vân gãi đầu, “Sư phụ ta nói trong hai phái chọn phái nào cũng được.”

Trường Ương hỏi: “Nam Đẩu Trai và Bắc Đẩu Các có gì khác nhau?”

Bình Thanh Vân ngước nhìn bầu trời, cố gắng nhớ lại: “Hình như ở Nam Đẩu Trai sẽ tuyển chọn sáu vị Tinh Quân, còn Bắc Đẩu Các sẽ tuyển chọn bảy vị Tinh Quân.”

Trường Ương: “Vậy ở Bắc Đẩu Các sẽ cạnh tranh ít hơn ở Nam Đẩu Trai à?”

“Cũng không thể nói như thế.” Bình Thanh Vân chỉ vào mình nói, “Như ta chuyên tu về số phận, Nam Đẩu Trai có phúc tinh được gọi là Thiên Đồng Tinh, Bắc Đẩu Các có đại cát lộc tinh được gọi là Thiên Cơ Tinh, nên cả hai phái đều có vị trí Tinh Quân phù hợp với ta.”

“Ngươi định chọn phái nào, tốt nhất hãy xác định xem mình thích hợp với vị trí Tinh Quân nào.” Bình Thanh Vân bổ sung, “Tất nhiên, chúng ta cũng chưa chắc có thể đi đến cuối con đường.”

Trường Ương im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: “Thất Sát Tinh thuộc về phái nào?”

“… Trước đây sư phụ không nói với ta về các Tinh Quân khác.” Bình Thanh Vân trên mặt có vẻ hơi xấu hổ.

Thật ra trước đây trong các bài học kiến thức của tông môn, chưởng giáo đã giảng về Nam Đẩu lục tinh và Bắc Đẩu thất tinh, nhưng hắn không chú ý nghe.

Hai người nói chuyện với nhau, bất tri bất giác đã đến lượt họ chọn phái.

“Ngươi chọn Nam Đẩu Trai hay Bắc Đẩu Các?”

Một tu sĩ mặc đạo bào trắng thêu đầy sao, tay trái nâng khay dài, tay phải mơn trớn mặt bàn, trong nháy mắt hai bộ đạo bào khác nhau hiện lên trên khay.