Chương 45

Trở về sau, Tuần Trường Thanh đi sau lưng Vệ Lăng Từ, không nhìn rõ thần sắc của nàng, chỉ chăm chú nhìn bộ váy màu xanh nhạt của nàng, thận trọng dò hỏi: “Sư phụ, người làm sao mà biết được?”

Vệ Lăng Từ đi rất nhanh, lại nhớ đến đôi chân ngắn cũn của nàng, bèn chậm bước lại, bàn tay cầm đèn l*иg hơi lùi về sau: “Vi sư tự có cách biết, ngươi không cần hỏi nhiều.”

Hỏi thêm, chỉ sợ sẽ bị quở phạt. Rồi sẽ có ngày biết thôi, không cần vội vã. Nàng nhìn con đường đá gập ghềnh dưới chân, trong bước chân chậm lại của Vệ Lăng Từ, nàng dần sánh vai cùng nàng ấy. Ánh trăng mùa thu lọt vào mắt lập tức hóa băng thanh, trong trẻo như màu mắt của Vệ Lăng Từ. Nàng nói: “Sư phụ, ngày mai chúng ta về Lăng Vân.”

Dưới ánh trăng, gương mặt ấy thanh lãnh đến tột cùng, nhưng lại trong luồng sáng nửa tỏ nửa mờ, Vệ Lăng Từ mỉm cười đáp: “Tùy ngươi.”

Sau buổi sớm triều tại Hàm Nguyên Điện, chỉ còn lại ba vị triều thần và Đế vương, ngay cả mấy vị Hoàng tử tham gia triều chính cũng không ở lại bên trong.

Hoàng đế nhíu mày nhìn chồng tấu sớ chất đống như núi trên án thư: “Biên cương đã không còn chiến sự, rất nhiều người dâng tấu xin tiêu phiên, các khanh nghĩ sao?” Những tấu sớ này đã đặt ở đó nhiều ngày, càng ngày càng chồng chất, khiến hắn không thể không đối diện. Trong triều vì chuyện này mà tranh cãi không ngừng, trên dưới càng thêm rối loạn, nếu không hạ quyết định, e rằng sẽ không có hồi kết.

Trong triều tự chia thành mấy phái, công kích lẫn nhau, kết bè kết phái là chuyện thường. Do đó Hoàng đế chỉ giữ lại vài người, đều là những dòng quan lại thanh liêm trong triều, không liên quan nhiều đến đảng tranh của các Hoàng tử.

Lời này vừa thốt ra, ba người nhìn nhau, trong đó Ngự Sử Đại phu Tiêu Liêm tiến lên một bước nói: “Khải bẩm Bệ hạ, tiêu phiên là đại sự, nếu phiên vương phối hợp, thì dễ dàng hành sự, nếu phiên vương không muốn, chỉ sợ sẽ nảy sinh can qua.”

Hoàng đế cười lạnh: “Không muốn tức là không phục, mệnh lệnh của Trẫm, bọn họ dám kháng mệnh ư?”

“Bệ hạ, thần cho rằng biên cương tuy đã quy phục nhiều năm, nhưng việc biên cảnh từ trước đến nay là gốc rễ phòng bị của triều đình. Nếu vô cớ rút binh lực và chủ tướng, khó lòng bảo đảm người biên cương không sinh dị tâm. Chiến sự Tây Nam bình ổn chưa được mấy năm, mạo hiểm tiêu phiên, chỉ sợ sẽ làm lợi cho người Tây Phiên, như vậy không ổn.”

Binh Bộ Thượng thư Trần Uẩn xuất thân hàn môn, là do Tiên đế một tay phá cách đề bạt. Học sĩ hàn môn và Tiêu Liêm, người thuộc gia đình phú quý, lại có cái nhìn khác biệt.

Nghe lời hai người, Hoàng đế càng nhíu chặt mày. Hắn nhìn Tiết Thiệu, Hồng Lư Tự Khanh đang im lặng không nói một lời, chợt cất tiếng: “Tiết Thiệu, ngươi là Hồng Lư Tự Khanh, ngươi nói có nên tiêu phiên không?”

Tiết Thiệu được gọi tên hơi sững sờ. Những chuyện này hắn rất ít khi tham gia, bị Hoàng đế đột nhiên hỏi đến, cảm thấy trong lòng chua xót. Hoàng đế đã gạt bỏ Tả hữu Thừa tướng, e rằng không muốn tiêu phiên rồi. Hắn khẽ hắng giọng, nói: “Chiến sự biên cảnh luôn không có định số, đột ngột tiêu phiên, chỉ sợ sẽ khiến nước khác có cơ hội thừa cơ. Minh Vương và Bình Nam Vương chiếm giữ một phương, bảo vệ hai phía ổn định, những năm nay tuy không có chiến sự, nhưng nếu tiêu phiên, chỉ sợ sẽ làm nguội lạnh lòng binh sĩ.”

Lời vừa dứt, lông mày Hoàng đế khẽ giãn ra. Hắn nhìn những tấu sớ ấy, nói: “Trong lãnh thổ Đột Quyết âm ỉ có chút hỗn loạn, vậy thì hãy điều binh mã từ biên thành và Tây Nam về Đột Quyết để phòng thủ.”