Chương 33

Ngụy Trân Trân cắn môi, một mực không cam lòng mà hỏi:

“Thái y, trước đây ta vẫn còn khỏe, cớ sao hôm nay lại ra nông nỗi này?”

Thái y chần chừ một hồi.

Nhân Cảnh Đế thúc giục:

“Có gì cứ nói thẳng!”

Thái y cúi đầu bẩm:

“Tâu Hoàng thượng, thần bắt mạch cho Ngụy quý nhân, quả thực phát hiện có dấu hiệu trúng độc, độc dược này có tên là nửa ngày liên.”

“Nhưng loại dược thảo này độc tính rất thấp, thông thường chỉ khiến người trúng khí huyết tổn hao, tích lũy lâu ngày mới có thể phát sinh bệnh trạng. Lượng độc trong người Ngụy quý nhân rất nhỏ, lẽ ra không đủ để gây sinh non.”

Nghe vậy, Ngụy Trân Trân vừa phẫn uất, vừa đau lòng:

“Quả nhiên! Quả nhiên là có người muốn hại thϊếp! Hoàng thượng, người nghe thấy rồi đó, có kẻ âm mưu hãm hại thần thϊếp…”

Tần Hải Đường chau mày:

“Ngươi im miệng đi, chẳng phải thái y vừa nói rồi sao?”

Nói xong, nàng ta quay sang hỏi thái y:

“Ngươi xác định lượng độc trong người Ngụy quý nhân không đủ để làm sảy thai ư?”

“Vi thần xác nhận.”

Tần Hải Đường thở dài:

“Như vậy, chuyện Ngụy quý nhân sảy thai, chỉ sợ còn có nguyên do khác.”

Nghe vậy, trên mặt Hoàng hậu Tô Liễu Nhi hiện lên vẻ tự trách:

“Hoàng thượng, đều tại thần thϊếp sơ suất, thân là chủ hậu cung lại không phát hiện Ngụy quý nhân sớm đã mang thai, còn sáng sớm mời các chư vị trong cung đi ngắm hoa. Ngụy quý nhân thân mình yếu ớt, phải đi lại nhiều như vậy, sợ rằng đã mệt đến quá sức.”

Nhân Cảnh Đế phất tay:

“Việc này không thể trách nàng. Ngụy quý nhân tự mình mang thai mà không bẩm báo, cũng phải chịu trách nhiệm.”

“Nhưng việc nàng ấy trúng loại độc nửa ngày liên, cũng phải điều tra cho rõ. Hậu cung không thể dung thứ kẻ lòng dạ hiểm ác như vậy!”

Tô Liễu Nhi lập tức cúi người nhận lệnh:

“Thần thϊếp tuân chỉ.”

Ngụy Trân Trân trong lòng vẫn không cam tâm:

“Hoàng thượng, đây tuyệt đối không phải ngoài ý muốn… Thần thϊếp không tin đây chỉ là ngoài ý muốn…”

Nhân Cảnh Đế lên tiếng:

“Ngươi cứ an tâm tĩnh dưỡng, mau chóng hồi phục thân thể.”

“Không… Hoàng thượng…”

“Phụ hoàng.”

Thẩm Nhược Tích bất ngờ bước ra.

Nhân Cảnh Đế quay ra nhìn nàng:

“Tề Vương phi, con còn điều gì muốn nói sao?”

Thẩm Nhược Tích khẽ đáp:

“Tâu phụ hoàng, Ngụy quý nhân sảy thai, đích thực là do trúng độc.”

Vừa nghe vậy, Phương Huệ bên cạnh liền lập tức lên tiếng trước:

“Nhược Tích, thái y đã nói độc tính không đủ để gây sảy thai, ngươi chớ có hồ đồ!”

Thẩm Nhược Tích coi như không nghe thấy những lời dè bỉu.