Chương 41

Nàng ta lại hừ lạnh:

“Còn Tô Liễu Nhi kia nữa, làm Hoàng hậu nhiều năm mà chỉ biết tụng kinh trồng hoa, nhu nhược vô dụng! Nếu đã không quản nổi hậu cung, chi bằng sớm thoái vị nhường chỗ cho người khác!”

Bên cạnh, cung nữ Trúc khẽ cúi đầu, trong lòng thầm ghi nhớ.

Cung nữ Trúc khẽ khuyên nhủ:

“Nương nương đừng tức giận, đã nhịn nhiều năm như vậy, cớ gì vì một thoáng mà phiền lòng.”

Phương Huệ hừ lạnh:

“Bổn cung tự nhiên hiểu đạo lý ấy! Nhưng hôm nay thực khó nén giận, chẳng phát tiết ra thì không chịu nổi.”

Trúc lại thấp giọng hỏi:

“Nương nương, chuyện Ngụy Quý nhân sinh non, rốt cuộc là thế nào?”

Phương Huệ nhíu mày:

“Bổn cung cũng cảm thấy kỳ quặc. Liên Hương hôm nay lại nhất mực cắn chết Tần Hải Đường, chẳng phải cũng là tự rước họa vào thân sao?”

Nàng ta đưa tay xoa gò má còn nóng rát, trong mắt ánh lên tia hàn quang:

“Còn Thẩm Nhược Tích, hôm nay bỗng dưng ngu xuẩn, mở miệng nói bi thủ thảo là độc dược Mầm Vực, không rõ là hữu ý hay vô tình. Lần sau để nàng ta rơi vào tay ta, bổn cung nhất định sẽ dạy dỗ cho nàng ta một trận nên thân!”

Mang theo cơn uất hận, nét mặt Phương Huệ âm trầm trở về tẩm cung.

Trong điện Dao Quang, Ngụy Trân Trân tựa như con rối đứt dây, ngồi tựa vào giường, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Tô Liễu Nhi tiến đến an ủi:

“Ngụy Quý nhân, bổn cung còn giữ một ít thuốc bổ thượng hạng, lát nữa sẽ cho người mang tới. Mấy ngày này, ngươi không cần tới thỉnh an, nên an tâm tĩnh dưỡng.”

“Hoàng hậu nương nương...”

Ngụy Trân Trân đưa tay ra, gắt gao nắm lấy tay áo Tô Liễu Nhi, ánh mắt rực lửa:

“Là Tần Quý phi hại chết hài nhi của thần thϊếp! Hoàng thượng nhất định sẽ làm chủ cho thần thϊếp, nhất định sẽ nhìn thấu bộ mặt tàn độc của Tần Quý phi, có phải không?”

Tô Liễu Nhi đoan trang, thần sắc thương xót ôn tồn đáp:

“Ngay cả bổn cung còn nhìn ra, việc này tuyệt không phải do Tần Quý phi làm, huống hồ Hoàng thượng càng thấu suốt mọi việc, lẽ nào lại không nhận ra?”

Ngụy Trân Trân ngẩn người, bàn tay đang nắm áo cũng buông lỏng dần.

Thân hình nàng ấy bỗng trở nên ẻo lả, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Tô Liễu Nhi lặng lẽ thở dài, căn dặn cung nữ bên người Ngụy Trân Trân phải hết lòng chăm sóc, lại dặn thiện phòng chú ý thêm về đồ ăn của nàng ấy, rồi lặng lẽ rời khỏi điện Dao Quang.

Bước chân vừa qua khỏi cửa, phía sau liền nghe tiếng Ngụy Trân Trân bật khóc nức nở, buồn đau xen lẫn tuyệt vọng.

Tô Liễu Nhi siết chặt chuỗi Phật châu trong tay, lắc đầu ngậm ngùi:

“Nàng ấy như vậy lại là tội gì đây…”