Đêm nay không trăng, cũng không một vì sao. Tuần Trường Thanh không còn dò xét tâm tư của y nữa, gối đầu lên vai y, khóe môi khô nứt khẽ cong, trong lòng càng thêm ấm áp. Nỗi tủi hờn uất ức sau bao tháng ngày bị bỏ rơi cũng dần tan biến. Nàng ghé sát vào tai y, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai, giọng nói nhẹ bẫng: “Vì sao người không chịu gả đi?”
Vấn đề này, nàng đã hỏi rất nhiều lần, Vệ Lăng Từ chưa từng trả lời nàng.
Vì sao không gả đi? Vị trí Hoàng hậu vốn dành cho y, nhưng y chưa từng cho Hoàng đế một câu trả lời. Khúc mắc này chưa được gỡ, lòng nàng không yên.
Vệ Lăng Từ vẫn không nói, ngửi thấy mùi máu tanh trên người nàng, tay chân đã cứng đờ, lòng càng thêm đau xót, cuối cùng vẫn không đẩy nàng ra. Y nhìn sâu vào trong núi, những đốm lửa li ti càng lúc càng gần, chói đến mức y không mở nổi mắt.
Tuần Trường Thanh bỗng nhiên dùng sức ôm chặt lấy y, đầu ngón tay dồn lực, cào sâu vào da thịt sau lưng y đau rát. Tuần Trường Thanh hít vài hơi nhẹ, rồi buông y ra.
Không ngờ Đại thống lĩnh Cấm vệ quân lại đích thân đến. Tuần Trường Thanh khi đứng dậy, loạng choạng nửa bước, đẩy Vệ Lăng Từ ra, rồi đột nhiên nhặt thanh trường kiếm bị y vứt sang một bên. Động tác nhanh như cắt, cổ tay xoay chuyển, lưỡi kiếm đã kề thẳng vào cổ Vệ Lăng Từ. Nàng nhìn hàng trăm Cấm vệ quân đang bước đến, hung dữ như sói hổ, rồi cười nói: “Đại thống lĩnh, Vệ Lăng Từ được Hoàng đế các ngươi ngưỡng mộ đã lâu, nếu ta gϊếŧ y, ngươi sẽ ăn nói thế nào?”
Trong ánh lửa bập bùng, chiếu rõ vẻ mặt trầm mặc của Vệ Lăng Từ. Lưỡi kiếm kề cổ, y vẫn không nói một lời, gương mặt tĩnh lặng như cũ.
“Tuần Trường Thanh, Bình Nam Vương phạm tội bất trung, Bệ hạ là cháu của ngài ấy, lại là Thiên tử, bắt ngươi ra tế cờ chẳng qua là để dẹp yên oán giận của trăm họ, ngươi chớ có mê muội không chịu tỉnh ngộ.”
Những lời này dù là ai nói, Tuần Trường Thanh cũng chẳng buồn biện bạch nữa. Tay cầm kiếm của nàng run lên. Sau bao ngày chịu đựng cực hình, nàng đã mất quá nhiều máu. Một động tác dứt khoát vừa rồi đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của nàng. Giờ đây, nàng đã sức cùng lực kiệt.
Lưỡi kiếm rung lên, cứa rách làn da trắng nõn nơi cổ Vệ Lăng Từ. Một giọt máu vọt ra, nhuộm đỏ lưỡi kiếm. Vệ Lăng Từ ngoảnh đầu nhìn nàng, ánh sáng từ bó đuốc chiếu rọi dung nhan nàng. Ở tuổi xuân thì, vốn dĩ là một vị quận chúa vô lo vô nghĩ, lại bất hạnh bị cuốn vào sóng gió nơi Đế Kinh.