Chương 16: Mộng Phi Hoa (1)

Mây đen phủ kín trên núi, mưa rơi như thác đổ, ngoài sân những giọt nước rỏ sâu, lá vàng khô rụng bay lượn khắp nơi.

Gió cuồng gào thét đi qua, bỗng nhiên đập vỡ nửa cửa sổ, phát ra tiếng động lớn, rồi lại nhanh chóng bị mưa gió che khuất, mơ hồ có thể nhìn thấy có hai người đứng trước giường trong phòng.

Người?

Trường Ương tức khắc tỉnh táo từ hỗn loạn, nàng rõ ràng đang ngủ, đây là đâu?

Phòng này bài trí xa hoa trang nhã, hai người kia đang quay lưng về phía nàng nói chuyện, giọng nói đầy áp lực và lạnh lẽo.

“Hiện giờ sao Bắc Đẩu nghiêng về phía tây, tứ giới đang loạn lạc, Tinh Chủ lại bị độc trong người, cảnh giới sa sút, ta phải dồn hết sức tìm kiếm cách giải độc cho ngài!”

“Việc này cần Thất Sát Tinh đồng ý.”

“Nàng không đồng ý cũng phải đồng ý, mọi việc phải lấy Tinh Chủ làm trọng!”

“Nhưng Thất Sát Tinh từ trước đến nay có tham vọng lớn, tuyệt đối không muốn hy sinh tu vi của mình.”

“Không phải do nàng quyết định!”

Hai người vẫn đang tranh luận, không để ý gió lạnh thổi vào từ cửa sổ, làm tấm màn lụa trắng tơ vàng trên giường bị cuốn lên một góc, lộ ra chàng trai trên giường, hắn có dung mạo cực đẹp, mái tóc đen dài xoã ra, chỉ là môi tái nhợt như giấy, giống như đang chìm trong giấc ngủ băng giá cô tịch.

Trường Ương đang muốn nhìn rõ đối phương hơn, trước mắt lại dần mờ đi, đợi tầm mắt rõ ràng trở lại, vẫn như cũ là căn phòng này, vẫn là hai bóng người đó.

Chỉ thấy một người đến gần mép giường, lấy ra một viên đan dược màu đỏ như máu to bằng ngón tay cái, cúi xuống đút cho chàng trai đang nằm ngủ bên trong.

“Ăn xong nó, độc oán trong cơ thể Tinh Chủ thật sự có thể thanh trừ được?” Một người khác hỏi.

“Tất nhiên, sách cổ ghi lại Mộng Phi Hoa là đan dược giải duy nhất.”

Mộng Phi Hoa? Chẳng phải đây là thứ mà nàng đã thấy trên tờ giấy kia…

Chưa kịp Trường Ương phản ứng, trước mắt nàng lại một lần nữa mờ đi, đợi màn sương trắng tan ra, hình ảnh mới xuất hiện.

Dưới gốc cây đào cổ thụ bên vách núi, chàng trai vốn đang ngủ say trong bộ trường bào màu trắng giờ đã ngồi thẳng trước khối ngọc, bên cạnh dòng suối róc rách uốn lượn chảy về phía sơn cốc thạch đá.

Lúc này, Trường Ương cuối cùng cũng thấy rõ dung mạo của đối phương.

Ánh sáng vàng rực rỡ rơi xuống phía sau, cánh đào như phấn bay khắp trời, nhưng tất cả đều không bằng vẻ lạnh lẽo chói mắt của chàng trai, mọi thứ xung quanh đều thành nền để tôn lên sự hiện diện của hắn.

Chàng trai rũ hàng mi dài và đen nhánh xuống, cổ tay áo hơi xắn lên lộ ra cẳng tay mảnh khảnh, những ngón tay thon dài cầm quả linh đào, thong thả ung dung bóc lớp vỏ nhung bên ngoài, nước sốt nhỏ giọt nhuộm hồng đầu ngón tay trắng như sương của hắn, nhưng hắn vẫn không thèm để ý, bình tĩnh lột sạch vỏ đào.

Cho đến khi có một người mặc áo bào trắng thêu hoa văn sao đen bước tới.

Chàng trai có vẻ hơi vội vàng đứng dậy, vẻ lạnh lẽo xung quanh người lập tức biến mất, chỉ còn lại một chút tình ý khó tả trong mắt, giọng thấp nói: “Nàng đã đến rồi.”

Hắn đưa quả đào đã được lột vỏ, kéo người kia ngồi xuống, rồi xin lỗi nói: “Làm bẩn tay nàng.”

Chàng trai nói xong, liền nắm lấy bàn tay vừa bị kéo qua của đối phương, nhúng vào dòng suối trong lành bên cạnh, mười ngón tay đan xen, như đang rửa sạch nước đào dính trên tay, hắn chậm rãi vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trắng trên đốt ngón tay đối phương, mặt nước lấp lánh ánh sáng, tình ý tràn ngập.

Hắn nhìn về phía người đối diện, giọng nói vốn thanh lạnh giờ nhuộm chút ôn nhu khàn khàn: “…Trường Ương.”

Trường Ương trong lòng giật mình, theo ánh mắt chàng trai nhìn lại, quả nhiên thấy một khuôn mặt quen thuộc không thể nào quen hơn.

—— chính là nàng!