Trường Ương bỗng chốc mở to mắt, nhìn trần nhà quen thuộc hồi lâu lắm mới lấy lại được bình tĩnh.
… Nàng vừa rồi đang nằm mơ?
Trường Ương xoay người ngồi dậy, từ trong túi trữ vật tìm ra tờ giấy bản thảo nhặt được trước kia, nhìn chằm chằm nội dung trên đó một lúc lâu, dần dần có thể hiểu ý nghĩa của đoạn văn này.
Một khi Sơn Vân Loạn tu thành, dùng máu đầu tim liền có thể chế thành viên đan dược gọi là Mộng Phi Hoa, loại đan dược này có thể giải mọi độc.
Chỉ là Mộng Phi Hoa có tác dụng phụ, sẽ khiến người trúng độc sinh ra tình cảm thương yêu đối với người hiến máu đầu tim.
Nhưng Trường Ương vẫn chưa để tâm đến giấc mơ cho lắm.
Chính cái gọi là ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy cái đó.
Nàng cho rằng bơi vì mình tiếp xúc nội dung giấy bản thảo trước khi đi ngủ, nên sinh ra những liên tưởng vô thức tạo nên cảnh trong mơ, tuy rằng giấc mơ này có chút quá mức chân thật.
Trường Ương giơ tay đè đè thái dương đau nhức, suy nghĩ một chút, rồi từ trong túi trữ vật lấy cây bút ngọc tre xanh thu được từ Tồn Chân bí cảnh ra.
Cây bút này hẳn là đồ vật mà mấy tán tu kia muốn có được, trước đây khi tán tu áo xanh định phân tán sự chú ý của nàng, còn nói câu ‘Cao giai pháp bảo’.
Cao giai pháp bảo? Ngay cả Hợp Hoan Tông cũng không có mấy cái.
Trường Ương cúi đầu cẩn thận quan sát cây bút trong tay, thân bút hình tre xanh, sờ vào mềm mịn ấm áp, đầu bút màu đen nhọn như kim, trên nắp bút còn khắc hai chữ ‘Xương Hóa’, đây là bút của chủ nhân bí cảnh.
Có thể thấy chất liệu cây bút này không bình thường, nhưng sau khi nàng nhiều lần đưa linh lực vào thân bút, cũng chưa phát hiện cây bút ngọc tre này có gì biến hóa.
Chẳng lẽ chỉ có bút tu mới có thể dùng?
Truyền thừa bút tu trong linh giới đã sớm đoạn tuyệt, Trường Ương tự nhiên cũng không biết.
Lúc đó Tồn Chân bí cảnh sụp đổ quá nhanh, nàng thậm chí không kịp thu thập túi trữ vật của những tán tu kia, cũng không có cơ hội biết sau khi bọn họ có được cây bút này, nên sử dụng như thế nào.
Trường Ương đứng dậy đi đến án thư, cầm cây bút ngọc tre, chấm mực trên giấy viết một chữ ‘Sát’.
Đợi một lúc lâu, xung quanh không có bất cứ biến hóa gì.
Có lẽ cần phải vẽ ra.
Trường Ương suy nghĩ rồi vẽ một khối thượng phẩm linh thạch.
Sau một lúc lâu, cũng không có thượng phẩm linh thạch nào từ trên giấy rớt ra.
Sau vài lần thử nghiệm, cuối cùng Trường Ương kết luận cây bút này không dùng được, đang chuẩn bị nhét trở lại túi trữ vật thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
“Ai?”
Trường Ương theo bản năng sờ tới eo lưng, vừa rồi nàng không phát hiện có bất kỳ động tĩnh gì ngoài cửa, tuyệt đối không phải sư huynh sư muội.
“Trường Ương, là ta.”
Một giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo chậm chạp vang lên ngoài cửa.
Trường Ương buông lỏng sự cảnh giác, bước nhanh đi tới, đôi tay kéo cửa ra, nhìn thấy người đứng bên ngoài liền nói: “Sư phụ, ngài sai người báo tin gọi đệ tử một tiếng là được, sao lại tự mình tới?”
Một người phụ nữ xinh đẹp đang đứng ngoài cửa, đeo một đôi hoa tai hình hoa hợp hoan, mặc áo gấm hồng nhạt rộng thùng thình, hơi thở sâu thẳm, linh lực nội liễm, đã đạt tới Tàng U trung kỳ.
Đúng là Hồng Anh tán nhân, tông chủ Hợp Hoan Tông, sư phụ của Trường Ương.
Nàng bước vào: “Có chuyện muốn bàn bạc với con.”
Trường Ương kéo chiếc ghế dựa duy nhất trong phòng, đặt phía sau Hồng Anh tán nhân: “Sư phụ, ngài ngồi xuống.”
Hồng Anh tán nhân ngồi xuống, tùy ý nhìn qua cách bài trí trong phòng, bỗng nhiên ngạc nhiên hỏi Trường Ương bên cạnh: “Mùi hoa sen từ đâu ra? Con đi hái hạt sen?”
Hợp Hoan Tông có nửa bên núi ở Nhân giới, mỗi năm mùa hạ các nội môn đệ tử đều sẽ đi hái hoa sen cùng đài sen, chỉ có Trường Ương từ khi nhập tông tới nay chưa bao giờ đi.