Chương 5

Trên lan can gác lầu, một công tử nhỏ đang nằm úp, gương mặt non nớt, một thân gấm vóc không tầm thường. Mái tóc đen nhánh dày dặn búi trên đỉnh đầu, đôi bàn tay nhỏ nhắn, tròn trịa trắng trẻo, nắm chặt lấy lan can gỗ lê màu sẫm. Đứa trẻ mím chặt môi, dường như đang tức giận, đôi mắt đen nhánh trừng trừng nhìn ông lão kể chuyện dưới lầu. Trong cơn giận dữ, khí chất quý phái toát ra từ người đứa trẻ, tuy ẩn giấu nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm khác thường.

Thị nữ bên cạnh không biết chủ nhân vì sao tức giận. Nghĩ rằng trẻ con chỉ ham chơi, thị nữ liền đề nghị: “Quận chúa, người muốn nghe kể chuyện không? Nô tỳ đưa người xuống xem, ở đây xa quá, nghe không rõ.”

Đứa trẻ dựa lan can, chính là nhi nữ út của Bình Nam Vương Đại Tề, Tuần Trường Thanh.

Một đứa trẻ mới năm sáu tuổi, ngũ quan còn non nớt, má hơi tròn, chưa thể toát ra vẻ uy nghi tự nhiên, nhưng một ánh mắt liếc qua lại mang theo chút sát khí không thuộc về lứa tuổi của nàng. Thị nữ quả thực bị dọa sợ, vội vàng sửa lời: “Quận chúa... không... công tử...”

Tuần Trường Thanh cụp mắt. Mấy ngày trước khi tỉnh dậy, trong đầu nàng vẫn tràn ngập cảm giác bị dòng nước sông lạnh băng nhấn chìm. Nước uống vào miệng, sặc vào phổi, làm máu trong người như đông lại, đóng băng cả trái tim.

Nàng không biết sau khi mình nhảy xuống, Vệ Lăng Từ thế nào rồi. Chẳng lẽ thật sự đã gả cho Hoàng đế, mẫu nghi thiên hạ?

Vệ Lăng Từ, suy cho cùng cũng chỉ là một kẻ phụ bạc!

Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Tuần Trường Thanh lại nhăn nhó. Trước mắt nàng đột nhiên xuất hiện một bóng đen, một bàn tay chọc chọc vào má nàng, giọng nói trong trẻo pha chút ý cười: “Công tử nhỏ, ngồi đây trầm tư, có phải lại đang tính đi đâu chơi không?”

Bóng người đột ngột xuất hiện khiến nàng giật mình lùi lại. Đợi đến khi nhìn rõ bộ váy đỏ tươi của người trước mặt, nàng lại thầm trách mình vẫn chưa tỉnh táo. Bình Nam Vương phi trước mắt chính là mẫu thân của nàng, một vị công chúa phải sang đây hòa thân, được gả cho Bình Nam Vương làm kế thê, nhỏ hơn phu quân mình đến mười mấy tuổi.

Đường đường là công chúa, cành vàng lá ngọc, lại phải hòa thân sang nước khác làm kế thê cho người, chẳng hay khi ấy trong lòng mẫu thân đã có toan tính gì. Cho dù là nước chư hầu, cũng không thể tự hạ thấp thân phận mình như vậy.

Huống hồ phụ thân nàng, Bình Nam Vương Tuân Dực, năm nào cũng trấn giữ Tây Nam, rất ít khi trở về. Phần lớn thời gian đều do mẫu thân một mình trông coi toàn bộ Bình Nam Vương phủ. Thân là Vương phi tôn quý, lại chịu cảnh cô đơn lẻ bóng.