Chương 1

Thẩm Nhược Tích sống lại rồi.

Việc đầu tiên nàng cần làm sau khi sống lại chính là giữ chân Cửu Vương gia Mộ Dung Hành, kẻ nổi tiếng thân thể ốm yếu, tính tình lạnh lùng khó gần.

Cần phải giữ chân hắn ở trong phòng của quán trà.

Thẩm Nhược Tích vươn tay khép cửa lại, ngẩng đầu nhìn về phía nam nhân tuấn tú vô song trong phòng, trên môi lộ ra nụ cười nhạt.

“Linh Vương, lâu rồi không gặp.”

Ở phía đối diện, Mộ Dung Hành ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế khắc hình hoa lê, trên thân mặc một bộ kim mãng bào màu đen, buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt toát lên vẻ sắc xảo, tuấn tú.

Chú thích: Kim mãng bào là loại áo bào màu vàng, được các vị vua triều Nguyễn mặc trong các dịp lễ, nghi lễ quan trọng.

Làn da trắng đến dị thường, càng khiến khí chất tự phụ của hắn thêm vài phần u ám.

Giờ khắc này, đôi môi mỏng manh của hắn khẽ nhếch lên, ánh mắt mang theo ý cười dò xét.

“Thẩm đại tiểu thư, nàng có ý gì?”

Thẩm Nhược Tích nâng váy, chậm rãi tiến đến gần hắn.

Sau đó nàng nhẹ nhàng nghiêng người, sà vào trong lòng hắn.

Ánh mắt Mộ Dung Hành thoáng dừng lại chốc lát, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, trên gương mặt tái nhợt u tối không lộ chút cảm xúc nào, chỉ có ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào người nàng.

Trước kia, Thẩm Nhược Tích từng e ngại hắn.

Nhưng hiện tại nàng đã sống lại.

Kiếp trước, khi hồn phách còn lang thang giữa trời đất, nàng tận mắt chứng kiến sau khi mình qua đời, nam nhân này đã nhuộm máu toàn hoàng thất, Mộ Dung Hành đã khiến cho kẻ phụ bạc nàng - Mộ Dung Vũ bị vạn tiễn xuyên tim, rồi bị chém đầu đặt trước mộ nàng.

Trong đôi mắt đỏ ngầu của Mộ Dung Hành đầy tuyệt vọng xen lẫn nỗi bi thương tột cùng, quỳ gối trước mộ nàng thổ lộ lòng mình.

Trong khoảnh khắc đó, nàng mới biết, Mộ Dung Hành yêu nàng đến tận xương tủy.

Nghĩ tới đây, Thẩm Nhược Tích vén tay áo lên, để lộ thủ cung sa ở cổ tay.

Thấy thủ cung sa, ánh mắt Mộ Dung Hành càng thêm thâm trầm.

Chú thích: Thủ cung sa được biết đến trong truyền thuyết Trung Quốc, là dấu vết màu đỏ để chứng tỏ người con gái còn trinh tiết.

Hắn khẽ nhếch môi cười nhạt, mang đầy ẩn ý sâu xa:

“Hóa ra, Tề Vương huynh lại bất lực như vậy sao?”

“Nếu Thẩm đại tiểu thư cảm thấy cô đơn, có thể tìm đến người khác, sao lại tới tìm ta, một kẻ bệnh tật ốm yếu chẳng ai quan tâm này làm gì?”

Thẩm Nhược Tích tựa vào lòng hắn, khẽ đáp: “Mộ Dung Hành, ta muốn hoà li với Mộ Dung Vũ, chàng có thể giúp ta không?”

Mộ Dung Hành cười khẩy, ngữ điệu mang ý giễu cợt: “Tất cả mọi người, ai ai cũng biết nàng một lòng một dạ với Tề Vương huynh suốt bao năm qua, giờ nàng đã được gả cho hắn ta theo đúng tâm nguyện, sao nàng còn tới trước mặt ta diễn kịch?”

Thẩm Nhược Tích ngước mắt nhìn hắn, khẽ nói: “Ta hối hận rồi. Ta không yêu Mộ Dung Vũ nữa, ta yêu… chàng.”