Chương 49

Tuần Trường Thanh không hiểu vì sao, tất cả là bởi vì nàng ấy chưa từng đến chợ mua đồ. Các thương gia ở thị trấn nhỏ đều rất nhiệt tình, hơn nữa Tuần Trường Thanh ăn mặc không tầm thường, là một chủ nhân giàu có, có mối làm ăn lớn như vậy đến tận cửa, đương nhiên không thể bỏ lỡ.

Vệ Lăng Từ lập tức đi vào. Khi bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt nàng ấy lướt qua một người đang vác bao gai ở bên cạnh.

Người đó tuy đang vác đồ trên vai, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào cửa tiệm y phục may sẵn, bước chân vững chắc, có lẽ là một người luyện võ.

Ánh mắt nàng ấy dần trở nên u ám. Tuần Trường Thanh ở bên trong vội vàng gọi nàng ấy, nàng ấy liền rũ mắt xuống, thần sắc như thường bước vào tiệm.

Chưởng quầy đã mở tiệm bao nhiêu năm rồi, biết nhìn người xem tướng, khí chất của người giàu có và dáng vẻ nghèo hèn tự nhiên là khác nhau. Hắn sai người lấy những bộ y phục đắt tiền nhất trong tiệm ra, chất liệu đều tốt, thêu thùa tinh xảo, trong cả huyện thành đều hiếm thấy.

Sau khi Vệ Lăng Từ vào trong, Tuần Trường Thanh ngồi trên ghế, chân chưa chạm tới nền gạch, nhìn những bộ y phục ấy, lắc đầu: “Những thứ này không cần, lấy loại người thường mặc là được.”

Hy vọng to lớn hóa thành hư không, trong lòng chưởng quầy buồn bã, đành sai người lấy vài bộ đồ người thường mặc. Vệ Lăng Từ chọn mấy bộ màu sắc giản dị, rồi trả bạc, lại mượn một căn phòng của chủ tiệm, bảo Tuần Trường Thanh thay đồ.

Hai người ra ngoài không mang theo thị vệ, Vệ Lăng Từ vì chuyện vừa rồi mà lòng còn sợ hãi, bèn không để Tuần Trường Thanh rời khỏi tầm mắt nàng ấy.

Ngược lại, Tuần Trường Thanh ôm y phục trong lòng, bất đắc dĩ nhìn Vệ Lăng Từ, đôi mắt tinh tú khẽ sáng. Nàng ấy chỉ ra ngoài cửa, ra hiệu nàng ấy đi ra. Nhưng Vệ Lăng Từ không hiểu vì sao, trái lại còn bước đến gần mấy bước, nói với nàng ấy: “Ngươi mau thay y phục đi, quá chói mắt rồi.”

Tuần Trường Thanh lặng yên chốc lát, vẫn ôm chặt y phục, lùi lại hai bước. Ánh mắt ai oán, thần sắc tựa như chú nai con bị kinh hãi, nàng ấy cắn môi dưới, nhắc nhở Vệ Lăng Từ: “Sư phụ, ta thay y phục... Ta là nam hài tử mà.”

---

Lời này vừa thốt ra, Vệ Lăng Từ mới chợt nhớ Tuần Trường Thanh lúc này là một “nam tử”. Nàng liếc nhìn Tuần Trường Thanh, bắt gặp ánh mắt e dè của nàng, liền xé tan lớp vỏ ngoài gai góc, hung hăng như khi mới gặp, thì ra cũng chỉ là một đứa trẻ đang lớn mà thôi.

Song, nàng lại thông minh, hiểu chuyện hơn bạn đồng trang lứa, nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ, có những bí mật không muốn người khác biết.

Nàng đã hiểu rõ, khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài.

Thế nhưng khi người đi rồi, Tuần Trường Thanh lại gặp phiền toái. Y phục kiểu nam tử khác biệt với nữ tử, ở Đế Kinh khi xưa có người hầu hạ nàng, nhưng giờ đây bộ y phục trước mắt lại là kiểu dáng mà bá tánh thường mặc, càng khác xa với xiêm y thường ngày của nàng. Nàng mặc mãi vẫn không sao mặc được vào thân.

Mất một lúc lâu, sau khi mặc xong, nàng lại không biết phải buộc đai lưng áo choàng thế nào. Tiết trời thu se lạnh, vậy mà nàng lại toát mồ hôi đầm đìa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không biết vì nóng hay vì ngượng mà đã ửng đỏ.

Đợi đến khi mặc xong xuôi, cũng đã nửa khắc trôi qua. Mở cửa ra, Vệ Lăng Từ đang chắp tay đứng dưới hành lang, nghe tiếng mở cửa liền quay người nhìn nàng. Trán nàng lấm tấm mồ hôi lấp lánh, khuôn mặt cũng đỏ bừng, đai lưng thắt ở eo hình như có gì đó kỳ lạ, nàng khựng lại một chút mới hiểu ra nguyên do.