Chương 5

Mộ Dung Vũ vừa quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Nhược Tích, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Ta nghe nói hôm nay, nàng đã rời phủ đúng không? Bổn vương đã nói rõ, nàng phải bị cấm túc trong phủ, vậy mà còn dám tự ý rời đi sao?”

Thẩm Nhược Tích vẫn bình thản đáp lời: “Nghe được tin chưởng quầy Nhã Hiên cho người gửi tin đến, nói rằng trà xuân mà ta yêu thích đã tới. Vương gia cũng biết, phụ thân ta và vị chưởng quầy đó đã giao kết nhiều năm. Không lẽ Vương gia muốn để phụ thân biết ta đang bị cấm túc sao?”

Nghe vậy, Mộ Dung Vũ lập tức im lặng.

Quả thật, hắn ta vẫn còn muốn trông cậy vào phủ tướng quân. Vì vậy, không thể để Thẩm Thiên Vinh biết hắn ta đang gây khó dễ với ái nữ của ông được.

Ninh Lan Tuyết dựa sát vào người Mộ Dung Vũ, bất chợt lên tiếng: “Hôm nay Thẩm tỷ tỷ ăn mặc thật xinh đẹp, y phục và trang sức đều là mới mua sao? Muội thật sự rất ngưỡng mộ tỷ.”

Mộ Dung Vũ nghe thấy giọng của Ninh Lan Tuyết có chút tủi thân, liền vòng tay ôm lấy nàng ta, rồi lạnh lùng liếc Thẩm Nhược Tích: “Nhược Tích, bổn vương không thích nàng ăn mặc lộng lẫy như vậy. Mau về thay một bộ y phục đơn giản rồi đến gặp bổn vương.”

Hắn ta biết Ninh Lan Tuyết vẫn luôn để tâm đến thân phận của mình, không muốn để nàng ta cảm thấy địa vị mình thua kém Thẩm Nhược Tích.

Thế nên hắn ta luôn ép Thẩm Nhược Tích ăn mặc càng đơn giản càng tốt để chiều lòng Ninh Lan Tuyết.

Lúc này, Thẩm Nhược Tích chỉ khẽ phủi vạt áo, thản nhiên đáp: “Vương gia không thích cũng chẳng vấn đề gì, thần thϊếp chỉ mặc những gì bản thân thích.”

Mộ Dung Vũ nhíu mày, có chút bất ngờ trước phản ứng này của nàng.

Nửa tháng không gặp, dường như Thẩm Nhược Tích đã lạnh nhạt với hắn ta hơn rất nhiều.

Thẩm Nhược Tích ngước mắt nhìn hắn ta, nói: “Vương gia cho gọi ta tới, chẳng phải còn có chuyện muốn nói sao?”

Bị nhắc nhở, Mộ Dung Vũ mới nhớ tới chuyện chính, liền ho nhẹ một tiếng, giọng nói cũng bất giác dịu đi: “Lần này bổn vương dẫn Lan Tuyết đến sơn trang tránh nóng một thời gian, tĩnh tâm lại cũng cảm thấy có phần lạnh nhạt với nàng, vì thế mới cho gọi nàng trở về.”

“Nhược Tích, nàng là Vương phi của bổn vương, trong lòng ta vẫn luôn có nàng.”

Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Nhược Tích không chút biến đổi, chỉ có cặp mắt đen nhánh, sáng trong nhìn chằm chằm vào hắn ta, như thể có thể nhìn thấu được tất cả.

Mộ Dung Vũ bị ánh mắt đó nhìn đến chột dạ, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Nàng cũng biết Lan Tuyết đã bên cạnh ta nhiều năm, nếu không phải vì thân phận thấp kém, hiện giờ lẽ ra nên…”

“Vương gia có gì cứ nói thẳng.”

Thẩm Nhược Tích lạnh nhạt cắt lời hắn ta.

Mộ Dung Vũ cũng không tiếp tục vòng vo, nói thẳng: “Lan Tuyết muốn gả làm Vương phi. Nhược Tích, nàng có thể nhường lại vị trí chính phi cho nàng ấy không?”