Chương 6

Lời vừa dứt, Mộ Dung Vũ đứng sau lưng Ninh Lan Tuyết khẽ nhướng mày, chờ xem Thẩm Nhược Tích sẽ khóc lóc bi thương thế nào.

Nhưng, chẳng có gì xảy ra cả.

Thẩm Nhược Tích chẳng những không kinh hoảng hay bi phẫn, thậm chí mí mắt còn không buồn nhấc lên.

Ngược lại, nàng chỉ khẽ cười, giọng đầy châm biếm: “Vương gia, chàng có biết mình đang nói gì không?”

Mộ Dung Vũ đáp: “Nhược Tích, ta biết chuyện này đối với nàng là một sự đả kích rất lớn. Nhưng ta và Lan Tuyết tình sâu ý hợp, chính nàng chen chân vào giữa chúng ta, đoạt đi vị trí chính phi này.”

Nghe vậy, Thẩm Nhược Tích chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác ghê tởm.

Kiếp trước, nàng từng bị Mộ Dung Vũ mê hoặc, cũng cho rằng chính mình là người chen vào tình cảm của hắn ta và Ninh Lan Tuyết, trong lòng đầy áy náy, luôn nhún nhường mọi điều.

Nhưng Ninh Lan Tuyết vốn chỉ là nữ tử xuất thân hèn kém, hoàng gia tuyệt đối không thể để nàng ta làm Vương phi. Nếu không, Mộ Dung Vũ đã sớm rước nàng ta vào phủ rồi.

Ngày ấy, Thẩm Nhược Tích thân là đích nữ tướng quân phủ, vốn đem lòng ái mộ Mộ Dung Vũ. Đương kim Thánh Thượng lại có giao tình sâu đậm với phụ thân nàng là Thẩm Thiên Vinh, nàng liền năn nỉ phụ thân vào cung, xin Thánh Thượng ban hôn.

Bị nàng làm phiền, không còn cách nào khác, phụ thân đành đề đạt việc này với Thánh Thượng.

Thánh Thượng vốn muốn tác thành cho ái nữ của Thẩm tướng quân, lại cũng muốn đoạn tuyệt ý niệm Mộ Dung Vũ cưới Ninh Lan Tuyết, liền thuận ý.

Trước khi tứ hôn, Thánh Thượng còn đích thân hỏi Mộ Dung Vũ tại Ngự Thư Phòng, có nguyện ý cưới nàng hay không.

Chính miệng Mộ Dung Vũ đáp ứng.

Chẳng vì điều gì khác, chỉ bởi Thẩm gia quân công hiển hách, Mộ Dung Vũ muốn tranh đoạt ngôi vị, cần dựa vào thế lực của Thẩm gia.

Nhưng sau khi thành hôn, Mộ Dung Vũ lại tỏ thái độ như bị ép buộc, đem mọi bất mãn đổ lên đầu nàng.

Một mặt muốn dựa vào quyền thế Thẩm gia, một mặt lại muốn giữ lấy cái gọi là chân ái của bản thân.

Mộ Dung Vũ, quả thực là kẻ tiểu nhân giả dối đến cùng cực!

Thẩm Nhược Tích nhìn nam nhân trước mặt, chỉ thấy bản thân khi xưa thật sự quá mù quáng.

“Ninh Lan Tuyết chỉ là hạng tiện tì chẳng đáng để mắt, có thể bước chân vào Vương phủ đã là phúc phận tu mấy đời. Nàng ta muốn làm Tề Vương phi ư? Nàng ta cũng xứng sao?”

Tiếng nói vừa dứt, sắc mặt Ninh Lan Tuyết thoáng chốc suy sụp.