Chương 18: Mộng Phi Hoa (3)

Trường Ương ngẩn người, nàng cũng không ngửi thấy mùi hoa sen nào trong phòng, suy nghĩ một lát vẫn nói: “Tối hôm qua ăn hạt sen sư muội cho.”

“Ân.” Hồng Anh tán nhân cũng chỉ thuận miện hỏi g, nàng còn có chuyện quan trọng hơn muốn nói, “Năm đó con tìm đến Hợp Hoan Tông, nói muốn trở nên mạnh mẽ, không muốn người khinh thường, hiện giờ chí hướng có thay đổi không?”

Trường Ương không chút do dự lắc đầu: “Chưa từng thay đổi.”

Hồng Anh tán nhân giọng mang tính khuyên giải: “Con đã là Trúc Cơ, một khi có cơ duyên sẽ kết Kim Đan, chỉ cần hành sự cẩn thận, không đắc tội cao thủ, ở tông môn có thể vững vàng sống cả đời.”

“Sư phụ.” Trường Ương ngước mắt, “Trời đất này có tứ giới, đại năng vô số, họ có thể tùy ý sinh sát đoạt lấy, con muốn hoàn toàn nắm giữ mạng sống của mình, cần thiết phải mạnh hơn người khác.”

“Sẽ luôn có người mạnh hơn con.”

“Thế con sẽ làm kẻ mạnh nhất.”

Hồng Anh tán nhân nhìn vào ánh mắt của đồ đệ mình, nàng từ đó thấy được chính là khí thế sôi nổi và dã tâm vừa nảy sinh.

......

Phòng trong im lặng xuống, thật lâu sau, Hồng Anh tán nhân đột nhiên cười nói: “Tốt!”

“Sư phụ?” Trường Ương không hiểu ý này.

“Có câu connói sai rồi.” Hồng Anh tán nhân đứng lên, “Trường Ương, trên đời này ngoài tứ giới ra, còn có một giới nữa.”

“Còn có một giới nữa?”

Trường Ương đột nhiên thấy kinh ngạc, nàng tới Linh giới mười năm, chỉ nghe nói về tứ giới, cũng không biết còn có thêm một giới nữa.

“Tinh giới, độc lập với tứ giới bên ngoài.” Hồng Anh tán nhân gật đầu, “Họ chỉ giao lưu với chủ chấp của tứ giới, cho nên các ngươi không biết được.”

……. Tinh giới.

“Tinh giới do Tinh Chủ cầm quyền, mười ba Tinh Quân phụ tá, mỗi ngàn năm mở ra thông đạo nhập giới, tứ giới đều có cơ hội đoạt được tinh vị.” Hồng Anh tán nhân lật tay lấy ra một tấm lệnh bài gỗ đen, “Đây là thông hành bài đi Tinh giới, Hợp Hoan Tông tuy suy tàn, nhưng còn trong bảng 3000 tông môn, nhận được một suất.”

Trường Ương vô cớ nhớ tới giấc mơ vừa rồi, trong mơ chàng trai kia được gọi là Tinh Chủ.

Nàng có thể chắc chắn trước khi sư phụ báo cho nàng biết, chính nàng chưa bao giờ nghe về Tinh giới, cũng không biết Tinh Chủ và Tinh Quân là gì.

Giấc mơ kia…. Có chút cổ quái.

“Sư phụ, hiện giờ Tinh Chủ là ai?” Trường Ương bỗng nhiên hỏi.

Hồng Anh tán nhân: “Đã tới lúc thông đạo nhập giới được mở ra, có nghĩa là Tinh giới đã mất chủ.”

Không có Tinh Chủ?

Chàng trai kia rốt cuộc có thật, hay là ảo ảnh trong mơ của nàng?

Hồng Anh tán nhân nhìn đồ đệ cau mày, cho rằng nàng còn đang phản ứng với tin tức có thêm một giới vừa được biết.

“Tinh giới nguy hiểm tứ phía, tranh đoạt khốc liệt, nhưng cũng đầy cơ duyên.” Hồng Anh tán nhân một tay đặt lên vai Trường Ương, tay kia đưa lệnh bài cho nàng, ánh mắt như năm đó vẫn ôn nhu bao dung, “Trường Ương, con muốn trở nên mạnh mẽ, ta cho con cơ hội này.”

Trường Ương bỗng chốc nhìn về phía nàng, trong cổ họng như có một đoàn bông gòn, một lát sau mới dùng giọng thấp phát ra: “…… Sư phụ.”

“Tinh giới chỉ nhận tu sĩ dưới năm mươi tuổi, tuy không quy định tu vi cảnh giới, nhưng ngươi phải chuẩn bị thật kỹ, các đại tông môn từ trước đến nay nhân tài như mây, càng không cần nói lần này còn có yêu, ma nhị giới tham gia.” Hồng Anh tán nhân lại nói, “Thông hành bài chỉ có một tấm, con phù hợp hơn Thường Nhạc. Trường Ương, ba ngày sau, ta khởi trận đưa ngươi tới trước vân thuyền Linh giới. Đến lúc đó, con sẽ cùng tất cả người cầm thông hành bài của Linh giới đồng loạt tiến vào Tinh giới.”