Chương 4

Tuần Trường Thanh nheo đôi mắt đào hoa nhìn Đại thống lĩnh Cấm vệ quân đang cất lời nghiêm nghị, rồi nàng khẽ cười, nụ cười rạng rỡ như thuở nào, đoan trang thanh nhã. Khoảnh khắc sau, nàng ghé sát tai Vệ Lăng Từ nói một câu, y chỉ nhíu mày không đáp.

Giữa tiếng hét thất thanh của mọi người, nàng đẩy Vệ Lăng Từ ra, khóe môi nở một nụ cười thản nhiên, rồi nhanh chóng nhảy vào dòng Trường Giang cuồn cuộn chảy xiết. Chỉ trong nháy mắt, bóng người đã chìm nghỉm.

Không một ai dám xuống truy bắt, một đợt sóng cũng có thể nhấn chìm cả người. Hàng trăm người tay cầm bó đuốc đứng hơn nửa canh giờ, nhìn mặt sông sóng dữ.

Bờ sông tĩnh lặng, chỉ có lời thì thầm kia như còn đọng lại trong không gian: "Sống chết có nhau..."

...

Đại Tề Đế Kinh, từ xưa đã là vùng đất Đế vương. Sông xanh uốn lượn, bên cạnh tường thành là những con hào quanh co, trên đó những chiếc thuyền hoa lững lờ trôi.

Phong cảnh đẹp tươi, lầu son san sát, mái hiên cong vυ"t. Trên những con phố rộng rãi, xe tứ mã lướt nhanh, màn xe chạm mây. Cảnh phồn hoa đến vậy, là nhờ triều Đại Tề nhiều năm thực thi chính sách giúp dân an cư lạc nghiệp.

Một góc hẻo lánh, có một tửu quán. Trước cửa không nhiều người qua lại, nằm lệch khỏi phố chính, nhưng trong đại sảnh khách khứa chật kín, người người ồn ào. Người hầu bàn chạy đi chạy lại, vai vắt chiếc khăn trắng, tay xách ấm trà, thêm nước vào ấm của khách mới đến.

Trong góc đại sảnh đặt một cái bục, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên đó. Ông lão kể chuyện là một người râu tóc bạc phơ, hiểu biết sâu rộng, đôi mắt nhìn người vô cùng tinh tường. Thấy mọi người đang uống rượu ăn thịt, ông ta hắng giọng.

Ông cất giọng hào sảng: “Lần trước kể đến Nữ Đế bình định biên cương, công lao của Viên gia thiếu tướng quân phải kể đến hàng đầu. Thế nhưng vào lúc đại quân đang trên đường về, có một vị Vương gia họ Tuân lại mang binh bức cung, các ngươi đoán xem sao?”

Rõ ràng là cố ý bỏ lửng giữa chừng. Một nam tử cả người sực mùi rượu, tiện tay vơ một nắm đậu phộng ném về phía ông lão kể chuyện, mày rậm tai lớn, nhổ một ngụm nước bọt, mắng: “Lão già kia, mau nói đi, lần nào cũng giở trò này để giữ chân khách! Không nói thì cút đi, khiến ông đây uống ngụm rượu cũng không trôi.”

Người bên cạnh cũng hò reo theo. Tửu quán này làm ăn phát đạt chính là nhờ vào tài kể chuyện của lão tiên sinh, từ chuyện phố phường, chiến sự các nước, cho đến những bí mật nơi Hoàng gia, chuyện nào qua miệng ông cũng trở nên hấp dẫn, khiến người ta lưu luyến không muốn rời.